Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 71

Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:07

Sự miêu tả ma quỷ trong truyện cổ tích dưới góc nhìn ngây thơ của trẻ con, đối lập tiên minh với hiện thực tàn khốc chân thật tạo nên sự tương phản mãnh liệt, khiến cho toàn thể giáo viên và sinh viên chấn động.

Rất nhiều giáo viên, giáo sư và sinh viên sôi nổi viết bình luận gửi đến trạm phát thanh, trong khuôn viên trường nhất thời ngày ngày đều phát sóng.

Nghe nói trường học ban đầu định mời tác giả tổ chức một buổi tọa đàm báo cáo cho toàn trường, nhưng tác giả từ chối.

Các bạn học tiếc nuối đồng thời bắt đầu hỏi thăm vị tác giả tên là "Âu Dương Lâm Lâm" rốt cuộc là sinh viên khóa nào khoa nào, lại phát hiện Đại học F không tìm thấy người này.

Chỉ nghe nói đã có nhà xuất bản lớn thông qua báo trường liên hệ, định xuất bản cuốn tiểu thuyết này.

Ngày hôm nay, do thời tiết càng ngày càng lạnh, thư viện lạnh đến run người, Giang Nam sớm mượn hai quyển sách liền về ký túc xá làm bài tập.

Đang viết đến nhập thần, chợt nghe "Rầm" một tiếng, cửa ký túc xá bị mạnh mẽ đẩy ra, đập vào tường run rẩy, lại bị người "Phanh" một tiếng đóng lại.

Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Duyệt Chi cầm một tờ báo sải bước tiến vào, ném lên bàn Dương Linh, sắc mặt âm trầm chất vấn: "Đây là cô viết?"

Cô từ đâu mà biết những việc này?!

Dương Linh ngước mắt, Tô Đan nhíu mày: "Đây là lại làm sao vậy?"

Sau đó Tô Đan cầm lấy tờ báo trường xem, đúng là trang báo đăng “ Ma Quỷ ”, kinh ngạc nhìn về phía Dương Linh.

Đây là Dương Linh viết?

Dương Linh lúc này mới đứng lên, tháo kính xuống, vén tóc mái dày nặng lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhìn thẳng Thẩm Duyệt Chi, cười khẩy nói: "Là tôi, chị Trân Trân, tôi vẫn luôn rất kinh ngạc chị cư nhiên không nhận ra tôi. Không giống tôi, cho dù chị đã đổi tên, dáng vẻ trở nên thời thượng xinh đẹp hơn trước kia, tôi vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra chị."

Dương Linh bước về phía trước một bước, ánh mắt lạnh lẽo, thanh âm càng tựa băng cứng đ.â.m về phía Thẩm Duyệt Chi: "Tiền nhà tôi dùng tốt không?"

Thẩm Duyệt Chi vừa khiếp sợ thân phận thật sự của Dương Linh lại vừa hoảng loạn, vội vàng nhìn về phía mấy người Giang Nam, phảng phất sợ hãi các nàng nghe được cái gì.

Dương Linh lại không như ý cô ta, tiếp tục nói: "Chị biết tôi mỗi ngày xem chị khoe khoang cái này khoe khoang cái kia, có bao nhiêu buồn cười không? Tôi rất sớm đã muốn hỏi chị, tiền cướp được, trộm được, chị làm sao có thể sử dụng yên tâm thoải mái như thế?"

"Cô nói bậy!" Thẩm Duyệt Chi mặt mũi dữ tợn, "Đó là tôi dùng tiền lương của chính mình mua!"

Dương Linh buồn cười, vành mắt dần dần phiếm hồng: "Vậy công việc của chị lại là từ đâu tới? Nhân viên bán hàng bách hóa, công việc thể diện đắt giá biết bao, là những kẻ bảo chị nhét cái gọi là chứng cứ phạm tội vào nhà tôi, hãm hại ba mẹ tôi giúp chị sắp xếp đi?"

Thẩm Duyệt Chi há miệng định phủ nhận.

Dương Linh lại đột nhiên cảm xúc bùng nổ, nhìn quanh một vòng bọn Giang Nam, rơi lệ đầy mặt, khàn cả giọng chỉ vào cô ta nói: "Tôi tận mắt nhìn thấy chị ta đem những cái thư từ vu hãm đó giấu vào nhà tôi, dưới sự lừa gạt của chị ta mà giúp chị ta lừa gạt mẹ tôi. Là tôi, là tôi hại c.h.ế.t mẹ tôi!"

Dương Linh nức nở một tiếng, che mặt ngồi xổm xuống, khóc đến tê tâm liệt phế.

