Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 321
Cập nhật lúc: 11/01/2026 17:07
Phương Hiểu Lạc mỉm cười nói: “Hôm qua anh Vu đến hỏi Hạ Hạ có muốn ăn bánh tráng trộn (lương bì) không, Hạ Hạ nói có, thế là anh ấy chạy thẳng đến nhà nhờ Thẩm Tranh dạy cách làm.”
Phương Cường lên tiếng: “Thế thì chắc chắn là do Phi Việt bảo bố nó đến rồi.”
“Đúng vậy.” Phương Hiểu Lạc nói: “Phi Việt là hướng về Hạ Hạ nhà em nhất mà.”
Vu Tân Chính vừa rửa bột xong, mang phần mì căn đi hấp, trông khá đắc ý: “Thẩm Tranh, chú nhìn xem, tay nghề tôi cũng không tệ chứ hả.”
Thẩm Tranh: “Tất cả là nhờ sư phụ dạy giỏi.”
“Chú chỉ giỏi khua môi múa mép.” Vu Tân Chính hừ nhẹ một tiếng, đem mì căn ra thái nhỏ.
Thẩm Tranh khoanh tay: “Sư phụ giỏi là phải biết dùng miệng chỉ bảo, chẳng lẽ anh lại muốn em dùng chân?”
“Không biết nói chuyện thì đừng nói. Nếu không phải con gái chú muốn ăn, tôi mới không thèm làm.” Vu Tân Chính lườm Thẩm Tranh một cái thật sắc, sau đó rửa tay tháo tạp dề: “Xong rồi, hoàn thành, để chiều tôi lại sang hấp bánh.”
Vu Tân Chính chào hỏi Trương Tân Diễm và mọi người một tiếng rồi đi về nhà trước.
Thẩm Hải Phong nhìn thời gian, cùng Thẩm Hải Bình và Vu Phi Húc bổ dưa hấu, bê lên xe đẩy nhỏ. Đã hứa với các bạn nhỏ là dưa hấu phải được đưa đến quảng trường nhỏ đúng giờ.
Thẩm Tranh đi ra đổ nước, thấy Thẩm Hải Phong đang đẩy xe liền tùy tiện hỏi một câu: “Nghe nói hôm qua con bị Thạch Vĩ Chí đ.á.n.h à?”
Thẩm Hải Phong đứng đờ người ra đó, ấp úng nửa ngày không thốt nên lời.
Chỉ nghe Thẩm Tranh tiếp tục nói: “Thật là mất mặt quá đi.”
Thẩm Hải Phong: “...”
Rời khỏi sân, Vu Phi Húc nói: “Tối qua với sáng nay dượng không hỏi gì về chuyện Thạch Vĩ Chí sao?”
Thẩm Hải Phong lắc đầu: “Không hỏi, vừa rồi là lần đầu tiên nhắc đến đấy.”
Vu Phi Húc một tay xoa cằm, mắt nhìn lên trời: “Chắc chắn cô đã kể sự thật cho dượng nghe rồi, thế mà dượng cũng không tìm rắc rối với hai người. Thẩm Hải Phong, số cậu sướng thật đấy, chắc chắn cậu không bị ăn đòn rồi.”
Thẩm Hải Phong lại không tin: “Cứ chờ xem kết quả thi cuối kỳ thế nào đã.”
Trương Tân Diễm và mọi người ở lại ăn trưa xong thì cũng đi về.
Sau giờ nghỉ trưa, Vu Tân Chính chạy sang hấp từng tấm bánh lương bì một, trông cũng rất ra dáng.
Thẩm Kim Hạ ngủ dậy liền canh bên cạnh bếp lò, cùng với Vu Béo giúp bôi dầu chống dính lên bánh.
“Oa, cậu cũng giỏi quá đi, cậu thực sự làm ra được này.” Thẩm Kim Hạ vừa bôi dầu vừa khen ngợi.
Vu Tân Chính được khen thì mặt mày rạng rỡ như hoa: “Chỉ cần Hạ Hạ thích ăn, cậu chắc chắn sẽ học cách làm.”
Thẩm Kim Hạ nghe vậy thì vui lắm: “Cám ơn cậu. Vậy lần sau cháu muốn ăn gì cũng có thể tìm cậu làm đúng không ạ?”
“Đúng vậy, lúc nào cháu cũng có thể nói với cậu, thứ gì cậu cũng chuẩn bị cho cháu.” Vu Tân Chính cam đoan.
Vu Phi Húc và Thẩm Hải Phong đang đứng ngoài bếp.
Vu Phi Húc nói: “Thẩm Hải Phong này, cậu nói xem tớ có phải con đẻ không vậy?”
Thẩm Hải Phong nhìn Vu Phi Húc, rồi lại nhìn Vu Tân Chính: “Chắc chắn là con đẻ rồi, nhìn cậu với cậu Vu giống nhau thế kia, nhìn một cái là biết ngay.”
