Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 27
Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:28
Nhiếp Minh Thư đứng dậy định tiễn Mục Quân Tề, Giang Hiểu Chân đỡ lấy anh cùng đi, hai người tiễn Mục Quân Tề ra khỏi đại viện, nhìn ông lên xe.
Hai người đứng trước cửa đại viện một lúc mới quay vào nhà.
Giang Hiểu Chân nhìn Nhiếp Minh Thư, mỉm cười trêu chọc anh: "Đoàn trưởng Nhiếp cũng có mặt mũi gớm nhỉ, cả Tư lệnh cũng đích thân tới thăm anh."
Nhiếp Minh Thư liếc nhìn Giang Hiểu Chân một cái: "Tư lệnh bình thường tính tình rất ôn hòa, lại là người nhìn anh trưởng thành nên luôn quan tâm rèn luyện anh như con cháu trong nhà thôi."
Khi có việc quan trọng, Mục Quân Tề vẫn rất nghiêm túc, chỉ cần sắc mặt ông lạnh xuống thì cấp dưới không ai dám thở mạnh.
Giang Hiểu Chân gật đầu: "Vâng, ông ấy thực sự là người rất tốt, cũng rất dễ nói chuyện, rất có sức hút cá nhân."
Nhiếp Minh Thư mỉm cười xoa đầu cô: "Tư lệnh ông ấy chưa từng kết hôn, vì đám thanh niên cấp dưới này mà lo lắng đủ đường, thích nhất là làm mai làm mối, cứ có thời gian rảnh là lại bắt mấy đứa chưa có đối tượng ra ngoài tham gia giao lưu kết bạn."
Nói về Mục Quân Tề, Nhiếp Minh Thư cũng nói nhiều hơn hẳn, có thể thấy tình cảm của anh và Mục Quân Tề thực sự rất tốt.
"Ông ấy chưa từng kết hôn ạ?" Giang Hiểu Chân có chút ngạc nhiên: "Ông ấy chắc cũng bốn mươi tuổi rồi chứ, thế mà chưa từng kết hôn bao giờ ạ?"
Mục Quân Tề dù đã bốn năm mươi tuổi rồi trông vẫn rất có khí chất, trên mặt đã có nếp nhăn nhưng vẫn rất đẹp lão.
Một người phong độ như ông thế mà lại chưa từng kết hôn!
"Ừ, chưa từng kết hôn, không con không cái."
Nhiếp Minh Thư ngồi xuống giường khang, có chút cảm thán: "Tuy nhiên, người muốn phụng dưỡng ông ấy lúc tuổi già thì nhiều vô kể."
Lúc mới vào bộ đội, anh vốn là người có lòng tự trọng rất cao, chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m là lẽ thường tình.
Anh đã bị Mục Quân Tề dạy dỗ không ít lần, cũng từ chỗ Mục Quân Tề mà học hỏi được nhiều điều.
Đứa con út trong nhà như anh từ nhỏ đã được bố mẹ và các anh chị nuông chiều nên tính tình rất tệ.
Có thể sửa được cái thói kiêu ngạo đó cũng nhờ ơn dạy bảo của Mục Quân Tề.
Giang Hiểu Chân không truy hỏi nguyên nhân ông không kết hôn, nhìn anh mỉm cười: "Sở thích của ông ấy thật kỳ lạ mà cũng thật đáng yêu."
Một người không muốn kết hôn lại thích nhất là làm mai làm mối cho người khác, thích nhìn người khác kết hôn, sở thích này đúng là quá đỗi đáng yêu.
Giang Hiểu Chân đỡ Nhiếp Minh Thư ngồi xuống giường khang, bảo anh cứ ngồi yên đó, cô đi vào bếp nấu bữa trưa.
Cuộc sống ở đây bận rộn nhưng cũng rất đủ đầy, đủ đầy đến mức khiến người ta chẳng còn thời gian đâu mà buồn xuân thương thu nữa.
Giang Hiểu Chân trước đây rảnh rỗi là thích thả lỏng bản thân, ngồi trước cửa sổ có thể thẫn thờ suốt hai tiếng đồng hồ.
Bây giờ không chỉ phải đi dạy mà còn phải chăm sóc thương binh.
