Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 300
Cập nhật lúc: 11/01/2026 17:02
Thẩm Tranh múc canh cho Phương Hiểu Lạc, rồi liếc Vu Tân Chính một cái: "Anh đúng là đồ nhỏ mọn."
Vu Tân Chính nói: "Cứ để cậu bây giờ đắc ý ở đây đi, đợi lũ trẻ chào đời là có khối việc cho các người bận, chăm một đứa đã quậy tung trời rồi, huống chi một lúc tận hai đứa."
Thẩm Tranh đáp: "Không đâu, nhà chúng tôi đông người mà."
Thẩm Kim Hạ vội vàng nói: "Phải rồi dượng ơi, bọn con đều có thể chăm em bé mà."
Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình cũng gật đầu theo.
Vu béo đang ăn ngon lành nghe thấy vậy liền vội vàng nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, giơ tay lên: "Còn có em nữa, còn có em nữa. Cô ơi nếu cô không chê thì em cũng làm được ạ."
Phương Hiểu Lạc nhìn cậu bé mỉm cười: "Không chê đâu, cô thích em còn chẳng hết nữa là."
Vu béo sướng rơn, còn lòng Vu Tân Chính thì đắng ngắt.
Hàn Vệ Bình cảm thấy mình đã buông bỏ rồi, dù sao bà cũng đã nhìn thấu tương lai.
Bà cầm đôi đũa chưa dùng tới gắp một miếng sườn cho Thẩm Kim Hạ: "Hạ Hạ ăn nhiều vào nhé."
Thẩm Kim Hạ nhìn Hàn Vệ Bình cười tươi rói: "Cảm ơn mợ ạ."
Hàn Vệ Bình nhìn gương mặt ngày càng xinh đẹp của Thẩm Kim Hạ mà lòng nở hoa: "Hạ Hạ đúng là càng lớn càng xinh, mợ thật sự chưa thấy cô bé nào xinh đẹp như con đâu."
Vu béo nói: "Mẹ ơi chuyện đó là đương nhiên rồi, trong đại viện chúng ta với cả ở nhà trẻ nữa, Hạ Hạ là xinh nhất đấy ạ."
Nghe vậy Hàn Vệ Bình bỗng thấy lo lo.
Nhìn Thẩm Kim Hạ rồi lại nhìn con trai mình.
Trời ạ, con trai bà lớn lên liệu có xứng với Thẩm Kim Hạ không đây!
Hàn Vệ Bình thầm nghĩ như vậy rồi lại gắp thêm ít thức ăn cho Thẩm Kim Hạ, sau đó bà mới bắt đầu ăn cơm.
Sau bữa ăn, Thẩm Tranh và Vu Tân Chính đi dọn dẹp rửa bát, Phương Hiểu Lạc, Hàn Vệ Bình cùng Trịnh Lan Hoa ra phòng khách xem tivi trò chuyện.
Mấy đứa trẻ đều chui hết vào phòng của Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình.
Ba đứa lớn phải làm bài tập.
Vu béo và Thẩm Kim Hạ thì ngồi một bên.
Vu béo vẫn cầm cuốn sách tiếng Việt lớp một của Thẩm Hải Bình hồi học kỳ trước.
Thẩm Kim Hạ nhìn vào cuốn sách: "Phi Dược cậu cầm thứ này làm gì, cậu có xem hiểu không?"
Vu béo thấp giọng nói: "Tớ đang nỗ lực để xem hiểu đây, bây giờ tớ đã có thể đ.á.n.h vần mấy âm tiết đơn giản rồi đấy."
Thẩm Kim Hạ tròn mắt ngạc nhiên: "Oa, Phi Dược cậu giỏi quá, tớ còn chẳng biết gì cơ."
"Cậu còn nhỏ mà, sau này sẽ học được thôi." Vu béo nói: "Cậu cứ yên tâm, những gì tớ biết chắc chắn sẽ làm cho cậu biết. Nếu cậu muốn học tớ sẽ dạy cậu."
Vu Phi Húc quay đầu lại: "Cái ngữ học được chữ tác đ.á.n.h chữ tộ như cậu mà đòi dạy Hạ Hạ à."
Vu béo nghếch cổ lên: "Dù sao em cũng đang nỗ lực học mà, đợi em đi học cũng sẽ giống như anh hai Hải Bình thi được hai con điểm mười cho xem."
"Được thôi, dù sao năm sau cậu cũng vào lớp một rồi, để xem lúc đó cậu thi được bao nhiêu điểm!" Vu Phi Húc nói.
Vu béo suy nghĩ một chút, năm sau cậu sẽ vào tiểu học, nhưng Thẩm Kim Hạ năm sau vẫn phải học mẫu giáo.
