Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 50

Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:34

Cô tuy chưa nói là không được ăn, nhưng Nhiếp Minh Thư đã nhìn thấy sự bài xích trong đáy mắt cô, bèn ướm hỏi: “Không được ăn sao?”

Giang Hiểu Chân mím đôi môi nhỏ: “Anh cứ ăn đi ạ, cứ ăn đi, lát nữa ngủ riêng chăn là được.”

Dù sao vốn dĩ cũng không định làm gì, Nhiếp Minh Thư tinh lực dồi dào thế kia, khó bảo đảm lúc ôm ấp lại không nảy sinh tà niệm, ngủ riêng chăn cô cũng thấy an toàn hơn.

“Ăn tỏi xong là phải ngủ riêng chăn hả?” Nhiếp Minh Thư cau mày nhìn Giang Hiểu Chân.

Giang Hiểu Chân gật đầu rất nghiêm túc: “Chứ sao nữa ạ, anh định hun c.h.ế.t em à?”

“Vậy thì không ăn nữa.” Nhiếp Minh Thư hoàn toàn ngó lơ tép tỏi, bắt đầu gắp mì ăn.

Ăn mì không ăn tỏi, hương vị giảm đi một nửa.

Nhưng ăn tỏi xong là mất công được ôm vợ ngủ.

Tính ra không kinh tế chút nào nên dứt khoát không ăn nữa.

Giang Hiểu Chân thấy anh thật sự không ăn tỏi nữa bèn bật cười: “Ngủ riêng chăn chứ có phải ngủ riêng giường đâu, anh muốn ăn thì cứ ăn đi mà.”

Cô không phải là hạng người kiêu kỳ làm bộ làm tịch, mà là cái mùi tỏi sống đó cô thật sự chịu không nổi.

Người ta hay bảo đàn ông thối đàn ông thối, nhưng cho đến tận bây giờ Giang Hiểu Chân cũng chỉ ngửi thấy mùi mồ hôi trên người Nhiếp Minh Thư thôi, vả lại chẳng hề thấy khó ngửi chút nào, trái lại còn có chút mùi vị hormone nữa.

Khẩu vị mỗi người mỗi khác, chẳng có lý nào vì cô không ngửi được mà không cho Nhiếp Minh Thư ăn.

Vì cô không ăn cay mà Nhiếp Minh Thư ở nhà đã không ăn cay rồi, giờ ngay cả sở thích ăn tỏi của anh cũng bị tước đoạt thì đúng là có chút không nhân đạo cho lắm.

“Không ăn, anh muốn ôm vợ ngủ cơ.”

Nhiếp Minh Thư bảo Giang Hiểu Chân mau ăn cơm đi, anh xuống phản rót cốc nước mang qua rồi nói với Giang Hiểu Chân: “Tối nay 'súng ống đạn d.ư.ợ.c' vốn đã phải tắt lửa rồi, mà ngay cả ôm ngủ cũng không cho thì anh tội nghiệp biết bao.”

Giang Hiểu Chân ngẩn người một lát mới hiểu ra lời anh nói, thẹn thùng đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, lườm anh một cái: “Nhiếp Minh Thư, anh càng lúc càng 'hư' rồi đấy.”

Hóa ra cái vẻ đứng đắn trước đây toàn là giả vờ cả.

Nhiếp Minh Thư bật cười: “Với vợ mình mà không 'hư' thì 'hư' với ai bây giờ? Mau ăn cơm đi em, lát nữa mì nguội mất.”

Nhiếp Minh Thư chưa từng bảo mình là người đứng đắn nhé, anh chỉ là hơi nghiêm túc khi ở bên ngoài thôi, không nghiêm túc thì không áp chế được lũ lính choai choai bên dưới.

Ở nhà đối diện với vợ, đương nhiên không thể cứ gồng mình mãi được.

Kể từ lúc anh cảm thấy Giang Hiểu Chân đã thay đổi, cảm thấy cuộc sống có thể tiếp tục được rồi là anh đã bắt đầu "ngấm ngầm hư" rồi đó chứ, chỉ là con thỏ trắng nhỏ quá ngây thơ nên không phát hiện ra thôi.

Lúc đó Giang Hiểu Chân còn chưa biết Nhiếp Minh Thư đã sớm giăng bẫy chờ mình, cứ ngỡ Nhiếp Minh Thư tính tình tốt, đứng đắn lại đáng tin cậy.