Nấu cơm tuy Nhiếp Minh Thư làm là chính nhưng cô vẫn phải thu dọn, giặt giũ, học tập soạn giáo án, buổi tối còn tranh thủ chút thời gian rảnh để vẽ tranh viết bài.
Một ngày bận rộn đến mức chân chẳng chạm đất luôn.
May mắn là cuộc sống ở đây cô ngày càng thạo việc, cái tật sợ xã hội cũng đã được khắc phục gần hết rồi.
Điều duy nhất khiến cô không thể thích nghi được chính là thời tiết ở đây ngày càng lạnh.
Cô đã mặc cả áo thu quần thu, áo sơ mi, áo len, áo khoác len rồi mà vẫn thấy lạnh.
Cô cảm thấy thời tiết này ở phương Nam đã có thể coi là mùa đông giá rét rồi.
Dưới sự chăm sóc tận tình của cô, vết thương của Nhiếp Minh Thư hồi phục rất tốt, cuối tuần đó dưới sự hộ tống của cô, Tiểu Uông lái xe đưa anh đi cắt chỉ.
Vết thương đã đóng vảy, Nhiếp Minh Thư muốn vứt bỏ cái gậy để quay lại bộ đội, bác sĩ Phương bảo anh cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa cho vết thương thực sự ổn định hẳn.
Nhiếp Minh Thư dưỡng thương ở nhà thêm ba ngày nữa thì thực sự không ngồi yên nổi, khi Giang Hiểu Chân đi tới trường, anh đã tới bộ đội xin quay lại làm việc.
Cấp trên không phê duyệt, bảo anh tuần sau hãy quay lại.
Phó đoàn trưởng Cố tiết lộ với anh rằng dựa trên những chiến công hiển hách mà anh đã lập được, giấy tờ khen thưởng của cấp trên đã được gửi xuống rồi.
Tuy anh chưa nhìn thấy và cũng không biết nội dung khen thưởng cụ thể là gì nhưng đại khái cũng có thể đoán ra được.
Nhiếp Minh Thư mới chưa đầy ba mươi tuổi mà đã là cán bộ cấp đoàn rồi, ước chừng tạm thời sẽ không thăng chức cho anh nữa, đa phần là trao tặng huân chương và tiền thưởng mà thôi.
Nhiếp Minh Thư làm những việc này cũng không phải vì phần thưởng, có thể góp một phần sức lực cho đất nước, chịu trách nhiệm cho sự an toàn của nhân dân là anh đã thấy rất vui rồi.
Nhưng phần thưởng thì ai chẳng thích, Nhiếp Minh Thư cũng rất thích.
Đã nhiều ngày không gặp Nhiếp Minh Thư rồi, Phó đoàn trưởng Cố không có việc gì liền cùng anh đi về, định lát nữa ra tiệm bách hóa mua ít lạc rồi về cùng Nhiếp Minh Thư uống chén rượu nói chuyện phiếm.
Anh lớn hơn Nhiếp Minh Thư bảy tám tuổi, vợ và ba đứa con ở quê nhà, vì thấy ở đây lạnh quá nên chẳng ai theo anh tới đây cả.
Anh hỏi Nhiếp Minh Thư: "Sao rồi? Sống chung với vợ thế nào?"
Lúc Giang Hiểu Chân mới tới thực sự là quá quậy phá, ai ai cũng biết những ngày tháng của Nhiếp Minh Thư chẳng hề dễ dàng gì, kết hôn xong rồi, được phân nhà rồi mà vẫn bị ép tới mức phải tới bộ đội mà ở.
Nhiếp Minh Thư nghĩ tới Giang Hiểu Chân, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên: "Cảm thấy rất tuyệt."
"Chậc chậc chậc, đừng có cười cái kiểu đáng ghét đó, tôi thực sự là không quen chút nào." Phó đoàn trưởng Cố nhìn nụ cười trên mặt Nhiếp Minh Thư mà chê bai.
Người đàn ông này không bình thường chút nào, chưa bao giờ thấy anh ta cười kiểu đáng ghét như vậy.
Nhiếp Minh Thư liếc nhìn anh một cái: "Thì là thực sự rất tốt, tốt không thể tốt hơn được nữa."
Với kiểu chung sống như thế này với Giang Hiểu Chân, anh thấy rất tuyệt.
Đặc biệt là mỗi ngày nhìn thấy Giang Hiểu Chân như chú thỏ nhỏ tung tăng trước mặt mình, chỉ nhìn thôi là tâm trạng đã thấy tốt hẳn lên rồi.
