Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 307

Cập nhật lúc: 11/01/2026 17:03

Trương Lộ vậy mà lại mang bia đến trường!

Trời ạ, lá gan Trương Lộ đúng là lớn thật.

Thẩm Hải Bình vội vàng chạy đến bên cạnh Thẩm Hải Phong, cậu ngồi xổm xuống, “Anh cả, anh cả anh tỉnh lại đi.”

Thẩm Hải Phong uống ít nhất, cậu lờ mờ mở mắt ra, sau đó hớn hở đưa tay lên sờ mặt Thẩm Hải Bình, “Hải Bình, Hải Bình, em trai anh sao lại xinh thế này.”

Thẩm Hải Bình thực sự là cạn lời, đây là say rượu hay là đang làm loạn vì say đây?

“Anh cả, anh còn đứng lên được không?”

Thẩm Hải Bình nói đoạn định đỡ cậu dậy.

Nhưng dù sao Thẩm Hải Phong cũng lớn hơn Thẩm Hải Bình hai tuổi, Thẩm Hải Bình đỡ không nổi.

Chân Thẩm Hải Phong mềm nhũn, lại ngồi phịch xuống đất, ngồi đó mà cứ cười mãi không dứt.

Vu Phi Húc nằm ở đó, chỉ tay vào Thẩm Hải Phong, “Ha ha ha ha, Thẩm Hải Phong cậu xong đời rồi, cậu còn chẳng đứng lên được.”

Thẩm Hải Bình đúng là cạn lời, thế này chẳng phải hỏng bét rồi sao?

Làm vỡ kính cửa sổ cả mấy đứa chẳng ai nói gì, vậy mà lại chạy đi ăn mừng, mừng cái nỗi gì chứ, uống thành thế này, về nhà ai nấy đều không thoát được một trận đòn, cái gì cũng chẳng giấu nổi nữa!

Đinh Tú Ảnh bọn họ lần lượt kiểm tra tình trạng của mấy đứa trẻ, Trương Lộ say nặng nhất, nằm bẹp như một đống bùn.

Mặt cô tối sầm lại.

Mấy đứa say mướt này, không sót một đứa nào, toàn là con em trong đại viện quân đội, chẳng chạy đi đâu được!

Đinh Tú Ảnh hít một hơi thật sâu, cô quay sang nói với chủ nhiệm giáo d.ụ.c Lâm Tuấn Thanh, “Thầy Lâm, là tôi dạy bảo không tốt, trách nhiệm của tôi, bây giờ tôi quay về gọi điện thoại bảo phụ huynh của các em qua một chuyến. Phiền thầy Lâm ở đây trông coi một chút.”

Thẩm Hải Bình ngồi xổm cạnh Thẩm Hải Phong, xem đi, gọi phụ huynh rồi.

Thẩm Tranh hôm nay về khá sớm.

Anh vừa vào cửa Phương Hiểu Lạc đã đón lấy, trao cho anh một cái ôm thật c.h.ặ.t.

“Lương bì ngon lắm, sốt mè cũng rất thơm.” Phương Hiểu Lạc nói khẽ bên tai anh, “Anh trông cũng có vẻ rất ngon đấy.”

Trong lòng Thẩm Tranh sướng rơn, vừa vào cửa đã có vợ đẹp sà vào lòng, đây là cuộc sống hạnh phúc gì vậy trời.

“Đồ ngon thì phải để dành, như vậy mới ngày nào cũng mong nhớ được.” Thẩm Tranh cười nói.

Phương Hiểu Lạc hừ nhẹ một tiếng, “Nói trắng ra là keo kiệt chứ gì.”

Trịnh Lan Hoa từ trong bếp đi ra, “Thẩm Tranh à, cái thứ đó con trộn thế nào, cho gia vị gì vào thế?”

Nghe thấy Trịnh Lan Hoa đi tới, Phương Hiểu Lạc vội vàng lùi lại một bước.

Trịnh Lan Hoa vừa ngẩng đầu lên, “Ái chà, mẹ chẳng thấy gì hết nhé. Được rồi, tối nay không cần ăn cơm nữa.”

Phương Hiểu Lạc tiến lại gần, cười nói, “Mẹ, mẹ nhìn thấy thì cũng có sao đâu, con chỉ ôm anh ấy chút thôi mà, con ôm con trai mẹ, mẹ không vui sao?”

“Vui vui, mẹ vui lắm chứ.” Trịnh Lan Hoa oang oang, “Thẩm Tranh con mau rửa tay rồi trộn đĩa lương bì này đi.”

Thẩm Tranh thay quần áo rồi đi rửa tay.

Phương Hiểu Lạc tựa cửa nhìn Thẩm Tranh thái lương bì, trộn lương bì, mùi thanh mát cứ xộc thẳng vào mũi.

