Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 179: Không Ai Được Phép Làm Hại Nó!

Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:02

Không đúng!

Trên trán Tôn Mãng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cậu mò mẫm bước xuống giường.

Ý nghĩ đầu tiên chính là đi lấy chiếc túi vải đặt ở cách đó không xa.

Thế nhưng còn chưa đợi cậu phân biệt rõ phương hướng, đầu gối đã đập vào chân giường, đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh.

Giờ khắc này cậu nghĩ đến Tô Nhan.

Hóa ra cảm giác mắt không nhìn thấy gì lại khó chịu đến thế này.

Không dám chậm trễ dù chỉ một giây, cậu tiếp tục mò mẫm giống như người mù.

Cảm giác rõ ràng phương hướng là đúng, nhưng mãi vẫn không thể chạm vào vách tường.

Phòng của cậu từ khi nào lại trở nên rộng lớn như vậy?

Một luồng khí lạnh lẽo âm u từ từ lan tỏa ra bốn phía.

Có tà túy!

Tôn Mãng tuy không nhìn thấy nhưng cảm giác mãnh liệt này khiến cậu vô cùng khẳng định phán đoán của mình.

Túi vải, nhất định phải tìm được túi vải.

Bên trong còn có phù chú chưa dùng hết, chỉ cần lấy được phù chú thì cậu sẽ không sợ gì nữa.

Nhưng còn có thể sờ thấy ở đâu đây?!

Một tiếng thở dài kinh hãi vang lên từ sau lưng cậu, lông tóc toàn thân cậu đều dựng đứng cả lên.

“Anh trai nhỏ, chúng ta chơi trốn tìm đi. Anh tới tìm em nha.”

Giọng trẻ con lanh lảnh cọ xát vào màng nhĩ cậu.

Ực!

Tôn Mãng ra sức nuốt nước bọt, tà túy đang ở ngay sau lưng cậu.

Cậu đột ngột quay người lại, nhưng ngoại trừ một màn đen kịt thì cái gì cũng không nhìn thấy.

“Ngươi đừng có giả thần giả quỷ, ta chính là Khu ma nhân...”

Cậu nhớ trước đây khi Tô Nhan thu phục Lý Dung, con quái vật kia cũng gọi bọn họ như vậy.

“Anh trai nhỏ, em đang ở ngay đây nè.”

Tiếng đe dọa run rẩy của cậu căn bản không mang lại chút uy h.i.ế.p nào cho đối phương.

Lần này âm thanh truyền đến từ phía bên trái cậu.

Cậu thở hổn hển “hồng hộc”, cố nén cảm giác sợ hãi muốn tìm cửa ra.

“Hì hì, anh trai nhỏ, anh không tìm thấy em sao? Em đếm đến mười, nếu anh không tìm thấy em, em sẽ ăn thịt anh đấy nhé.”

Giọng nói non nớt nhất lại thốt ra những lời nói kinh khủng nhất.

Điều khiến Tôn Mãng kinh hãi hơn là nó lại thật sự bắt đầu đếm số.

“Một, hai...”

Tôn Mãng điên cuồng vung vẩy cánh tay sang hai bên.

Cửa, cửa ở đâu?

“Ba, bốn, anh trai nhỏ, em ở bên này nè.”

Trong đầu Tôn Mãng không ngừng tưởng tượng ra hình ảnh thần võ của Tô Nhan, cố gắng để bản thân không bị dọa vỡ mật.

“Sáu, bảy...”

Cuối cùng cậu cũng sờ được tay nắm cửa, chỉ cần có thể thoát khỏi căn phòng này có lẽ vẫn còn cơ hội.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc cậu đã xoay tay nắm cửa, đột nhiên nhớ tới bà nội đang ngủ ở phòng bên cạnh.

Nếu cậu chạy ra ngoài trốn thoát, vậy tà túy này đi làm hại bà nội thì phải làm sao?!

“Tám... Chín...”

Giọng nói của ác ma vẫn đang tiếp tục.

Trong bóng tối, Tôn Mãng mím c.h.ặ.t khóe môi, bàn tay phải đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa lại từ từ buông lỏng ra.

C.h.ế.t thì c.h.ế.t, nhất định không thể để nó làm hại bà nội!

“Mười. Anh trai nhỏ, anh không tìm thấy em nha, em muốn ăn thịt anh!”

Giọng nói ngây thơ đến cuối cùng trở nên dữ tợn, méo mó.

Cánh tay Tôn Mãng bị hàm răng sắc nhọn c.ắ.n c.h.ặ.t, xuyên thấu da thịt.

Cậu không kìm được đau đớn muốn hét to, nhưng vừa mới phát ra âm thanh lại dùng hết sức lực toàn thân gắt gao ngậm c.h.ặ.t miệng.

Không thể hét, nếu không sẽ làm kinh động đến bà nội!

Xoẹt.

Một miếng da thịt bị x.é to.ạc ra khỏi cánh tay.

Nhưng cho dù như vậy Tôn Mãng cũng không phát ra chút âm thanh nào, cơn đau kịch liệt khiến gân xanh trên mặt, trên cổ cậu đều nổi lên hết.

Cậu muốn phản kháng, nhưng lại lực bất tòng tâm. Nhưng cậu không hề từ bỏ, tiếp tục tìm kiếm một tia sự sống.

Một luồng hắc khí còn đậm hơn cả màu mực, lần nữa nhe ra răng nanh.

