Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 86
Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:09
Hắc Nhị là một trong những kẻ quản lý chợ đen An Thành, kẻ ép giá t.h.u.ố.c của Triệu Thụy chính là hắn, không nghĩ tới phản bị Triệu Thụy chơi một vố, sớm suy nghĩ trả thù lại đâu. Bất quá đằng trước có Trác Thủ Thành ở giữa điều hòa, lại có một quản lý giả khác hỗ trợ, mới tường an không có việc gì. Quá mấy ngày hắn không ở, khó mà nói tên kia có thể hay không chơi thủ đoạn nhỏ.
Triệu Thụy gật đầu, hắn biết, sớm đề phòng đâu.
Chính sự nói xong, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.
Bỗng nhiên liền nghe một trận d.a.o nĩa hoa mâm đồ ăn thanh âm, ngay sau đó lại nghe bé trai oán giận: "Mẹ liền không thể trực tiếp giúp con cắt sao?"
"Không thể! Việc của mình tự mình làm, lại nói tay con mấy tháng không cử động, mẹ đoán bài tập cũng chưa viết chữ nào đi? Vừa lúc hoạt động nhiều một chút, để khôi phục độ linh hoạt, đỡ phải viết chữ khó coi, ô nhiễm mắt thầy cô."
Triệu Thụy lại nghe Giang Nam giáo d.ụ.c con trai nàng.
Nói thật, nếu không phải hôm nay tận mắt nhìn thấy, hắn còn thật không nghĩ tới Giang Nam cùng con trai là ở chung như thế này, bình đẳng giống hai người bạn cùng lứa tuổi đang giao lưu, thật sự bất đồng với quan hệ cha mẹ con cái thời đại này.
Muốn nói là do trọng sinh, lại không giống.
Triệu Thụy không khỏi liên tưởng đến Sầm Tĩnh Thu cùng Triệu Xuyên Trạch.
Sầm Tĩnh Thu trước khi trọng sinh cơ bản dựa vào Triệu Xuyên Trạch mà sống, theo lý thuyết nàng càng hẳn là coi Triệu Xuyên Trạch như một người trưởng thành có thể trưng cầu ý kiến để giao lưu. Nhưng nàng sau khi trọng sinh trở về, nhìn thấy Triệu Xuyên Trạch khi còn bé, như cũ coi nó là một đứa trẻ không biết sự đời, làm bất luận quyết định gì đều sẽ vô thức bỏ qua sự tồn tại và ý tưởng của Triệu Xuyên Trạch.
Mà đời trước Giang Nam thời gian dài vây quanh gia đình, trong ấn tượng rập khuôn của Triệu Thụy, nàng cùng con trai ở chung hẳn là hình thức truyền thống mẹ thuyết giáo, con phản nghịch, không nghĩ tới... lại không kiêng nể gì như vậy!
Hai người cư nhiên có thể chuyện không liên quan tới mình mà nghiên cứu cha ruột chồng trước cùng một người phụ nữ khác hay không nhìn vừa mắt?
Xác thật là hắn rập khuôn rồi, Triệu Thụy cảm khái.
Hiện tại lại nghe Giang Nam phổ cập khoa học nghi thức dùng cơm Tây cho con trai, từ ngữ khiến Triệu Thụy phi thường quen thuộc, rất giống giáo viên nước ngoài hắn dùng nhiều tiền mời về đời trước.
Rốt cuộc muốn tham dự một ít trường hợp quan trọng, nếu thất lễ, bản thân hắn không sao cả, nhưng sẽ làm mất mặt quốc gia, đó là trăm triệu lần không thể chịu đựng, cho nên lúc trước hắn học phá lệ nghiêm túc. Giang Nam hiện giờ giảng không ít nội dung, hắn còn có thể nguyên văn thuật lại...
"Chậc!"
Triệu Thụy nghe tiếng hoàn hồn, chỉ thấy Trác Thủ Thành vẻ mặt hài hước nhìn hắn: "Hồn vía cậu đều chạy theo người ta rồi, còn bày đặt bộ dáng 'tôi cùng người ta trong sạch, cậu đừng nói bậy', lừa quỷ đâu!"
Triệu Thụy bất đắc dĩ, như thế nào hắn làm gì đều có thể làm người ta hướng tới chuyện nam nữ, "Cùng cậu nói chuyện phiếm quá nhàm chán, không được tôi thất thần à?"
Trác Thủ Thành lại thấy hắn phản bác, có lệ nói: "Được được được, cậu không nghĩ, là tôi đa tâm, được rồi chứ?"