Giờ thì cô phát hiện ra rồi, tính tình tốt và đáng tin cậy là thật, còn chuyện đứng đắn thì đúng là quá sức phi lý.

Anh mà đứng đắn thì chắc thiên hạ chẳng còn ai đứng đắn nữa mất.

Ăn cơm xong Nhiếp Minh Thư dọn dẹp bát đũa, Giang Hiểu Chân vừa định đưa tay ra thì bị anh đẩy lại: “Mấy việc cỏn con này sao đến lượt em được.”

Giang Hiểu Chân bĩu môi cũng không tranh giành việc dọn dẹp với anh nữa.

Cô xuống phản chạy vào phòng sách lấy bản thảo qua tiếp tục viết.

Trước đây cô cảm thấy giường chỉ dùng để ngủ thôi, giờ cô đã bị thời tiết đ.á.n.h bại rồi, thấy ngồi trên phản vẫn là thoải mái nhất nên phòng sách đành phải tạm thời gác lại một bên vậy.

Nhiếp Minh Thư đổ đầy nước vào phích, lại múc đầy nước vào lu nước trong bếp, dắt xe đạp vào trong nhà rồi cầm cái túi treo trên ghi đông đi vào phòng ngủ.

Bên trong còn ít quân vụ cần xử lý, với cả tờ báo chưa đọc xong lúc sáng mang ra đọc g.i.ế.c thời gian.

Thấy Giang Hiểu Chân đang chăm chú viết lách, anh ngồi xuống đối diện cô không hề lên tiếng làm phiền, cứ thế làm việc của mình.

Giang Hiểu Chân đang viết đến đoạn gay cấn bỗng nhiên bị tắc ý, cô c.ắ.n b.út ngẫm nghĩ từ ngữ.

Ngẩng đầu lên thì thấy ngay vẻ mặt làm việc nghiêm túc của Nhiếp Minh Thư ở đối diện.

Người ta hay bảo đàn ông lúc làm việc nghiêm túc là quyến rũ nhất, Giang Hiểu Chân thấy câu này nói đúng quá đi mất.

Cô quan sát Nhiếp Minh Thư một hồi lâu, Nhiếp Minh Thư đột nhiên lên tiếng: “Em định nhìn xuyên qua lớp da mặt anh để thấy xương sọ của anh luôn hả?”

“...” Giang Hiểu Chân lập tức mất hết cảm xúc: “Anh tốt nhất là đừng có nói lời nào nữa ạ.”

Cái anh chàng này lúc thì lãng mạn lúc thì không, lúc không nói lời nào thì đúng là một quân nhân đẹp trai, nghiêm túc và kiên nghị, vậy mà lời vừa thốt ra đã làm mất hết cả vẻ quyến rũ.

“Giờ đến cả quyền được nói chuyện trong nhà anh cũng không có nữa sao?” Nhiếp Minh Thư cười trầm thấp một tiếng.

Giang Hiểu Chân lườm anh một cái: “Em có ý đó đâu ạ?”

Cô có phải hạng người độc đoán chuyên quyền, không biết lý lẽ đâu chứ?

“Vậy là anh hiểu lầm rồi.” Nhiếp Minh Thư cười xoa đầu cô, nụ cười ấy rõ ràng là đang trêu chọc cô vui thôi.

Nhiếp Minh Thư đóng nắp b.út lại, nhìn sang bản thảo trong tay Giang Hiểu Chân: “Chẳng phải bảo dạo này ngủ không ngon sao? Hay là tối nay đừng viết nữa, đi ngủ sớm đi em.”

“Vâng ạ, để em đi vệ sinh cá nhân.” Giang Hiểu Chân vươn vai một cái.

Bị tắc ý rồi đúng là cần thư giãn sắp xếp lại mạch suy nghĩ một chút, cố ép mình viết ra cũng không ưng ý được nên thôi đi ngủ cho xong.

Cái căn nhà này cái gì cũng tốt cả, chỉ có mỗi cái là nhà vệ sinh ở ngoài sân nên muốn tắm một trận ở nhà thật sự không thuận tiện chút nào, đêm hôm đi vệ sinh cũng vất vả lắm, cũng may Giang Hiểu Chân không có thói quen đi vệ sinh đêm.