"Phải phải phải, cậu coi như cũng ổn thỏa rồi."
Phó đoàn trưởng Cố chia tay Nhiếp Minh Thư ở ngã tư đường, bảo anh cứ về nhà trước đi, anh đi ra tiệm bách hóa trên trấn mua ít đồ nhắm đã làm sẵn về.
Giang Hiểu Chân tan học đi về nhà, dọc đường tình cờ gặp được Phó đoàn trưởng Cố vừa mua đồ về.
Giang Hiểu Chân có ngoại hình quá đỗi nổi bật, Phó đoàn trưởng Cố liếc mắt một cái là nhận ra ngay, nhưng Giang Hiểu Chân đi đường chẳng bao giờ nhìn người mà chỉ mải ngắm cảnh xung quanh thôi.
Phó đoàn trưởng Cố định chào cô một tiếng nhưng cô cứ nhìn đi đâu đâu, khiến Phó đoàn trưởng Cố chẳng tìm được cơ hội nào mà nói chuyện với cô cả.
Hai người người trước người sau về tới đại viện, Giang Hiểu Chân vào nhà rồi mới phát hiện Phó đoàn trưởng Cố xách đồ ăn theo sau đi vào.
Phó đoàn trưởng Cố vừa vào nhà đã nói với Nhiếp Minh Thư: "Vợ cậu cùng đi với tôi một đoạn đường dài thế mà chẳng thèm liếc tôi lấy một cái, tôi cứ thấy mình như người tàng hình vậy."
Anh nói lời này với vẻ mặt tươi cười, rõ ràng là giọng điệu trêu đùa.
Nhưng Giang Hiểu Chân da mặt mỏng mà, cô thấy hơi ngại: "Em có cái tật xấu này đấy ạ, đi đường chẳng thích nhìn người, thực sự là em không nhìn thấy anh, thật sự rất xin lỗi anh ạ."
Nhiếp Minh Thư đứng dậy đón lấy đống giáo án trong tay Giang Hiểu Chân: "Đừng có để ý lão ta, lão Cố này chỉ giỏi nói bậy thôi, em mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi."
Nhiếp Minh Thư ở nhà lại xào thêm món bắp cải nấu miến, vừa nãy bên ngoài có tiếng rao bán đậu phụ nên anh lại mua một ít về rán lên.
Cơm cũng đã nấu xong rồi, chỉ đợi Phó đoàn trưởng Cố và Giang Hiểu Chân về là ăn thôi.
Lão Cố muốn lôi Nhiếp Minh Thư cùng uống vài chén, nhưng vì vết thương của Nhiếp Minh Thư vẫn chưa thực sự khỏi hẳn nên Giang Hiểu Chân không cho anh uống.
Nhiếp Minh Thư nhìn vào đôi mắt to của Giang Hiểu Chân, mỉm cười thỏa hiệp: "Được rồi, tôi không uống."
Phó đoàn trưởng Cố cười trêu anh sợ vợ, Nhiếp Minh Thư thản nhiên thừa nhận: "Tôi làm vậy là vì sự hòa thuận trong gia đình thôi."
Giang Hiểu Chân vốn dĩ không muốn ăn cùng họ, Nhiếp Minh Thư gọi cô tới ăn cơm, Phó đoàn trưởng Cố cũng gọi.
Khó lòng từ chối nên cô đành ngồi xuống ăn cùng họ.
Đàn ông với nhau luôn có vô vàn những câu chuyện để nói, Nhiếp Minh Thư nói ít hơn Phó đoàn trưởng Cố một chút.
Phó đoàn trưởng Cố kể cho Nhiếp Minh Thư nghe về những chuyện gần đây trong bộ đội, đều là những chuyện vặt vãnh không mấy quan trọng, rồi còn nhắc tới buổi biểu diễn văn nghệ tuyên truyền sắp tới nữa.
Giang Hiểu Chân chỉ ngồi nghe, nhanh ch.óng ăn xong bát cơm rồi quay ra soạn giáo án.
Lão Cố này sau khi uống chút rượu vào thì lời nói lại càng nhiều hơn nữa.
Hai người cứ thế trò chuyện cho tới tận khi trời tối hẳn thì bữa cơm này mới thực sự kết thúc.