Lần này Tôn Mãng thế mà lại nhìn thấy cái bóng của nó, trước khi bị nó c.ắ.n trúng lần thứ hai đã nhanh ch.óng né tránh.

Gần như chỉ là né tránh theo bản năng, nhưng đợi đến khi thật sự tránh được rồi, ngay cả chính cậu cũng ngơ ngác.

Tay chân cậu từ khi nào lại trở nên nhanh nhẹn như vậy?

Có lẽ chỉ là trùng hợp?

Tà túy không đạt được mục đích dường như rất không hài lòng, lại gào thét lao về phía cậu.

Tôn Mãng chỉ có thể tiếp tục né tránh, rất nhanh cậu đã nhận ra không phải ảo giác, càng không phải trùng hợp, mà là động tác của cậu thật sự trở nên nhanh nhạy dị thường.

Nhanh nhạy đến mức rõ ràng thứ kia chỉ cách cậu vài chục centimet, đều có thể hiểm hóc tránh được.

Cậu cảm thấy cả cơ thể đều vô cùng nhẹ nhàng, dường như không có trọng lượng.

Trong lúc khó tin, trong đầu cậu nảy ra một ý nghĩ.

Chẳng lẽ đây chính là hiệu quả của việc cậu huấn luyện đeo tạ lâu như vậy sao?

Tối nay trước khi ngủ cậu đã tắm rửa, bởi vì trực tiếp về phòng nên không buộc những bao cát kia vào, cho nên cậu bây giờ thật sự coi như là “nhẹ gánh ra trận”.

Đúng, nhất định là như vậy!

Tôn Mãng chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, mọi sợ hãi đều bị sự kích động thay thế.

Chỉ cần cậu không ngừng chạy trốn, có lẽ sẽ có hy vọng tìm được túi vải.

Ý tưởng quả thực rất tốt, nhưng cậu lại bỏ qua một vấn đề nghiêm trọng nhất. Căn phòng cũng chỉ lớn như vậy, cậu căn bản không nhìn rõ phương hướng, dưới sự né tránh nôn nóng kiểu gì cũng sẽ có lúc sai sót.

Khi cậu bị ép lùi đến góc tường không còn đường lui, cuối cùng cũng hiểu ra muốn sống sót chỉ có thể đi ra ngoài.

“Anh trai nhỏ, anh không chạy thoát được đâu, mau để em ăn thịt anh đi!”

Tà túy do hắc khí ngưng kết thành đã mất đi kiên nhẫn, cái miệng há to muốn nuốt trọn đầu Tôn Mãng.

Trong lòng Tôn Mãng kêu gào t.h.ả.m thiết.

Bà nội, Tô Nhan, tớ sắp c.h.ế.t rồi, tạm biệt!

Ngay khi cậu không cam lòng chuẩn bị đón nhận cái c.h.ế.t, cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên mở ra.

Trong nháy mắt, ánh trăng ngoài cửa sổ và một luồng ánh sáng nến nhàn nhạt tràn ngập cả căn phòng.

Đầu óc Tôn Mãng “ong” một tiếng, không hề vì bản thân được cứu mà có chút vui vẻ nào, ngược lại vô cùng sợ hãi nhìn về phía Tôn nãi nãi đang đứng ở cửa.

“Bà nội, mau chạy đi!”

Giờ khắc này giọng cậu hét đến lạc cả đi, m.á.u huyết toàn thân đều sôi trào.

Tôn nãi nãi không chỉ nhìn thấy cậu, mà còn nhìn thấy con hung linh tà ác kia.

“Buông Tiểu Mãng ra, ta liều mạng với ngươi!”

Tôn Mãng không ngờ bà nội thế mà lại nghĩa vô phản cố lao vào, vừa vội vừa sợ, liều mạng dùng hết sức lực toàn thân muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của hung linh.

“Bà nội, đừng lo cho cháu, mau chạy đi!”

Tiếng gào thét của cậu không thể ngăn cản bước chân muốn cứu cậu của bà nội.

“Lại có người đến chơi với em rồi.”

Hung linh thốt ra những lời khiến Tôn Mãng sợ hãi nhất trong đời này.

Nói xong nó thế mà lại phân làm hai, một cái bóng khác trực tiếp lao về phía Tôn nãi nãi.

“Đừng động vào bà nội tao, tao cầu xin mày đừng động vào bà nội tao... Tao có thể để mày ăn thịt, mày tới ăn tao đi!” Tôn Mãng giãy giụa như điên, gào thét phẫn nộ.

Sự phẫn nộ và kinh hoàng của cậu đổi lại là sự hưng phấn hơn nữa của hung linh, giây tiếp theo nó túm lấy cổ Tôn nãi nãi.

Tôn nãi nãi vốn đã đến ngày đại hạn, giờ khắc này yếu ớt đến mức ngay cả sức lực giãy giụa cũng không có. Nhưng cho dù như vậy bà vẫn không né tránh, mặc cho hung linh ngày càng tiến lại gần bà.

“Ta muốn ăn thịt ngươi.”

Hung linh nói với vẻ âm u.

Trong ánh mắt yếu ớt của Tôn nãi nãi toát ra một sự sắc bén và quyết tuyệt, trong tay thế mà lại có thêm một con d.a.o găm đen sì.

“Ai cũng... không được làm hại cháu trai ta!”

Từ trong cổ họng cố nặn ra câu nói cuối cùng, con d.a.o găm hung hăng đ.â.m vào tim hung linh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.