Tô Đan vội buông báo, vòng qua cái bàn đi an ủi Dương Linh.

Tiếng khóc của Dương Linh dẫn tới hai cán bộ lớp ở phòng bên cạnh tới gõ cửa dò hỏi tình huống.

Thẩm Duyệt Chi mắt thấy sự tình làm lớn, trong lòng sợ hãi, cao giọng trả lời một tiếng "Không có việc gì", liền muốn đuổi người đi.

Giang Nam tắc đứng lên, định đi mở cửa.

Thẩm Duyệt Chi vội vàng kéo nàng, phẫn nộ quát khẽ: "Cô muốn làm gì!"

Giang Nam cười cười, bóp c.h.ặ.t cổ tay cô ta, một tay ném cô ta sang một bên tủ: "Nếu dám làm, vì cái gì sợ người ta nghe thấy?"

Dương Linh nguyện ý đem trải nghiệm thống khổ của bản thân viết xuống đồng thời phát biểu ra, vậy chứng minh cô ấy không sợ người ta nghe, thậm chí kỳ vọng làm càng nhiều người biết được chân tướng. Một khi đã như vậy, Giang Nam nguyện ý giúp cô ấy.

Nàng mở cửa, đón hai cán bộ lớp mặt đầy lo lắng vào.

Sau đó, Từ Hinh Hinh chuyển ghế, Ngô Tuệ rót nước cho hai người.

Thẩm Duyệt Chi chỉ có thể trừng mắt nhìn các nàng vừa tức vừa giận.

Nghe xong xưng hô và lời lên án của Dương Linh, mọi người phòng 305 đã đại khái hiểu rõ tình huống.

Dương Linh chính là tác giả “ Ma Quỷ ” kiêm nhân vật chính Âu Dương Lâm Lâm, mà Thẩm Duyệt Chi, còn lại là một trong những "ma quỷ" trong tiểu thuyết, Thẩm Trân.

Thẩm Trân là một cô gái gia cảnh bần hàn. Mẹ của nhân vật chính nhỏ Âu Dương Lâm Lâm phát hiện cô bé ăn không đủ no mặc không đủ ấm, thường xuyên mang cô bé về nhà ăn cơm, nhân tiện phụ đạo bài vở, thậm chí may quần áo cho cô bé, dạy cô bé đàn dương cầm, khiêu vũ.

Mà Thẩm Trân lại lấy oán trả ơn.

Đầu thời kỳ Cách mạng, cô ta đem một hộp thư tín tiếng Anh giấu vào nhà Âu Dương, bị Âu Dương Lâm Lâm phát hiện. Cô ta lừa gạt Âu Dương Lâm Lâm đó là bất ngờ dành cho cô giáo, yêu cầu Âu Dương Lâm Lâm giữ bí mật, chờ đến một ngày đặc biệt nào đó lại báo cho mẹ cô bé.

Âu Dương Lâm Lâm tin, hơn nữa bởi vì có bí mật chung, càng thêm thân thiết với Thẩm Trân.

Cho đến khi "sự việc phát giác", Âu Dương Lâm Lâm tận mắt nhìn thấy Thẩm Trân thay đổi thành một người khác, đi theo một đám người điên cuồng đập phá nhà các nàng, nhân lúc lục soát cái gọi là chứng cứ phạm tội, lặng lẽ đem lượng lớn tiền mặt, đồng bạc cùng một ít đồ vật đáng giá giấu đi, xong việc lại tới trộm lấy đi.

Ngày mẹ bị kéo lên đài đấu tố, Âu Dương Lâm Lâm tận mắt nhìn thấy Thẩm Trân với ánh mắt hung ác, biểu tình vui sướng dùng d.a.o cắt tóc mẹ cô bé nham nhở, rạch nát khuôn mặt xinh đẹp của mẹ, tựa như ma quỷ giáng thế.

Nói thật, biết được Thẩm Duyệt Chi chính là Thẩm Trân sau khi đổi tên, mấy người thực khiếp sợ.

Thẩm Duyệt Chi trong mắt các nàng, kiêu căng thích làm đẹp, hư vinh cao ngạo, nguyên tưởng rằng là do hoàn cảnh gia đình mưa dầm thấm đất tạo nên. Không nghĩ tới, thế nhưng là dùng gia tài và sự cực khổ của nhà Dương Linh đắp nặn mà thành, thật khiến người ta buồn nôn.

"Rốt cuộc làm sao vậy?" Hai cán bộ lớp rất có trách nhiệm, lòng tràn đầy nôn nóng nhìn Dương Linh và Tô Đan, nước uống không trôi, ngồi cũng không yên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.