Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 250
Cập nhật lúc: 11/01/2026 16:48
Chỉ có vết thương trên vai là còn cần phải chú ý một chút.
Qua Tết Dương lịch được mấy ngày thì bọn Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình bước vào kỳ thi học kỳ.
Ngày thi Phương Hiểu Lạc nhờ Ngụy Diên tới đón họ một chuyến đi Giang Thành, dù sao cô cũng không muốn để Thẩm Tranh đi chen chúc xe khách.
Những ngày này việc kinh doanh của cửa hàng mì sợi cô đều không ngó ngàng tới, may mà Tôn Yến và Triệu Thúy Liên đều là những người rất đáng tin cậy.
Cộng thêm việc Phương Cường mỗi ngày sau khi giao rau cho khách sạn Đông Phong xong đều sẽ tới cửa hàng mì giúp một tay.
Không chỉ vậy, Nghiêm Minh Nghĩa biết Thẩm Tranh bị thương, Phương Hiểu Lạc không có ở đây nên những ngày này ngày nào anh ta cũng tới.
Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh tới khá sớm, đi trực tiếp từ cửa sau của cửa hàng mì vào.
Phía trước có người đang xếp hàng, thật sự không tiện chen ngang.
Triệu Thúy Liên đang bận ở phía sau, nhìn thấy Phương Hiểu Lạc thì rất đỗi vui mừng.
"Hiểu Lạc, đoàn trưởng Thẩm."
"Chị Thúy Liên." Phương Hiểu Lạc cười nói, "Mấy ngày qua thế nào ạ?"
"Trong cửa hàng mọi thứ đều bình thường." Triệu Thúy Liên nói, "Nghiêm Minh Nghĩa đã sắp xếp lại sổ sách rồi, lát nữa bận xong sẽ đưa cho em xem."
"Đoàn trưởng Thẩm, sức khỏe của anh thế nào rồi?"
Thẩm Tranh nói, "Khá hơn nhiều rồi, Hiểu Lạc đưa tôi ra ngoài dạo chút."
"Thế thì tốt, thế thì tốt. Phải lo mà tẩm bổ cho khỏe mới được."
Triệu Thúy Liên lại nói, "Con bé Phương Duyệt đó cũng mọi chuyện đều ổn cả, đi học rồi, vài ngày nữa là thi học kỳ rồi, con bé cứ nhớ em suốt đấy, còn bảo nhất định phải thi thật tốt để báo đáp em."
Phương Hiểu Lạc nhìn về phía trước, cái miệng của Nghiêm Minh Nghĩa ấy à vẫn cứ ngọt như vậy, nói năng tưng t.ửng không dứt, dỗ dành mấy ông cụ bà cụ cứ gọi là vui vẻ hết cỡ.
Thẩm Tranh nhìn một lúc lâu, "Thằng nhóc này đúng là biết dỗ người thật."
Phương Hiểu Lạc cười nói, "Đợi sau này em làm lớn mạnh lên sẽ đưa Nghiêm Minh Nghĩa tới làm giám đốc bán hàng cho em!"
Đến mười giờ thì đồ đạc trong cửa hàng cơ bản đã bán gần hết.
Nghiêm Minh Nghĩa nhìn thấy Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh liền từ phía trước chạy lại.
Thẩm Tranh đưa cho anh ta một cái bao lì xì, "Thời gian qua vất vả cho cậu rồi."
Nghiêm Minh Nghĩa nhận lấy bao lì xì, "Bao lì xì của đoàn trưởng Thẩm thì tôi nhận nhé, ha ha."
"Nhưng mà cũng không vất vả gì đâu, dù sao ngày nào tôi cũng giống như một kẻ vô nghề nghiệp vậy. Tới giúp một tay mà còn có bao lì xì mang về, hời hơn tôi đi làm công nhiều."
Phương Hiểu Lạc vừa lật xem sổ sách Nghiêm Minh Nghĩa đã sắp xếp, rõ ràng minh bạch, chỉ có điều chữ hơi xấu, "Sao anh không tiếp tục đi học nhỉ?"
Nghiêm Minh Nghĩa sờ mũi, "Chịu thôi, ngồi không yên, tôi học xong được cấp ba đều là do mẹ tôi với chị tôi ép đấy."
Phương Hiểu Lạc nói, "Nghiêm Minh Nghĩa, chúng ta tính thử nhé, chúng ta bằng tuổi nhau, qua năm là hai mươi rồi. Anh cứ ngày nào cũng bạn bè tụ tập thế này, nay đây mai đó, anh định cứ thế này mà sống cả đời sao, không muốn có một tấm bằng à?"
"Anh nhìn xem mấy năm nay khắp nơi phát triển nhanh thế nào, anh không tranh thủ lúc còn trẻ mà đi học, còn đợi đến già mới đi học sao?"
Nếu là trước đây ai mà nhắc đến việc học với Nghiêm Minh Nghĩa là anh ta đều không muốn nghe đâu. Hoặc là trực tiếp sa sầm mặt mày mà bỏ đi, tính khí rất khó chịu.
Nhưng lời Phương Hiểu Lạc nói thì anh ta thật sự là nghe lọt tai.