Theo sau, hai người gọi món, ăn qua loa một chút.
Đi theo mẹ con Giang Nam, một trước một sau đi tính tiền.
Trác Thủ Thành không thiếu tiền lại rộng rãi, vốn định tính cả bàn của Giang Nam cùng nhau thanh toán.
Không nghĩ mới móc ví tiền, đã bị Triệu Thụy hiểu rõ hắn một phen đè lại, sinh sôi chờ Giang Nam tính tiền xong, lại một hơi mua mười hai cái bánh bông lan cuộn, mới buông hắn ra.
Triệu Thụy từng giao thiệp với Giang Nam, biết nàng là người không thích nợ nần. Chưa nói đến việc nàng biết ý đồ của Trác Thủ Thành sau sẽ từ chối, mặc dù Trác Thủ Thành thật sự trả tiền giúp, nàng cũng sẽ trả lại, cần gì phải làm điều thừa, không duyên cớ chiếm nhân tình của nàng.
Trác Thủ Thành nào biết nội tình, chỉ âm thầm não bổ Triệu Thụy không muốn đàn ông khác tiêu tiền cho Giang Nam, bản thân lại sợ đầu sợ đuôi. Vì thế, ghét bỏ nhìn Triệu Thụy một cái.
Triệu Thụy chỉ cảm thấy không thể hiểu được, sau đó móc tiền thanh toán hóa đơn của bọn họ, cũng mua mấy cái bánh bông lan cuộn, mang về nhà cho mẹ nếm thử.
Giang Nam đưa Trình Hạo về nhà, lại chia hai cái bánh bông lan cuộn cho nó mang về từ từ ăn.
Nàng không nghĩ tới nhà hàng Tây ở An Thành cư nhiên còn có loại bánh ngọt này bán.
Chỉ là Trình Hạo vẫn luôn không đi, ủy khuất ba ba nhìn phần to còn lại trên tay Giang Nam. Giang Nam tức giận vỗ nhẹ gáy nó một cái: "Đây là cho bà cô, ông dượng, cậu mợ, biểu đệ biểu muội của con!"
Trình Hạo vừa nghe nhiều người chia như vậy, mà nó một mình được hai cái, lập tức vui vẻ ra mặt, từ biệt Giang Nam, nhảy nhót về nhà.
Giang Nam thở dài, mắng một tiếng "tiểu hỗn đản", khi xoay người, bỗng nhiên thấy Trình Di Tâm chợt lóe qua trước cửa sổ nhà họ Trình.
Thấy người ta chủ động tránh đi, Giang Nam cũng không thượng vội vàng trêu chọc, một mạch đi về hướng trạm xe buýt.
Mà Trình Di Tâm nhìn nàng đi xa, vẻ mặt rối rắm nôn nóng.
Cô ta đã muốn cảnh cáo Giang Nam đừng nói chuyện trước kia của cô ta với nhà họ Lương, lại lo lắng Giang Nam qua sự nhắc nhở này, nắm lấy thóp uy h.i.ế.p cô ta, vì trả thù cô ta mà cố ý đi nói cho nhà họ Lương.
Bởi vậy, tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể mặc kệ Giang Nam đi xa.
Mà Giang Nam căn bản không tính toán liên hệ lại với bà cụ Lương, đối với việc này hoàn toàn không biết gì cả, như cũ đổi hai chuyến xe trở về công xã Hồng Sơn.
Mới từ bến xe khách đi ra, liền thấy Triệu Thụy chân dài chống xe đạp nhìn nàng, giống như đang đợi nàng?
Giang Nam do dự đi tới gần, chỉ nghe người ta nói: "Lên xe."
Giang Nam kinh ngạc: "Anh đang đợi tôi?"
Triệu Thụy gật đầu: "Tổng không thể tiện đường mà tôi không làm. Về nhà nói cho Lý Húc một tiếng, Lý Húc làm việc cả ngày, đạp mấy chục phút xe tới đón cô, lại mất mấy chục phút trở về đi?"
Tị hiềm cũng không phải tránh kiểu này.
Giang Nam cười nói: "Vậy tôi có thể tự mình đi về mà."
Nàng đưa Trình Hạo về nhà, lại từ xưởng máy móc về công xã Hồng Sơn, mất bao lâu thời gian chứ. Triệu Thụy nếu rời khỏi nhà hàng xong liền trở về công xã Hồng Sơn, vậy hắn ít nhất ở chỗ này đợi nàng một hai tiếng đồng hồ!
