Thập Niên 80: Hương Giang Đại Mỹ Nhân - Chương 418: Cú Cắn Của "bé Con"
Cập nhật lúc: 01/02/2026 08:35
Vừa dứt lời, Trình Vạn Đình liền hất tay cô bé ra.
Trần Tùng Hiền ngơ ngác, chẳng hiểu biểu ca bị làm sao.
Bị hất tay, Lâm Khả Doanh cũng chẳng giận, dù sao cô cũng đã biết được thời gian và địa điểm vụ bắt cóc.
"Tiểu Doanh, em chơi với biểu ca kiểu gì mà để anh ấy cáu thế?"
Lâm Khả Doanh chẳng thèm chấp trẻ con: "Không có gì đâu, tại biểu ca hẹp hòi thôi. Tùng Hiền ca, em về trước đây."
Hết người này đến người khác bỏ đi, Trần Tùng Hiền gãi đầu gãi tai, chẳng hiểu đám người này đang làm cái quái gì nữa! Thôi kệ, mình cứ đi chơi tiếp vậy!
++++
Tính toán thời gian, vụ bắt cóc sẽ xảy ra sau năm ngày nữa.
Lâm Khả Doanh tìm hiểu trước nơi Trình Vạn Đình đi học, xác nhận địa điểm bắt cóc trong linh cảm chính là con phố phía sau trường trung học. Cô thầm thở phào. Đặc biệt là hình ảnh những tên bắt cóc trên chiếc Minibus, dù quần áo có thể thay đổi nhưng vóc dáng của hai tên đó đã khắc sâu vào tâm trí cô.
Ngày 5 tháng 9 là ngày khai giảng của Trình Vạn Đình, dì Bội San sẽ đến đón hắn khi tan học.
Lâm Khả Doanh nghe ngóng được rằng, thực ra vị tiểu biểu ca này vô cùng độc lập, từ nhỏ đã theo cha lo liệu việc kinh doanh, đầu óc linh hoạt, thân thủ nhanh nhẹn, hoàn toàn không cần mẹ phải đón đưa. Chỉ là dì Bội San vốn là người coi trọng lễ nghi, ngày khai giảng và ngày bế giảng năm nào cũng nhất định phải đi đón con trai.
Lâm Khả Doanh cân nhắc một hồi, phá hỏng vụ bắt cóc một lần thì dễ, nhưng nếu lần này thoát được, lần sau bọn chúng lại ra tay thì sao? Tốt nhất là phải nhổ cỏ tận gốc, bắt gọn đám bắt cóc đó.
Mặc chiếc váy kẻ ca rô đỏ xinh xắn, tết hai b.í.m tóc đáng yêu, Lâm Khả Doanh đeo cặp sách nhỏ lạch bạch đi vào ngôi trường bao gồm cả cấp một và cấp hai này. Cô tự tin sải bước như thể mình thực sự là một học sinh lớp một. Cô năm tuổi, so với mấy đứa lớp một sáu bảy tuổi thì cũng chẳng khác là bao!
Đến trước cửa lớp 8/1, Lâm Khả Doanh cố gắng ngước nhìn, ra vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
"Chị ơi, em muốn tìm anh Trình Vạn Đình lớp mình ạ."
Nữ sinh lớp 8 nhìn thấy cô bé xinh xắn đáng yêu đến lạ lùng, nhất thời thích thú: "Em gái ơi, Trình Vạn Đình đi ra sân vận động rồi. Mà em là gì của cậu ấy thế?"
Trình Vạn Đình ở trường là nhân vật nổi tiếng, học giỏi, đ.á.n.h nhau cũng giỏi, lại còn lạnh lùng, cực kỳ thu hút ánh nhìn. Nhưng hắn chẳng bao giờ chơi với bạn nữ, xung quanh lúc nào cũng là một đám nam sinh.
