Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 291
Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:36
Giang Nam nghe vậy cười, lúc này mới nhận lấy tiền trong tay tiểu muội, chỉ nói: "Có thể kiếm tiền là tốt rồi."
Nhìn người trong nhà càng ngày càng tốt, cô cũng vui vẻ.
Lúc sau, Giang Nam đi ra ngoài vỗ vai Triệu Thụy một cái, bảo hắn về nhà một chuyến, lấy giấy vay nợ của tiểu muội lại đây trả lại cho cô ấy.
Người một nhà cùng nhau chuẩn bị cơm chiều, ăn xong mới ai về nhà nấy.
Mùng ba tết, Triệu Thụy bắt đầu một lần nữa bận rộn. Giang Nam hỏi có chỗ nào cô có thể giúp đỡ không, chỉ là Triệu Thụy đau lòng kỳ nghỉ của cô ngắn, ở nhà thanh nhàn không được mấy ngày, liền từ chối.
Giang Nam đếm đếm kỳ nghỉ của mình xác thật không còn dư mấy ngày, liền chấp nhận sự săn sóc của Triệu Thụy. Nhân lúc hắn bận rộn không ở nhà, cô mang theo Triệu Xuyên Trạch vào thành đi thăm Trình Hạo.
"Cháu muốn đi thăm mẹ cháu." Trên xe buýt, Triệu Xuyên Trạch nói với Giang Nam.
Giang Nam không chút nghĩ ngợi liền đồng ý, chỉ hỏi cậu bé: "Vậy cháu muốn cùng Trình Hạo chơi xong rồi đi, hay là cô đưa cháu qua đó trước?"
"Chơi xong rồi đi ạ." Triệu Xuyên Trạch cũng không cần nghĩ ngợi đáp.
Mấy năm nay mẹ cậu bé ở An Thành, thường xuyên sẽ đi thăm cậu bé, cậu bé đối với bà ấy không có sự không nỡ rời xa như khi còn nhỏ.
Giang Nam nghe vậy, chỉ cười lắc đầu, hai người liền trực tiếp đi khu đại viện cơ quan.
Chỉ là khi cô đi gọi Trình Hạo, Cù Tư Quân đột nhiên gọi cô lại.
Giang Nam bất ngờ. Cô cùng vị này từ sau lần "tan rã trong không vui" năm ấy, chính là vẫn luôn chưa nói chuyện, càng không có giao tình gì, không nghĩ tới người sẽ đột nhiên nói có việc thương lượng với cô.
Nhưng Giang Nam nhìn về phía bà ta, bà ta lại tựa hồ không biết mở miệng như thế nào. Giang Nam chỉ quay đầu nhìn về phía Trình Hạo, dùng ánh mắt hỏi cậu bé: Sao lại thế này?
Trình Hạo nghĩ nghĩ, ghé vào tai cô nói: "Phí nuôi dưỡng."
Giang Nam bừng tỉnh, nhìn Trình Hạo đã cao đến lỗ tai cô, đem sinh hoạt phí sang năm đã sớm chuẩn bị tốt giao cho Cù Tư Quân: "Vốn dĩ tháng 9 năm ngoái Trình Hạo lên cấp hai, tôi nên chuẩn bị nhiều hơn một ít, chỉ là nhất thời bận quá quên mất, ngại quá nha."
Hai năm nay vật giá xác thật tăng một ít, học phí tạp phí cấp hai cũng cao hơn, Trình Hạo lại đến tuổi choai choai ăn nghèo bố mẹ, cô xác thật nên tăng phí nuôi dưỡng.
Cù Tư Quân nhận lấy tiền trên tay Giang Nam, tổng cộng hai trăm đồng. Bà ta cười cười: "Đăng Lâm vẫn luôn nói Trình Hạo ly hôn cho anh ấy, nên từ anh ấy nuôi dưỡng, không nên tìm cô đòi thêm tiền, nhưng nhà chúng tôi hơn một năm nay xác thật không dư dả, cho nên tôi tự chủ trương tìm cô, hy vọng cô không nên trách Đăng Lâm."
Cũng không cần tìm anh ấy nói chuyện này.
Giang Nam nghe ra ý ngoài lời của bà ta, không nói nhiều nữa, cười cười liền mang theo Trình Hạo, Triệu Xuyên Trạch đi rồi.
Trên đường, Giang Nam đem bao lì xì cô cùng Triệu Thụy chuẩn bị tốt cùng nhau đưa cho Trình Hạo.
Trình Hạo vừa sờ độ dày liền biết không ít, tâm tình không tồi, nói với Giang Nam: "Ba cháu xác thật không muốn tìm cô đòi tiền, cho nên, ông ấy cùng dì Cù không ít lần vì chuyện này cãi nhau."