“Em cứ đợi đó đi để anh đi đổ nước qua cho.” Nhiếp Minh Thư thu dọn đồ đạc của mình rồi mang túi ra ngoài treo lên ghi đông xe đạp.

Giang Hiểu Chân ngồi trên mép phản đợi Nhiếp Minh Thư bưng nước rửa chân qua cho mình.

Cô tự mình kỳ cọ đôi bàn chân rồi nói với Nhiếp Minh Thư: “Ngày mai anh đừng quên gọi điện về nhà nhé, nhờ bố mình qua xem thế nào ạ.”

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi bổ sung thêm một câu: “Thay em gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới bố mẹ anh nhé.”

Với tư cách là vợ của Nhiếp Minh Thư, trước đây ngoài việc làm người ta bực mình ra thì chẳng được tích sự gì.

Tuy chuyện không phải do cô làm nhưng mọi người đều mặc định là cô làm cả rồi, cô đã kế thừa cuộc đời của nguyên thân thì cái "nồi" của cô ấy đương nhiên cô cũng phải gánh vác cùng rồi.

Cô là hạng người kém cỏi nhất trong việc xử lý các mối quan hệ xã hội, cũng may đi theo Nhiếp Minh Thư tùy quân nên không phải đối mặt với quan hệ mẹ chồng nàng dâu.

“Được rồi, anh sẽ chuyển lời hỏi thăm của em tới bố mẹ.” Nhiếp Minh Thư thấy Giang Hiểu Chân đã rửa xong bèn lấy khăn lau chân lau khô chân cho cô.

Giang Hiểu Chân xỏ dép lê ra ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt vệ sinh cá nhân.

Nhiếp Minh Thư bưng chậu nước rửa chân ra ngoài đổ rồi quay lại chui vào chăn, thở hắt ra một hơi vẻ như hơi mệt.

“Anh có thấy hơi mệt không ạ?” Giang Hiểu Chân nhận ra sự mệt mỏi của anh bèn quan tâm hỏi han.

Nhiếp Minh Thư đưa tay bóp bóp vai: “Hôm nay dẫn lũ lính choai choai đó đi huấn luyện, tập hơi quá tay nên cơ bắp ở vai hơi đau nhức một chút.”

“Anh nằm sấp xuống đi để em đ.ấ.m lưng cho.”

Giang Hiểu Chân vẫn chưa cởi quần áo ngoài nên dứt khoát bước qua người anh ngồi lên eo anh.

Kỹ thuật massage của cô không ra gì, lực tay cũng yếu nhưng đ.ấ.m đ.ấ.m để thư giãn cơ bắp thì vẫn thấy rất thoải mái.

Nhiếp Minh Thư gối đầu lên tay rên hừ hừ vẻ rất tận hưởng, khen ngợi Giang Hiểu Chân: “Vợ anh tốt thật đấy.”

“Miệng anh càng lúc càng dẻo rồi đấy.” Giang Hiểu Chân ngoài miệng thì chê bai nhưng trong lòng lại thấy ngọt lịm như ăn mật vậy.

Chỉ số cảm xúc (EQ) của Nhiếp Minh Thư thực sự rất cao, anh biết nói những lời gì khiến cô vui vẻ, chỉ là thỉnh thoảng cái EQ đó cũng "nghỉ giải lao" một tí ví dụ như cái vụ đi dưới tuyết sẽ mọc chấy, hay là muốn nhìn xuyên qua da để thấy xương sọ của anh ấy.

Giang Hiểu Chân nhớ lại vẫn thấy buồn cười, có lẽ không phải EQ của anh nghỉ giải lao đâu mà là anh cố ý trêu chọc cô thì có.

“Miệng có dẻo hay không thì phải tự mình nếm thử mới biết được chứ.”

Nhiếp Minh Thư đột nhiên lật người dùng tay kéo lấy Giang Hiểu Chân ôm cô vào lòng, cười gian xảo hôn xuống.

Giang Hiểu Chân cố sức đẩy anh ra, khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ: “Tối nay... không làm... mà.”

“Không làm, chỉ hôn thôi mà.” Nhiếp Minh Thư tranh thủ trả lời cô một câu.

Giang Hiểu Chân phản kháng vô ích bèn thôi cứ tận hưởng cho xong.

Dạo này được rèn luyện nhiều nên kỹ năng hôn của Nhiếp Minh Thư càng lúc càng điêu luyện, hôn đến mức tim Giang Hiểu Chân đập loạn nhịp như hươu chạy, cả thắt lưng cũng mềm nhũn ra luôn.