"Anh ấy là biểu ca của em ạ." Lâm Khả Doanh nắm c.h.ặ.t quai cặp, ngoan ngoãn chào tạm biệt: "Em cảm ơn chị, em đi tìm anh ấy đây."
Lâm Khả Doanh quả nhiên tìm thấy Trình Vạn Đình đang chơi bóng rổ ở sân vận động. Thiếu niên cao hơn bạn cùng lứa nửa cái đầu, rất dễ nhận ra.
"Biểu ca!" Lâm Khả Doanh gọi thật to, nhưng vì còn nhỏ nên giọng nói vừa mềm vừa ngọt, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trên sân.
"Vạn Đình ca, cậu có em họ à?"
"Oa, em gái cậu đáng yêu quá!"
"Em gái ơi, tìm biểu ca có việc gì thế?"
Trình Vạn Đình kinh ngạc nhìn con dâu nuôi từ bé của biểu đệ chạy đến trường tìm mình, hắn nghi hoặc dẫn cô ra góc tường.
"Sao em lại tới đây?" Không hiểu sao, cô bé này luôn khiến hắn cảm thấy kỳ lạ. Lần trước còn nhất quyết bắt hắn dắt tay đi đường. Chưa thấy bé gái nào hay nũng nịu như thế! Còn hơn cả A Mẫn hai tuổi nhà hắn!
Lâm Khả Doanh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, nghiêm túc nói: "Biểu ca, anh đi ra ngoài với em một lát, em có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với anh."
Trình Vạn Đình: "...?"
Trước mặt bạn bè cùng lứa, thậm chí là những người lớn tuổi hơn, Trình Vạn Đình luôn là người có tiếng nói, hắn cau mày.
"Em từ đâu tới thì về đó đi. Nếu tìm Trần Tùng Hiền thì sang lớp 5 bên tiểu học mà tìm."
Nói xong, Trình Vạn Đình quay lưng đi thẳng, không thèm để ý đến cô bé "ấu trĩ" này nữa.
Lâm Khả Doanh đeo cặp nhỏ, nhìn chằm chằm bóng lưng vô tình của tiểu biểu ca, dậm chân một cái rồi vội vàng đuổi theo. Ngặt nỗi cơ thể năm tuổi chân ngắn ngủn, sao chạy lại thiếu niên, cô thở hồng hộc mà vẫn bị mất dấu.
Cô bé chống nạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó vì tức giận. Cái tên Trình Vạn Đình đáng ghét này! Nếu không phải sợ bị người lớn phát hiện sơ hở, cô đã chẳng thèm tìm hắn để mật báo. Dù sao cô bây giờ cũng vừa nhỏ vừa yếu, chẳng làm được gì, muốn bắt kẻ xấu thì tìm sự trợ giúp từ "thiếu niên thiên tài" Trình Vạn Đình là lựa chọn tốt nhất.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Khả Doanh ngày nào cũng đeo cặp đến tìm, nhưng Trình Vạn Đình vẫn giữ vẻ "khốc ca", không muốn chơi với bé gái.
Ngày 4 tháng 9, Lâm Khả Doanh lại xuất hiện trước mặt Trình Vạn Đình, cuối cùng cũng khiến thiếu niên này mất kiên nhẫn.
"Nếu em muốn chơi thì tìm A Mẫn hoặc Trần Tùng Hiền đi, anh không rảnh chơi với mấy đứa con gái."
"Biểu ca, anh với mẹ anh sắp bị bắt cóc rồi đó!"
Biết thiếu niên này khó lừa, Lâm Khả Doanh chẳng màng gì nữa, thốt ra luôn. Thấy thiếu niên sững sờ trong giây lát, cô tiếp tục bịa chuyện: "Em vô tình nghe thấy mấy người đàn ông xấu xa nói thế ở ngoài trường, ngày mai bọn họ sẽ ra tay. Nhưng anh biết đấy, em còn nhỏ quá, không bắt được người xấu."