Giang Nam chỉ nói: "Lần sau cháu trực tiếp gọi điện thoại nói cho cô, cô gửi về cho cháu."
Qua không bao lâu, vật giá còn sẽ tăng.
Trình Hạo gật gật đầu, chỉ nói: "Nhưng là cô đưa nhiều rồi."
Giang Nam sẽ định kỳ gửi quần áo cùng giày cho cậu bé, phí nuôi dưỡng là mẹ cậu bé cùng ba cậu bé mỗi người chịu một nửa, cậu bé một năm tiêu không hết 400 đồng.
Giang Nam nghe vậy, mặc kệ cậu bé có phải thật lòng đau lòng vì tiền của cô hay không, chỉ cười nói: "Vậy cháu cứ dốc sức ăn, cô bỏ tiền, cháu cũng đừng ở nhà còn chịu ủy khuất."
"Kia sẽ không!" Trình Hạo tự tin nói.
Triệu Xuyên Trạch ở một bên chỉ lẳng lặng nghe. Giang Nam không phải mẹ kế ác độc, trong nhà cậu bé lại có bà nội, hoàn toàn không có vấn đề như Trình Hạo.
"Các cháu muốn đi đâu chơi?" Ra khỏi cổng đại viện, Giang Nam hỏi hai đứa.
Hiện tại đều là mấy chàng trai mười mấy tuổi, hẳn là không muốn đi trượt patin nữa chứ? Ai ngờ người ta muốn đi cửa hàng đồ dùng trẻ em tiêu tiền mừng tuổi!
Giang Nam đỡ trán: "Các cháu vẫn là trẻ em sao?"
Trình Hạo chỉ nói: "Bên trong cũng có cái chúng cháu có thể chơi!"
Triệu Xuyên Trạch chưa đi bao giờ, vừa nghe Trình Hạo nói như vậy cũng muốn đi xem, liền cùng cậu ta đứng cùng một chiến tuyến. Giang Nam chỉ đành bồi bọn họ đi.
Chỉ đi chưa được vài bước, Trình Hạo đột nhiên ném xuống một quả b.o.m với Giang Nam: "Nga, đúng rồi, cô của cháu giống như sắp được giảm án."
"Giảm án?" Giang Nam kinh ngạc thốt lên.
Trình Hạo gật gật đầu: "Hôm 30 tết, ông nội bảo bọn cháu về ăn cơm tất niên, bà nội nói thế. Nghe nói ở nông trường có mười mấy phạm nhân lao động cải tạo g.i.ế.c quản giáo, cướp s.ú.n.g vượt ngục, phải xuất động bộ đội gần đó. Cô cháu hỗ trợ một sĩ quan cứu một chiến sĩ bị thương nặng, lập công. Bộ đội khen ngợi cô ấy, nông trường liền giảm cho cô ấy một năm tù, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cuối năm nay cô ấy có thể về nhà."
Giang Nam bừng tỉnh, nếu chuyện này là thật, kia xác thật là nên giảm án.
Chỉ nghe Trình Hạo tiếp tục nói: "Chuyện này giống như còn lên báo."
Đây cũng là nghe bà nội cậu bé nói, bất quá, cậu bé không có hứng thú, không đi xác minh, chỉ có thể nói cho mẹ cậu bé là "giống như".
Giang Nam gật gật đầu, không hỏi nhiều nữa, chỉ đi theo Trình Hạo cùng Triệu Xuyên Trạch vào cửa hàng đồ dùng trẻ em. Nhìn hai đứa hiếm lạ đi dạo khắp nơi, vừa đi vừa ghé tai thảo luận, dẫn tới các phụ huynh mang theo con nhỏ đều tấm tắc lấy làm lạ.
Giang Nam mặt vô biểu tình đi theo phía sau hai người, nhìn Trình Hạo mua một quả bóng đá cùng một ít đồ chơi nhỏ, Triệu Xuyên Trạch mua một quả bóng rổ, một bộ vợt bóng bàn. Dù sao tiêu tiền mừng tuổi của chính bọn họ, Giang Nam liền không quản.
Ra khỏi cửa hàng đồ dùng trẻ em, hai người lại đi hiệu sách mua truyện tranh, đến quầy chuyên doanh đồ chơi trong thương trường mua thẻ nhân vật Thủy Hử. Sở thích sưu tập tem của Triệu Xuyên Trạch vẫn luôn duy trì, Trình Hạo căn cứ vào việc dù sao cũng cùng Triệu Xuyên Trạch mua mấy năm nay, ý tưởng chơi trò tập "thẻ" không thể đoạn, cùng đi bưu cục mua tem kỷ niệm năm nay.
