Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 101

Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:47

Dạo gần đây Nhiếp Minh Thư đều mặc thường phục, nhưng Trương chủ nhiệm cũng biết những người sống trong khu đại viện quân khu này đều thuộc diện sĩ quan cấp trung rồi.

Cộng thêm ngoại hình của Nhiếp Minh Thư vốn dĩ có chút khí thế dọa người, nên Trương chủ nhiệm căng thẳng cũng là điều khó tránh khỏi.

Thấy nhà có khách, Nhiếp Minh Thư đứng dậy gật đầu chào khách, lịch sự mời bà ngồi, còn anh thì đi rót nước cho khách và Giang Hiểu Chân.

Thấy tính cách Nhiếp Minh Thư khá tốt, lại nhiệt tình như vậy, Trương chủ nhiệm mới thả lỏng hơn.

Sau khi Nhiếp Minh Thư rót trà cho Giang Hiểu Chân và Trương chủ nhiệm xong, anh nói mình còn có chút việc rồi xoay người bước vào phòng sách bên cạnh.

Trương chủ nhiệm ở ngay cửa đã tự giới thiệu bản thân rồi, Nhiếp Minh Thư biết bà tới tìm Giang Hiểu Chân nên đã nhường không gian cho họ trò chuyện về công việc của mình.

Nhiếp Minh Thư có chút tò mò không biết nhà xuất bản tìm Giang Hiểu Chân làm gì nên đã để hé cửa một khe nhỏ, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Trương chủ nhiệm là một người khá hay chuyện, tán gẫu với Giang Hiểu Chân một lát rồi mới đi thẳng vào chủ đề chính.

Tổng biên tập của nhà xuất bản họ đã đọc xong cuốn sách mà Giang Hiểu Chân viết, nảy sinh hứng thú nồng đậm đối với con người cô.

Lãnh đạo nhà xuất bản cũng rất quan tâm tới Giang Hiểu Chân, nên bà mới đi tiên phong tới gặp Giang Hiểu Chân.

Vốn dĩ có hẹn với một tòa soạn tạp chí, muốn hẹn gặp Giang Hiểu Chân để phỏng vấn một chút về cảm nghĩ và dự định ban đầu khi viết cuốn sách này, nhưng mãi vẫn không nhận được phản hồi của Giang Hiểu Chân.

Cuốn sách của cô ngay khi vừa xuất bản phát hành đã có lượng tiêu thụ cực kỳ khả quan, nhà xuất bản quyết định sẽ in thêm, vì vậy mới liên lạc lại với Giang Hiểu Chân.

Lần này thì đã nhận được phản hồi, người bên đó đã đưa cho nhà xuất bản địa chỉ hiện tại của Giang Hiểu Chân.

Giang Hiểu Chân đại khái đã hiểu mục đích nhà xuất bản tìm mình, cũng giải thích với Trương chủ nhiệm rằng mình đã tới Kinh Đô từ ba tháng trước, một tháng rưỡi trước đã nhận được điện tín Nhiếp Minh Thư mang từ phương Bắc tới, sau đó vì phải chăm sóc Nhiếp Minh Thư nên đã quên mất việc hồi âm cho nhà xuất bản.

Về ý tưởng viết cuốn sách đó, cô cũng nói sơ qua.

Thực ra cuốn sách đó cô viết về cuộc sống và sự phát triển xã hội trong tương lai, là một thế giới mà con người thời đại này không dám nghĩ tới, nhưng lại là thế giới mà cô thực sự đã từng sinh sống.

Dưới góc nhìn của cô thì đó là thể loại hiện thực, nhưng dưới góc nhìn của họ thì có chút khoa học viễn tưởng.

Những người ở thập niên tám mươi, dù thế nào cũng không thể ngờ được xã hội sẽ phát triển thành hình dạng như vậy, nên sẽ dễ dàng khơi gợi sự hướng tới của mọi người đối với sự phát triển công nghệ.

Giang Hiểu Chân bày tỏ có thể chấp nhận việc in thêm, còn về cuộc phỏng vấn của tạp chí thì cô cũng có thể chấp nhận.

Trương chủ nhiệm trò chuyện với Giang Hiểu Chân rất lâu, sau đó lại trò chuyện về dự định cho cuốn sách tiếp theo của cô, về đề tài và thời hạn định bản, hy vọng có thể hẹn trước cuốn sách tiếp theo.