"Hiểu Lạc cô nói xem, trước tiên chưa nói đến việc thi đỗ hay không, thi đỗ rồi được phân công công tác, tôi cũng không muốn ngày nào cũng ngồi lì ở đó đâu, mấy cái việc đó tôi làm không nổi." Nghiêm Minh Nghĩa nói.
Phương Hiểu Lạc lườm anh ta một cái, "Ai bảo cứ phải làm công việc được phân công đâu, anh có bằng cấp rồi cũng có thể làm những việc mình thích mà."
"Hiểu Lạc, cô nói xem đọc sách thật sự quan trọng thế sao?" Nghiêm Minh Nghĩa hỏi.
"Đương nhiên là quan trọng rồi." Phương Hiểu Lạc nói, "Cứ nhìn xem sau này anh có muốn phát triển không, dù sao tôi là muốn phát triển đấy."
Nghiêm Minh Nghĩa thấy hứng thú, "Hiểu Lạc, sau này cô định làm lớn cỡ nào? Có thể thuê tôi không? Nếu cô có thể thu nhận tôi, tôi sẽ làm việc cho cô, chắc chắn sẽ làm việc thật tốt."
"Sau này thuê anh thì không thành vấn đề, nhưng tôi nói trước với anh nhé, hiện giờ phát triển càng ngày càng nhanh, ngay cả việc thu tiền sau này cũng không phải kiểu này đâu." Phương Hiểu Lạc nói, "Thời đại đang phát triển, bản thân anh không cầu tiến thì chỗ tôi không nuôi kẻ nhàn rỗi đâu."
Phương Hiểu Lạc thấy Nghiêm Minh Nghĩa đang suy nghĩ, cô nói tiếp, "Nói cách khác hiện giờ anh bắt đầu ôn lại kiến thức thì vẫn còn kịp đấy. Tính ra anh mới rời ghế nhà trường trung học được một năm rưỡi, đồ đạc trong đầu có vứt đi thì cũng không thể vứt nhanh thế được. Chúng ta sống ở nông thôn, tuy rằng gần Giang Thành nhưng chung quy cũng chưa được thấy nhiều, anh không muốn xem thử thế giới bên ngoài thế nào sao?"
Nghiêm Minh Nghĩa ngẫm nghĩ, "Hiểu Lạc, nếu bây giờ tôi bắt đầu học thì bao giờ tôi thi được nhỉ?"
"Năm nay thi chắc chắn là không kịp rồi, anh là người đủ thông minh nhưng cũng không phải là thần đồng. Bây giờ bắt đầu chuẩn bị, đi học theo khối lớp mười một, nỗ lực thật tốt trong một năm rưỡi, mùa hè năm sau tham gia thi đại học, chẳng có gì là không được cả." Phương Hiểu Lạc nói, "Anh mà thật sự muốn học thì đừng có ngày nào cũng đi chơi rông khắp nơi nữa, thời gian chắc chắn là đủ, chỉ xem bản thân anh có nỡ nỗ lực hay không thôi."
Nghiêm Minh Nghĩa cảm thấy Phương Hiểu Lạc nói đúng.
Với tầm nhìn của Phương Hiểu Lạc thì đọc sách chắc chắn là đúng đắn.
Sau này nếu anh ta muốn đi theo Phương Hiểu Lạc thì nhất định không được làm cô mất mặt mới phải. Đúng, phải đọc sách, phải thi đại học!
Vốn dĩ Phương Hiểu Lạc định giữ anh ta trưa nay cùng đi nhà hàng ăn cơm, nhưng Nghiêm Minh Nghĩa trực tiếp đòi đi luôn.
"Tôi phải về suy nghĩ cho kỹ đã, cơm ăn ngày nào cũng được."
Nhìn theo bóng lưng Nghiêm Minh Nghĩa rời đi, Thẩm Tranh nói, "Sao lại nghĩ tới việc khuyên cậu ta đi học vậy?"
"Đọc sách tốt mà, một đứa trẻ khá thế này, tranh thủ lúc còn trẻ đừng có để lỡ dở." Phương Hiểu Lạc nói giọng đầy thâm trầm.
Thẩm Tranh cười đáp, "Lại bảo người ta là đứa trẻ, chẳng phải hai người bằng tuổi nhau sao?"
Phương Hiểu Lạc thở dài một tiếng, "Haizz, chịu thôi, ai bảo tuổi tâm hồn của em già dặn hơn chứ, xuất sắc quá cũng khổ thế đấy."
"Cái cửa hàng này của cô cũng thú vị thật, nhà chủ xảy ra chuyện lớn thế mà cửa hàng vẫn mở cửa cơ à?"
Phía trước đột nhiên vang lên cái giọng ch.ói tai như vậy, Phương Hiểu Lạc không cần nhìn cũng biết là Từ Nhã Thu.
Sao cô ta lại tới nữa rồi?
"Từ Nhã Thu, cô nguyền rủa người khác là sẽ bị phản phệ đấy."
Phương Hiểu Lạc dắt Thẩm Tranh đi ra ngoài.
Từ Nhã Thu vạn vạn không ngờ hôm nay Phương Hiểu Lạc lại có mặt ở cửa hàng.
