Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 97
Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:11
Nàng nói, đây là ý nghĩa của tiểu thuyết này! Mà những người đàn ông nhảy dựng lên cao nhất, kêu gào lớn nhất kia, mục đích nhắm vào bài văn này, nhắm vào Giang Nam rốt cuộc là gì, không cần nói cũng biết.
Vị bạn nữ này liền kém chỉ vào mũi bọn họ nói bọn họ trọng nam khinh nữ, không muốn thông cảm vợ con, còn không im hơi lặng tiếng, khắp nơi nhảy nhót lung tung, sợ người khác không biết chút tâm tư nhỏ nhen của bọn họ.
Thực hảo, cái này lại chọc giận những nam sinh kia, một vòng luận chiến mới bắt đầu, thả có xu thế càng diễn càng liệt.
Việc này còn kinh động trường học. Các giáo viên Đoàn ủy nghĩ trăm lần cũng không ra, Giang Nam cùng Dương Linh mấy ngày trước đây mới cùng nhau tới xin ra đời tờ báo, như thế nào hai người liền đối đầu nhau?
Tìm tới Tô Đan vừa hỏi, mới biết được nội tình lăng xê. Các giáo viên Đoàn ủy nghe được tấm tắc bảo lạ, khen ngợi Giang Nam, Dương Linh, Mạc Mẫn ba người hết lời, lại dặn dò Tô Đan nhắc nhở các nàng chú ý đúng mực, đừng làm ra chuyện lớn.
Sau đó, lại báo cáo lên trên, Giang Nam ba người lại lọt vào mắt lãnh đạo trường. Các lãnh đạo sôi nổi thở dài: "Hạt giống tốt đ.á.n.h dư luận chiến nha!"
Mà lúc này Giang Nam còn đang chú ý câu chuyện của bạn nữ kia, nàng vui mừng thở hắt ra, cuối cùng thấy chút hiệu quả.
Lại nhân lúc còn nóng gửi tiểu thuyết cho một tạp chí phụ nữ, cũng đính kèm một lá thư, thuyết minh đây là đề tài đang hot trong trường Đại học F, báo cho tòa soạn lấy đây làm mánh lới tiến hành đăng báo, hấp dẫn càng nhiều người chú ý.
Lần tác chiến này, trước sau tốn thời gian nửa tháng, một mũi tên trúng ba đích, đạt được thành công lớn.
Cho dù Giang Nam cùng Dương Linh hiện giờ ra khỏi cửa ký túc xá, đã bị các bạn học thuộc phe phái khác nhau dùng ánh mắt hoặc thiện hoặc ác đ.á.n.h giá, cũng có người hướng các nàng ác ngữ tương hướng, nhưng hai người hỗn không thèm để ý, học tập rất nhiều liền ghé vào một chỗ thương nghị chủ đề kỳ báo tiếp theo.
Sau khi Cuồng Cổ đ.á.n.h ra thanh danh, Mạc Mẫn kịp thời tuyên bố thông cáo trưng thu bản thảo, đã có không ít người gửi bài tới, nhưng đa phần là hoặc công kích hoặc ủng hộ Giang Nam. Ba người đang thảo luận xem kỳ tiếp theo có nên dùng những bình luận này xào lại một kỳ nữa hay không, nhưng lại lo lắng quá đà, vì thế từ bỏ, một lần nữa bắt đầu thảo luận cùng tuyển bản thảo.
Giang Nam cùng Dương Linh hành sự như thường, nhưng thật ra ba người Ngô Tuệ lo lắng cho các nàng nhiều hơn, ra ra vào vào luôn là cùng nhau, sợ hai người bị kẻ quá khích tập kích.
Giang Nam cùng Dương Linh lòng mang cảm kích, gọi thêm mấy món thịt, lại mua trái cây, mời các nàng ăn thêm.
Khi sự nghiệp làm báo của Giang Nam đang bận rộn, phim điện ảnh của nàng cũng được phát hành chiếu phim theo cấp bậc. Trong các trường đại học ở Giang Thành cũng có người nghe thấy phim điện ảnh mới gần đây là do tân sinh viên Đại học F viết, truyền tai nhau, sôi nổi thấy hứng thú, kết bạn đi rạp chiếu phim xem.
Lương Mạnh cũng tìm người kiếm được hai vé xem phim, coi như quà chia tay tặng cho Trình Di Tâm, mời người đi rạp chiếu phim xem lần cuối cùng, vẽ một dấu chấm câu hoàn mỹ cho đoạn tình cảm này.