Trong lòng Giang Hiểu Chân đúng là đã có chút ý tưởng rồi, vả lại dạo này cô ở nhà dưỡng t.h.a.i không có việc gì làm, đúng là có thể bắt tay vào viết một cuốn khác.

Vẽ tranh và viết lách không hề xung đột nhau, thời gian của cô vẫn còn rất dư dả.

Cô nói với Trương chủ nhiệm rằng khi nào có ý tưởng sẽ liên lạc với bà, Trương chủ nhiệm thấy trong nhà cô có điện thoại nên đã để lại số điện thoại rồi mới xách cặp công văn rời đi.

Sau khi Trương chủ nhiệm đi khỏi, Nhiếp Minh Thư từ trong phòng sách bước ra, thấy Giang Hiểu Chân đang đứng thẩn người trước sofa, anh từ phía sau vòng tay ôm lấy cô: "Đại tác giả đang suy nghĩ gì thế?"

Giang Hiểu Chân kéo tay anh đặt lên bụng mình, trong mắt mang theo nụ cười hạnh phúc: "Em đang nghĩ xem trong bụng này là con trai hay con gái."

Nhiếp Minh Thư khẽ thở dài một tiếng: "Con trai hay con gái đều tốt cả, chỉ cần khỏe mạnh bình an chào đời, không làm khổ em là được, cái gì cũng tốt."

"Anh nói cái gì thế hả." Giang Hiểu Chân không nhịn được quay đầu lườm anh một cái: "Em thấy anh chẳng yêu đứa trẻ này chút nào cả."

Nhiếp Minh Thư thực sự không kìm được lại thở dài một tiếng, xoay người cô lại, cúi đầu nhìn vào mắt cô: "Anh yêu nó, nhưng anh yêu em nhiều hơn."

Nhiếp Minh Thư là một người không mấy khi biết cách bày tỏ tình cảm, tình yêu anh dành cho Giang Hiểu Chân đều nằm trong những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống.

Anh đã làm biết bao nhiêu việc thể hiện tình yêu dành cho Giang Hiểu Chân, nhưng đây là lần đầu tiên anh dùng ngôn ngữ để bày tỏ tình yêu đối với cô.

Trong lòng Giang Hiểu Chân dâng lên một luồng ấm áp lấp đầy con tim.

Cô ôm lấy eo Nhiếp Minh Thư, nhỏ giọng nói: "Em cũng vậy, yêu nó, yêu anh nhiều hơn, nhưng em có linh cảm rằng mình có thể vượt qua được kiếp nạn này."

Cô cảm thấy linh cảm của mình sẽ không sai đâu, xuyên không một lần thì thế nào cô cũng không thể chỉ sống có một năm rồi c.h.ế.t được chứ.

Người ta xuyên không đều là nữ chính, cho dù tính cách của cô không xứng làm nữ chính thì dù sao cũng được ông trời ưu ái rồi, ưu ái cô thêm một lần nữa chắc cũng được mà.

"Ừm, chắc chắn là được." Nhiếp Minh Thư ôm Giang Hiểu Chân, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Vết thương của Nhiếp Minh Thư đã lành hẳn rồi, dưỡng ở nhà thêm một tuần nữa là anh đến trường quân đội nhận chức.

Nhiếp Minh Thư đi học viện rồi thì Giang Hiểu Chân ở nhà một mình.

Cô nhàn rỗi không có việc gì làm thì vẽ tranh, buổi tối lúc Nhiếp Minh Thư về nhà cô bảo anh lúc nào rảnh thì đi mua cho cô một cái máy đ.á.n.h chữ.

Đã định tiếp tục viết lách thì viết tay thực sự là quá mệt mỏi.

Giờ họ cũng đã có tiền rồi, nên có thể để bản thân được hưởng thụ một chút.

Ngày hôm sau Nhiếp Minh Thư đã đi mua máy đ.á.n.h chữ về ngay, đặt trên bàn trong phòng ngủ, còn mua cho Giang Hiểu Chân rất nhiều giấy dày dặn, bảo cô cứ việc dùng thoải mái.