“Em đoán, bọn Hải Phong và Hải Bình chắc chắn sẽ rất thích ăn, không biết có đủ ăn không nữa.”

Thẩm Tranh nói, “Không đủ ăn thì cuối tuần này anh rảnh sẽ làm thêm cho mọi người.”

Anh vừa trộn lương bì vừa nói tiếp, “Vốn dĩ hôm nay làm không ít đâu, kết quả là đám Vu Tân Chính bọn họ, bảo là anh để lại một nửa chỗ kia chẳng bõ dính răng, suýt chút nữa thì gặm luôn cả chậu.”

Phương Hiểu Lạc đại khái tưởng tượng ra khung cảnh đó, “Ha ha, anh để lại lương bì, cũng là anh trộn cho họ à?”

“Không có đâu.” Thẩm Tranh nói, “Anh làm cho vợ anh ăn, họ được nếm một miếng là tốt lắm rồi, anh còn trộn cho họ nữa á? Mơ đi nhé.”

“Lão Tiền đi mua dưa chuột và rau thơm, anh ta trộn đấy.” Thẩm Tranh nói tiếp, “Lão Tiền là người Tây Bắc, anh ta bảo anh ta không biết làm nhưng biết trộn. Cứ như thế mà cả một chậu đầy, đúng hai phút, đám sói đó chén sạch sành sanh.”

Phương Hiểu Lạc cười không ngớt.

“Mẹ ơi, mẹ ơi con về rồi đây!” Tiếng nói nhỏ xíu của Thẩm Kim Hạ truyền tới, ngay sau đó là tiếng chân nhỏ chạy bịch bịch tới, “Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá đi.”

Phương Hiểu Lạc cúi xuống nựng mặt Thẩm Kim Hạ, “Mẹ cũng nhớ con mà.”

“Đi, chúng ta đi rửa tay, bố hôm nay làm món mới ngon lắm.”

Thẩm Kim Hạ gật đầu, vừa rửa tay vừa hỏi, “Mẹ ơi, anh cả và anh hai sao vẫn chưa về ạ?”

Phương Hiểu Lạc nhìn đồng hồ, “Cũng đúng nha, hằng ngày giờ này đều về rồi, hôm nay bọn họ cũng đâu có trực nhật.”

Thẩm Tranh đặt đĩa lương bì đã trộn xong lên bàn, “Thế mọi người cứ ăn trước đi, anh ra ngoài tìm xem sao.”

Thẩm Kim Hạ rửa tay xong, leo lên cái ghế cao của mình, “Thơm quá bố ơi, anh cả và anh hai chắc chắn cũng sẽ thích lắm đây.”

Trịnh Lan Hoa múc cho Thẩm Kim Hạ một phần, cũng tự gắp cho mình một ít.

Ở một phía khác, Đinh Tú Ảnh quay về văn phòng, trực tiếp gọi điện thoại đến phòng thông tin của đại viện quân đội, bình thường mà nói phòng thông tin sẽ tìm đủ mọi cách thông báo cho phụ huynh của mấy đứa trẻ này, tiện hơn nhiều so với việc cô tự mình đi tìm từng người.

Thẩm Tranh vừa định ra khỏi nhà tìm con thì loa phát thanh trong nhà bỗng nhiên vang lên.

Phải biết rằng, loa phát thanh của từng nhà bình thường không kêu thì thôi, hễ kêu chắc chắn là vì có nhiệm vụ khẩn cấp không thể thông báo cho từng người được mới kêu.

Thẩm Tranh vừa nghe tiếng loa rè rè đã định đi thay quân phục rồi, nhưng nghe mãi nghe mãi thấy không đúng nha.

“Thông báo thông báo——”

“Mời phụ huynh của tám em học sinh lớp hai hai trường tiểu học Thanh Thạch là Thẩm Hải Phong, Vu Phi Húc, Trương Lộ, Triệu Văn Bác, Từ Thế Hàng, Tôn Thạc, Ngụy Trạch Vũ, Lưu Tuấn khẩn trương đến ngay sân trường tiểu học Thanh Thạch.”

“Nhắc lại một lần nữa, mời phụ huynh của...”

Phương Hiểu Lạc nhìn chằm chằm cái loa phát thanh này, nghe thấy có nhiều trẻ con như vậy cô trái lại không lo lắng gì cho Thẩm Hải Phong.

Hơn nữa mấy đứa trẻ này cô đều biết, đều là bạn cùng lớp với Thẩm Hải Phong, bình thường chúng vẫn hay chơi cùng nhau, không thể nào cùng nhau đi đ.á.n.h nhau hay làm chuyện xấu gì được.

Nhưng cái kiểu dùng loa phát thanh gọi phụ huynh thế này thì đúng là lần đầu tiên xảy ra.

“Tình hình gì thế này? Kiểu gọi phụ huynh mới nổi à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 307: Chương 307 | MonkeyD