“Tớ lại thấy Hạ Hạ mới là con đẻ, còn tớ với Phi Việt chắc là nhặt được rồi.” Vu Phi Húc nói: “Cậu xem, Hạ Hạ muốn gì ông ấy cũng nói đi làm cho bằng được, còn tớ bảo muốn ăn mì tôm, ông ấy bảo nhìn tớ giống mì tôm lắm à!”
Thẩm Hải Phong nói: “Cái này cậu không hiểu rồi, cậu Vu chắc chắn là đang nịnh nọt Hạ Hạ, ông ấy sợ sau này già rồi cậu với Phi Việt không dựa dẫm được đấy.”
Vu Phi Húc: “...”
Lần trước Thẩm Hải Phong không được ăn lương bì, lần này được ăn rồi, đúng là ngon thật. Hơn nữa, Thẩm Hải Phong được ăn, Thẩm Kim Hạ cũng vui khôn xiết, anh cả của bé cuối cùng cũng được ăn bánh lương bì rồi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cuộc sống của Phương Hiểu Lạc mỗi ngày chỉ là ăn uống, rồi đếm tiền.
Giữa chừng có hai ngày cô đi xem cửa hàng mà Phương Cường tìm, nhưng vẫn chưa ưng ý lắm nên đành phải tìm tiếp. Chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi cuối kỳ của Thẩm Hải Phong và các em.
Sáng sớm, Phương Hiểu Lạc phát hiện Thẩm Hải Phong lại tỏ ra rất lo lắng.
Phương Hiểu Lạc tùy tiện nói: “Đừng quá lo âu vì những chuyện chưa xảy ra. Nếu kết quả tốt, con sẽ lãng phí sự lo lắng đó. Nếu kết quả không tốt, con lại phải lo lắng thêm lần nữa, tóm lại là không tốt cho bản thân mình. Chúng ta không đi làm hại người khác, thì cũng không cần thiết phải làm hại chính mình.”
Thẩm Hải Phong nghiền ngẫm lời của mẹ, cảm thấy như được khai sáng: “Mẹ, con biết rồi ạ.”
Điều mà Phương Hiểu Lạc không biết là Thẩm Tranh đã nhờ vả rất nhiều người, cất công gửi sầu riêng từ Hồng Kông về cho cô.
Phương Hiểu Lạc gần như đã quên bén chuyện sầu riêng rồi.
Thẩm Tranh nhận được tin, sầu riêng nhờ người mang hộ đã phải chuyển qua mấy lần xe, vượt đường xá xa xôi cực khổ, cuối cùng hôm nay cũng về đến thành phố Giang. Nhưng Thẩm Tranh lại đang bận việc không đi lấy được. May mà có người ở căn tin đại viện từ thành phố Giang mang đồ về, Thẩm Tranh liền nhờ họ mang hộ một chuyến.
Hai quả sầu riêng lớn được đưa đến bộ tư lệnh trung đoàn vào buổi chiều. Ngay khi sầu riêng vừa tới, mấy người trong trung đoàn đều xúm lại.
Hàn Chính Thanh bịt mũi: “Lão Vạn, ông chắc chắn cái thứ bạn ông gửi về không nhầm đấy chứ? Mùi gì thế này.”
Vạn Quảng Trần cũng chưa ăn bao giờ: “Cậu ấy làm việc luôn rất đáng tin, không thể nhầm được.”
Thẩm Tranh ngồi xổm xuống, sau khi kéo túi ra, mùi hương đó càng thêm nồng nặc. Thẩm Tranh cũng không nhịn được mà nhíu mày.
Hàn Chính Thanh nói: “Cái thứ này chắc là đi đường nhiều ngày nên bị hỏng rồi. Gửi được cái này về cũng tốn bao nhiêu công sức, bao nhiêu tiền của. Tuy là vất vả nhưng cũng không thể đem đồ hỏng cho em dâu ăn được.”
Chưa có ai từng ăn thứ này nên hoàn toàn không biết nó có mùi vị gì.
Vạn Quảng Trần nói: “Bạn tôi bảo vì đi đường dài nên đặc biệt chọn quả chưa nứt vỏ, nói là chín rồi nó sẽ tự nứt ra.”
Thẩm Tranh nhìn nửa ngày: “Bây giờ nó nứt vỏ rồi này, nhìn không giống như bị hỏng.”
“Thế thì chắc là chín rồi.” Vạn Quảng Trần phân tích.
Hàn Chính Thanh nói: “Lão Thẩm, cậu chắc chắn thứ này không có vấn đề gì chứ? Nếu đem tặng em dâu mà lại là đồ hỏng thì không hay lắm đâu, đừng để em ấy ăn vào lại đau bụng.”