Giang Hiểu Chân cầm một tờ giấy cuộn lại, đặt bên miệng Nhiếp Minh Thư, làm một cuộc phỏng vấn nhỏ với anh: "Nhiếp đoàn trưởng, xin hỏi anh cảm thấy ở trường quân đội và ở biên phòng có điểm gì khác nhau không? Vị trí công tác mới anh đã quen chưa?"

Nhiếp Minh Thư suy nghĩ một lát rồi phối hợp với Giang Hiểu Chân: "Ừm, tôi thấy mấy thằng nhóc này dễ quản hơn ở biên phòng, tôi chỉ cần b.ắ.n vài phát s.ú.n.g là chúng đã bị khuất phục ngay, cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hơi có chút chưa quen nhưng chắc vài ngày nữa là sẽ quen thôi."

"Vậy xin hỏi Nhiếp đoàn trưởng..."

Giang Hiểu Chân đang định hỏi tiếp thì Nhiếp Minh Thư đưa tay chặn lấy "micro" của cô: "Bây giờ em nên gọi anh là chính ủy."

"Oa~ Nghe ngầu quá đi mất!"

Giang Hiểu Chân lập tức mắt sáng rực như sao, chớp chớp đôi mắt to nhìn Nhiếp Minh Thư, khiến Nhiếp Minh Thư thực sự không kìm được mà bật cười: "Được rồi, không đùa nữa, anh đi nấu cơm đây, em bây giờ là một người ăn cho cả hai người để bồi bổ cơ thể đấy."

Anh xoa đầu Giang Hiểu Chân rồi chuẩn bị đi nấu cơm.

Trước đây anh cố chấp quyết định ở lại biên phòng, vất vả một chút mới coi như là đóng góp nỗ lực bảo vệ quốc gia, bây giờ đầu óc anh đã thông suốt rồi, cảm thấy dù ở bất kỳ vị trí nào, chỉ cần lòng trung thành vẫn vẹn nguyên thì đều là đang đóng góp nỗ lực bảo vệ tổ quốc.

Đi tới cửa, anh lại quay đầu nhìn Giang Hiểu Chân: "Đợi đến ngày nghỉ, anh đưa em tới bệnh viện làm kiểm tra, để bác sĩ xem tình hình của em thế nào, còn sớm chuẩn bị."

Buổi tối nằm trên giường, Giang Hiểu Chân nhìn những vết sẹo do nổ bị thương trên người Nhiếp Minh Thư, trong lòng đau xót khôn nguôi.

Nhiếp Minh Thư vội vàng mặc quần ngủ vào, che đi những vết sẹo vừa mới mọc da non: "Xấu quá, đừng xem nữa, không thì đứa trẻ trong bụng sẽ sợ mất."

Giang Hiểu Chân hừ nhẹ một tiếng, ôm lấy cổ anh rồi nằm xuống: "Nó sẽ không sợ đâu, bố của nó là một anh hùng, nó sẽ cảm thấy kiêu ngạo và tự hào về bố của mình."

Tất cả những vết thương trên người Nhiếp Minh Thư đều là huy chương, những huy chương đạt được vì quốc gia, vì nhân dân.

Đó là những vết sẹo để lại sau khi cứu một mạng người, sao có thể xấu được.

Nhiếp Minh Thư ôm cô vợ nhỏ vào lòng, giọng nói dịu dàng: "Dạo gần đây anh có chút bận rộn, sợ không chăm sóc chu đáo được cho em, anh muốn bảo mẹ mình qua đây giúp đỡ chăm sóc em."

"Thôi đừng, bà tuổi cao sức yếu rồi, đừng để bà phải lặn lội vất vả nữa, giờ em cũng không đi làm, chỉ tự nấu bữa cơm cho mình thôi, làm gì cần người khác phải chăm sóc, đừng có coi em là đứa trẻ không biết tự lo liệu như thế."

Giang Hiểu Chân cảm thấy Trương Lệ Cầm tuổi tác không còn nhỏ, sức khỏe lại không mấy tốt, đừng để bà phải đi đi về về vất vả như vậy, đến lúc đó lại không hợp khí hậu cũng phiền phức.

Mặc dù cô không thích nấu ăn nhưng cũng không phải là không thể nấu ăn.

Nhiếp Minh Thư chính là quá quan tâm tới cô, luôn coi cô như một đứa trẻ không biết tự chăm sóc bản thân.