Lúc này Trình Di Tâm hoàn toàn không biết gì cả, trang điểm xinh đẹp, trong tiếng chúc phúc hâm mộ của bạn cùng phòng mà ra cửa.
Chỉ là vui vui vẻ vẻ tới rạp chiếu phim, mới xem đầu phim nhìn thấy hai chữ "Giang Nam", lại liên tưởng Đại học F, mặt cô ta trầm xuống.
Phim chiếu qua hai phút, cô ta xác nhận, này thật là quá khứ của Giang Nam, phim điện ảnh cũng là Giang Nam viết. Trình Di Tâm chỉ cảm thấy đen đủi, lại cảm thấy khó chịu, Giang Nam gây cho cô ta nhiều phiền toái như vậy, dựa vào cái gì càng ngày càng tốt!
Nhưng cô ta không muốn Lương Mạnh nhìn ra cái gì, khóe miệng mang cười kiên trì hơn một giờ. Sau khi kết thúc, mới thúc giục Lương Mạnh mau ch.óng rời đi, lại cười nhắc nhở nói: "Lần sau không xem phim hoạt hình nữa, em không thích."
Lương Mạnh "ừ" một tiếng, bọn họ không có lần sau.
Hai người đi một nhà hàng thường đi, ăn cơm xong, Lương Mạnh không vội đi, đem quà đặt trước mặt Trình Di Tâm.
Trình Di Tâm kinh hỉ mở ra, là một chiếc đồng hồ nước ngoài tinh xảo, hơn 300 đồng còn cần phiếu ngoại hối. Lần trước cô ta dạo Cửa hàng Hữu nghị liền rất thích, không nghĩ tới Lương Mạnh nhìn ra còn mua cho cô ta!
Trình Di Tâm cái này hoàn toàn đem tâm thả lại trong bụng. Kỳ nghỉ biết bà cụ quen biết Giang Nam xong, cô ta liền lo lắng đề phòng, Tết cũng chưa ăn ngon. Sau khi khai giảng, thái độ của Lương Mạnh cũng hơi có chút lãnh đạm, cô ta nguyên tưởng rằng Giang Nam thật nói chút cái gì, lại không dám chứng thực.
Trước mắt thấy Lương Mạnh tặng cô ta món quà quý trọng như vậy, chứng tỏ...
"Đây là quà chia tay."
Trình Di Tâm đang cao hứng chợt nghe Lương Mạnh nói như vậy, nụ cười cứng lại trên mặt: "Cái gì?" Cô ta nghe lầm?
"Chúng ta chia tay đi, Di Tâm." Lương Mạnh lại nói.
"Vì cái gì?" Trình Di Tâm truy vấn, "Có phải hay không Giang Nam, anh tin cô ta, không tin em sao?"
Lương Mạnh nhất thời không phản ứng lại "Giang Nam" là ai, rồi sau đó, mới bình tĩnh nhìn Trình Di Tâm: "Anh cũng không quen biết đồng chí Giang trong miệng em."
Trình Di Tâm hoảng hốt, biết chính mình phản ứng quá độ: "Vậy vì cái gì?"
Lương Mạnh nhìn nhìn chiếc áo khoác nhỏ có đệm vai màu hồng phấn trên người cô ta: "Nữ thanh niên trí thức kia lại tới tìm em."
Trình Di Tâm kinh ngạc ngước mắt: "Anh điều tra em!"
Lương Mạnh gật đầu, trực tiếp thừa nhận: "Năm ngoái anh đi một chuyến An Thành, xem qua hồ sơ của em."
Trình Di Tâm thực thông minh, cô ta nghe ra Lương Mạnh để ý việc cô ta lại làm chuyện trước kia, nhưng là: "Cải cách mở cửa rồi, Lương Mạnh."
Sầm Tĩnh Thu mang theo một cuốn tạp chí tới tìm cô ta. Một nhà thiết kế thời trang Pháp dưới sự hỗ trợ của bộ phận liên quan ở Bắc Kinh, tổ chức một buổi trình diễn thời trang. Đây là một tín hiệu, một tín hiệu ngành sản xuất trang phục mở cửa.
Sự nghiệp của các cô ta lại có tương lai. Sầm Tĩnh Thu nói chỉ cần nắm bắt cơ hội, có lẽ các cô ta có thể đi đầu xu hướng thời trang, sáng tạo một truyền kỳ thời đại.
Cô ta động lòng, hiện tại bộ quần áo này chính là tác phẩm mới của các cô ta, người tìm các cô ta đặt làm không ít.