Đến lúc đó cậu đi học sẽ phải xa Thẩm Kim Hạ, sau này cũng không thể học cùng một lớp nữa.
Nghĩ đến đó cậu thấy hơi buồn buồn.
Thẩm Hải Phong và các em bây giờ đã quen với việc cố gắng làm xong bài tập ở trường, về nhà chỉ còn lại một phần nhỏ.
Làm xong bài tập, Thẩm Hải Phong lấy một món đồ từ trong ngăn kéo ra.
Vu Phi Húc sán lại gần: "Cậu cầm cái gì đấy?"
Thẩm Hải Phong quơ quơ món đồ trong tay trước mặt Vu Phi Húc: "Súng cao su đấy, nhìn xem có đẹp không? Tớ mài bao nhiêu ngày rồi đấy, rất nhẵn nhụi, chắc chắn không làm đau tay."
Vu Phi Húc cầm lấy s.ú.n.g cao su: "Cũng được đấy, nhưng sao cậu không dùng dây kẽm?"
Thẩm Hải Phong nói: "Cái này là để tặng cho em trai đấy, em bé dĩ nhiên không được dùng dây kẽm rồi, nguy hiểm lắm."
Thẩm Hải Bình xếp sách vở gọn gàng, thong thả nói: "Bản thân s.ú.n.g cao su đã nguy hiểm rồi."
Vu Phi Húc thử vài lần: "Cái này đúng là tốt thật, Hải Bình sao cậu lại không thích chơi s.ú.n.g cao su nhỉ. Cậu không biết đâu bố tớ cứ canh chừng suốt, nếu không tớ đã mang ra chơi hằng ngày rồi, chơi mà cũng chẳng dám để ông ấy thấy."
Vu béo sán lại: "Anh Hải Phong, cái này đẹp thật đấy, chúng mình có thể ra ngoài thử một chút không? Lén lút thôi ạ."
Thẩm Hải Phong nói: "Được thôi, vừa hay mang ra ngoài xem có dùng tốt không, nếu tốt thì tớ phải làm thêm một cái nữa mới được."
Vu Phi Húc gật đầu: "Đúng, đúng, trong bụng cô có hai em bé lận mà, phải công bằng không được thiên vị ai mới đúng."
Thẩm Hải Phong đút vào túi quần, mấy đứa trẻ chào người lớn rồi bảo nhau ra ngoài chơi.
Phương Hiểu Lạc bây giờ hoàn toàn không phải lo lắng chuyện học hành của Thẩm Hải Phong và các em, bọn trẻ đều rất tự giác. Kết quả thi giữa học kỳ này cũng đều rất khá.
Thẩm Hải Phong hai môn đều gần như tuyệt đối, Thẩm Hải Bình vẫn giữ vững phong độ hai con mười.
Vu Phi Húc cũng tiến bộ hơn nhiều so với học kỳ trước.
Trong mắt Phương Hiểu Lạc thì trẻ con chơi ra chơi học ra học.
Mấy đứa nhỏ chạy ra ngoài nô đùa một hồi, sau đó tìm một nơi vắng người để thử s.ú.n.g cao su.
Thẩm Hải Phong b.ắ.n liên tiếp mấy phát vào gốc cây, cảm thấy rất ổn.
Vu Phi Húc hò reo: "Hải Bình cậu chơi một lần đi, chơi một lần thôi, vui lắm."
Thẩm Hải Bình theo bản năng luôn từ chối bất kỳ món đồ hay sự việc nào mà cậu cảm thấy nguy hiểm, Thẩm Hải Phong cũng thấy đứa em trai này của mình có chút quá đỗi cẩn trọng.
"Hải Bình, không sao đâu mà, cậu xem mọi người đều chơi cả, chúng mình có đi b.ắ.n người đâu."
Thẩm Hải Bình dù sao cũng là một đứa trẻ, được mọi người khuyên nhủ cậu cũng có chút xao lòng, liền nhận lấy s.ú.n.g cao su.
Vu Phi Húc hớn hở đưa cho cậu hai viên đá: "Cậu cứ b.ắ.n vào bông hoa phía trước kia kìa."
Thẩm Hải Bình giương s.ú.n.g cao su lên, nheo một mắt ngắm nghía, viên đá vèo một phát bay ra, rơi ngay sát cạnh bông hoa đó.
Tuy không trúng nhưng Thẩm Hải Bình vẫn thấy khá vui, đúng là cũng có chút thú vị thật.
Sau đó cậu lại thử lần thứ hai.
Lần này cậu kéo căng s.ú.n.g cao su, còn chưa kịp ngắm thì tay đã bị hụt lực, viên đá bay thẳng ra ngoài.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy tiếng kính nhà hàng xóm bên cạnh vỡ vụn loảng xoảng.