Nhiếp Minh Thư cau mày suy nghĩ một chút, cảm thấy điều Giang Hiểu Chân nói cũng có lý: "Hay là chúng ta thuê một bảo mẫu đi, giờ không ít nhà thuê bảo mẫu giúp chăm sóc trẻ nhỏ mà, một tháng mười mấy đồng, giờ phụ cấp của anh tăng lên khá nhiều, thuê một bảo mẫu cũng thuê nổi."

"Người ta là thuê bảo mẫu trông trẻ, con của chúng ta còn chưa chào đời mà."

Giang Hiểu Chân rúc vào lòng anh, dụi mũi vào cổ anh: "Thực ra tìm một bảo mẫu cũng được, em không thích giặt quần áo cho lắm, hay là cứ tìm người không ở lại, chỉ ban ngày tới nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh thôi."

"Được, mai anh sẽ nghe ngóng xem sao, tìm người nào nhanh nhẹn một chút." Nhiếp Minh Thư xoa đầu Giang Hiểu Chân, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô dỗ cô ngủ.

Nhiếp Minh Thư vừa được nghỉ là đưa ngay Giang Hiểu Chân tới khoa phụ sản bệnh viện để kiểm tra.

Sau các hạng mục kiểm tra, nhịp tim t.h.a.i các phương diện đều ổn định, không có vấn đề gì.

Sau khi kiểm tra xong, Nhiếp Minh Thư mới coi như là hoàn toàn yên tâm.

Anh đưa Giang Hiểu Chân đi ăn một bữa ở nhà hàng, ăn một bữa thật ngon, lại đưa cô đi dạo các trung tâm thương mại lớn ở Kinh Đô.

Nhiếp Minh Thư đi tới trường quân đội không mấy thuận tiện, ngày hôm sau đã đi mua ngay một chiếc xe đạp.

Hiện tại thời tiết ấm áp và dễ chịu, Nhiếp Minh Thư đạp xe chở Giang Hiểu Chân đi dạo khắp nơi một lượt rồi mới đưa cô về nhà.

Vài ngày sau nữa Nhiếp Minh Thư mới đưa một bảo mẫu về nhà, là do lãnh đạo giới thiệu cho anh, người này nhanh nhẹn lại ít nói.

Nhiếp Minh Thư và Giang Hiểu Chân gọi bà là dì Giang.

Dì Giang đúng là một người nhanh nhẹn, làm việc gì cũng thoăn thoắt, lại không thích nói nhiều.

Bà đã làm bảo mẫu ở Kinh Đô nhiều năm nên hiểu rõ các quy tắc, vì vậy sẽ không nói nhiều, điểm tốt nhất chính là sẽ không làm phiền Giang Hiểu Chân lúc cô đang vẽ tranh hay viết lách.

Mấy bức tranh đó bán được hơn bốn vạn đồng, là do đích thân giáo sư Ngô mang tới.

Ông nói vị phú thương kia đã liên lạc với ông rồi, muốn Giang Hiểu Chân vẽ cho ông một bộ tranh liên hoàn, không gặp mặt cũng không sao, nhưng ông hy vọng lần sau qua đây có thể thấy tranh.

Giang Hiểu Chân mỉm cười đáp lời, giữ giáo sư Ngô lại ăn cơm, giáo sư Ngô nói học viện còn có việc, ngồi một lát rồi đi ngay.

Giang Hiểu Chân đã m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng rồi, bụng đã rất rõ rệt, ông không để Giang Hiểu Chân tiễn xa mà vội vàng bảo cô về nhà ngay.

Giang Hiểu Chân vừa nhận được tiền bán tranh chưa được vài ngày thì phía nhà xuất bản cũng gửi đợt nhuận b.út đầu tiên tới.

Trích phần trăm hai mươi phần trăm, nhuận b.út cũng được mấy trăm đồng.

Trương chủ nhiệm trò chuyện với Giang Hiểu Chân một lát về ý tưởng cho cuốn sách mới của cô, và hẹn vài ngày nữa tòa soạn tạp chí sẽ tới phỏng vấn.

Bà thấy Giang Hiểu Chân đang m.a.n.g t.h.a.i nên vì sự thuận tiện cho cô, đã nói sẽ trao đổi với phía tạp chí bên đó để tới nhà cô làm phỏng vấn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.