Sau khi Nhiếp Minh Thư tiễn người đi, quay lại dọn dẹp bàn ghế.
Thấy Giang Hiểu Chân vẫn còn đang viết lách, anh liền tiến tới hỏi cô: "Nhiều bài học cần chuẩn bị thế sao?"
Giang Hiểu Chân bị anh làm cho giật cả mình, quay đầu lại, đôi mắt to tràn đầy vẻ nghi hoặc: "Anh định đi ngủ rồi à?"
"Vẫn chưa, chỉ là thấy em viết lâu quá rồi nên muốn em nghỉ ngơi một chút."
Nhiếp Minh Thư xoa đầu Giang Hiểu Chân: "Bây giờ phải dạy mấy lớp liền, trông bọn trẻ chắc mệt lắm nhỉ?"
Đây là lần đầu tiên anh hỏi Giang Hiểu Chân về chuyện công việc.
Trước đây là không thể nói chuyện hẳn hoi được, sau này là vì anh thấy Giang Hiểu Chân hoàn toàn có thể đảm đương tốt công việc giáo viên.
Nhưng dạo gần đây thấy cô dường như ngày càng bận rộn hơn, buổi tối về nhà còn phải ngồi lì ở bàn viết suốt nửa ngày trời.
Anh lo lắng Giang Hiểu Chân quá mệt mỏi nên mới hỏi thăm một chút.
"Ba khối lớp môn Văn, một ngày sáu tiết Văn, thỉnh thoảng còn dạy bọn trẻ vẽ tranh nữa, thực ra cũng không mệt lắm đâu ạ."
Dạo gần đây cô đã quen với nhịp điệu giảng dạy rồi, những việc như soạn giáo án thì tranh thủ lúc ra chơi là coi như đã xong xuôi cả rồi.
Thực ra vừa nãy cô đang viết bài, định thử gửi cho những tòa soạn báo khác xem sao.
Mấy bài gửi đi trước đó tới tận bây giờ vẫn chưa có hồi âm gì cả.
Chủ yếu là vì thời đại này liên lạc rất bất tiện, bây giờ cô chỉ có thể đợi thư hồi đáp hoặc là thư từ chối thôi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, không có thư từ chối thì tức là vẫn còn hy vọng.
Hồi ở thời hiện đại cô cũng sống một cuộc đời chậm rãi nên cũng chẳng mấy vội vàng, chỉ là có chút tò mò mà thôi.
"Ừ, ở trường đã bận rồi thì về nhà đừng làm việc vất vả quá." Bàn tay Nhiếp Minh Thư dời tới gò má của Giang Hiểu Chân, dùng ngón tay cái khẽ quẹt một cái.
Vết chai trên đầu ngón tay ma sát trên khuôn mặt mịn màng của Giang Hiểu Chân mang tới một cảm giác ngứa ngáy, Giang Hiểu Chân khẽ né tránh một chút.
Nhiếp Minh Thư thu tay lại, nói với Giang Hiểu Chân: "Nghỉ ngơi sớm đi em."
"Anh đi rửa mặt trước đi, em còn một chút nữa viết xong là đi ngay." Giang Hiểu Chân nắm lấy tay anh, dùng bàn tay lạnh giá của mình xoa vào lòng bàn tay anh để lấy chút hơi ấm.
"Được rồi." Nhiếp Minh Thư đi sang gian bên cạnh lấy nước trước.
Anh bưng chậu nước rửa chân tới, gọi Giang Hiểu Chân rửa trước.
Giang Hiểu Chân vẫn còn một chút chưa viết xong, đang định bảo đợi một lát thì bị Nhiếp Minh Thư từ phía sau bế bổng lên rồi đặt xuống cạnh giường khang.
Tay cô vẫn còn đang cầm b.út và sổ bản thảo, ngẩng đầu lên với khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên nhìn Nhiếp Minh Thư: "Anh, sao anh cứ thích xách em lên như xách mèo thế hả, em cũng có lòng tự trọng đấy nhé?"
Cô thực sự chỉ còn một chút xíu nữa là viết xong rồi, cái tay của người đàn ông này đúng là cứ táy máy chân tay.
"Thì em vốn dĩ đã giống một con mèo nhỏ rồi mà, ăn thì được vài miếng, lúc ngủ thì lại dính người."