Vồ lấy cô vợ nhỏ hôn một hồi lâu Nhiếp Minh Thư mới buông cô ra để cởi đồ đi ngủ.

Tuy rằng đang tuổi thanh xuân phơi phới, trong lòng ngứa ngáy không thôi nhưng để cô vợ nhỏ được ngủ một giấc thật ngon anh vẫn giữ đúng lời hứa, chỉ ôm cô ngủ thôi.

Sáng sớm ăn cơm xong Nhiếp Minh Thư nhét một chiếc chìa khóa xuống dưới hòn đá cạnh tường.

Anh dặn Giang Hiểu Chân vị trí để chìa khóa dự phòng rồi còn dắt cô qua đó xem qua một lượt kẻo cô lại ngốc nghếch bị lạnh đến mức nhảy tưng tưng nữa.

Hôm nay Nhiếp Minh Thư không vội đi ngay, anh lấy khăn quàng cổ quấn kín mít khuôn mặt Giang Hiểu Chân lại rồi đạp xe đạp đưa cô đến tận cổng trường.

Buổi tối Nhiếp Minh Thư đến trường đón Giang Hiểu Chân.

Bành Lệ Lệ đã nói mòn cả hai chữ "ngưỡng mộ" rồi nhưng khi nhìn thấy anh chồng quân nhân cao lớn cường tráng của người ta cô vẫn không kìm lòng được mà thấy ngưỡng mộ vô cùng.

Ôn An Ninh thấy cô cứ luyến tiếc đưa mắt nhìn theo đôi vợ chồng nhà người ta bèn vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Này, đó là người đàn ông của Giang Hiểu Chân đấy, cô đừng có mà làm chuyện gì sai trái đấy nhé.”

“Tôi...”

Bành Lệ Lệ lời chưa kịp nói hết thì Ôn An Ninh lại bảo: “Vả lại cô có muốn cũng chẳng được đâu, Giang Hiểu Chân người ta dịu dàng như nước ấy, cô nhìn lại mình xem.”

“Tôi thì sao hả?” Bành Lệ Lệ nghiến răng véo một miếng thịt ở eo anh ấy: “Anh nói cho hẳn hoi vào, tôi thì làm sao?”

Ôn An Ninh ôm eo nhận sai ngay: “Cô xinh đẹp như hoa, đẹp tựa tiên giáng trần, sắc nước hương trời, dịu dàng như nước ạ.”

“Hừ, giả dối.” Bành Lệ Lệ ghét bỏ buông anh ấy ra.

...

Trên đường về Giang Hiểu Chân đút tay vào túi áo khoác của Nhiếp Minh Thư để sưởi ấm: “Anh không cần tới đón em đâu, chỗ này cách nhà gần thế này em đi vài bước là tới nhà rồi mà.”

“Anh về sớm tiện đường qua đón em để em đỡ phải đi bộ.”

Nhiếp Minh Thư đạp xe đạp, muốn sưởi ấm tay cho Giang Hiểu Chân một chút nhưng trên đường đông người quá nên anh lại thôi.

Sắp về đến nhà anh nói với Giang Hiểu Chân: “Sáng nay anh gọi điện cho bố rồi, chiều tối ông ấy gọi điện lại cho anh. Bố em đúng là bị bệnh thật rồi, vả lại hình như bệnh tình khá nghiêm trọng, vẫn đang nằm viện điều trị.”

Xe dừng lại trước cổng lớn, đôi chân dài của Nhiếp Minh Thư chống xuống đất để Giang Hiểu Chân xuống trước.

Đợi sau khi Giang Hiểu Chân xuống xe anh mới nói tiếp: “Bố anh bảo bố em bệnh đến mức không xuống được giường rồi, trông chừng chắc là không qua khỏi mùa đông này đâu. Ông ấy muốn em về một chuyến, bảo là có lời muốn nói với em.”

“Phải về ạ?” Giang Hiểu Chân đối với nơi này không thân thuộc lắm, lại còn là hạng người sợ phiền phức nữa.

Theo bản năng cô định từ chối ngay, nhưng lý trí mách bảo cô rằng với tư cách là con gái ruột mà bố sắp qua đời rồi thì cô nhất định phải về nhìn mặt lần cuối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.