Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 18: Tự Làm Tự Chịu
Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:18
Sự ấp a ấp úng của Tôn Mãng ngược lại làm cho Tống Tuyết có tự tin, hướng về phía cậu ta chất vấn: “Tôn Hầu Tử, cậu lăn lộn cùng một chỗ với Tô Nhan từ khi nào vậy?”
“Tớ không có a.” Tôn Mãng hoảng loạn xua tay.
“Tô Nhan đều gọi cậu ra làm chứng rồi, hai người các cậu căn bản chính là thông đồng tốt rồi. Kẻ mù này rốt cuộc cho cậu cái gì tốt, để cậu vu khống tớ?” Tống Tuyết c.ắ.n ngược lại một cái.
Tôn Mãng nhíu mày, vốn dĩ cậu ta còn muốn giúp các cô ta che giấu, không ngờ Tống Tuyết vậy mà kiêu ngạo ương ngạnh như vậy, nếu cậu ta không nói còn không biết sẽ bị oan uổng thành cái dạng gì đâu.
Nghĩ tới đây, cũng không có gì hay để giấu giếm nữa.
“Tớ và Tô Nhan căn bản cũng không thân, chẳng qua là tiết thể d.ụ.c thứ hai, nhìn thấy cậu còn có Vương Lan, Lưu Thiến các cậu đưa Tô Nhan đi về phía cửa sau trường học, tớ lúc ấy nhàn rỗi nhàm chán liền đi theo phía sau các cậu. Sau đó liền nhìn thấy các cậu đưa Tô Nhan vào trong tòa nhà bỏ hoang kia, khoảng mười phút chỉ có mấy người các cậu đi xuống.”
Những lời này của cậu ta giống như một tiếng sấm sét, hoàn toàn chứng minh cách nói vừa rồi của Tô Nhan.
Trong phòng học lập tức liền nổ tung, tất cả đều là tiếng nghị luận khiếp sợ.
Vương Lan và Lưu Thiến các cô ta đối mặt với ánh mắt dò xét bên cạnh, hận không thể tìm cái lỗ chui vào.
Tống Tuyết thế nào cũng không nghĩ tới sẽ bị Tôn Mãng theo dõi, đầu óc ong ong vang dội, một khuôn mặt đỏ bừng vô cùng.
Cho nên đêm đó kẻ mù có thể bình an vô sự từ trong tòa nhà đi ra, căn bản không phải tự cô có bản lĩnh gì, mà là Tôn Mãng trộm giúp cô!
Gần như lập tức liền nhận định suy đoán này.
“Tôn Mãng! Cậu, cậu và Tô Nhan chính là một bọn!”
Tô Nhan châm chọc nhìn một màn này, thật đúng là c.h.ế.t đến nơi rồi còn không biết hối cải.
“Tớ nói đều là sự thật, lúc ấy mấy người các cậu đi ra nói cái gì tớ đều nghe được rõ ràng rành mạch, còn muốn tớ bây giờ nói ra không?” Tôn Mãng cũng bất chấp tất cả, dù sao đã bị cho rằng cậu ta và Tô Nhan là cùng một bọn, tuyệt đối không thể lại để cho Tống Tuyết đổi trắng thay đen.
Lần này không đợi Tống Tuyết nói chuyện, Vương Lan các cô ta đã nơm nớp lo sợ không giữ được bình tĩnh.
“Tôn Mãng đừng nói nữa.”
Phản ứng của mấy người đã đưa ra đáp án khẳng định.
Tống Tuyết quả thực có tâm muốn g.i.ế.c các cô ta, hiện tại đã mặc kệ nói cái gì cũng không cách nào xoay chuyển rồi.
Từng ánh mắt phức tạp cứ như thể cô ta làm chuyện thập ác bất xá vậy.
Rõ ràng vài phút trước, bọn họ còn đều là đứng ở bên phía cô ta.
Tô Nhan một tiếng cười lạnh, cũng không định dễ dàng buông tha cô ta như vậy, thời cơ đến rồi.
“Đã là chuyện này đã chứng thực, vậy chúng ta liền nói một chút vấn đề thứ nhất.”
Tống Tuyết đột nhiên liền có một dự cảm không lành, muốn bảo cô câm miệng nhưng vẫn chậm một giây.
“Chị họ cậu làm việc ở xưởng dệt, chị ta muốn được đề bạt trở thành tổ trưởng tổ sản xuất, lại không có bản lĩnh lớn như vậy, liền động tâm tư đến trên người Tô Mạt. Bởi vì thân phận của bố tôi, cho nên cậu mới lấy lòng Tô Mạt, muốn lợi dụng Tô Mạt để chị họ cậu từng bước thăng chức.”
Giọng điệu Tô Nhan thoải mái, cứ như thể chỉ là đang trần thuật chủ đề không quan trọng.
Trong phòng học lại một lần nữa lặng ngắt như tờ, bọn họ đã đều không phải trẻ con, mặc dù còn chưa bước vào xã hội nhưng rất nhiều chuyện cũng đều có thể hiểu được.
Đầu cơ trục lợi, bị người ta khinh thường!
Tô Nhan trực tiếp xé mở tấm màn che này của Tống Tuyết, làm cho tất cả học sinh có mặt vừa khiếp sợ vừa hóng hớt.
Tống Tuyết ở trong lớp trước nay đều là một bộ dạng thanh cao, lén lút vậy mà cũng có tâm tư dơ bẩn như vậy!
Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài!
Tống Tuyết sắp hít thở không thông, cảm thụ giờ khắc này chỉ có kinh hãi.
Chuyện của chị họ ngay cả Tô Mạt cũng không biết, nhưng Tô Nhan lại rõ ràng như vậy, cô là ma quỷ sao?
Tô Nhan khinh thường nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô ta: “Có điều cậu có phải ngu hay không? Tô Mạt rốt cuộc cũng chỉ là con riêng của vợ kế bố tôi, cậu cảm thấy bố tôi đối với một đứa con riêng, sẽ tốt hơn so với con gái ruột của mình sao?”
Lời của cô là một con d.a.o sắc bén hung hăng đ.â.m vào trong lòng Tống Tuyết.
Tống Tuyết rốt cuộc không chống đỡ được nữa, bịch một tiếng tê liệt ngã xuống đất.
Cô ta đương nhiên biết Tô Mạt cũng không phải con gái ruột của Tô gia, nhưng trước giờ Tô Mạt đều rất được sủng ái. Hơn nữa Tô Mạt cũng từng nói với cô ta Tô Kiến Quốc căn bản cũng không thích Tô Nhan, nếu không cũng sẽ không nuôi Tô Nhan ở bên ngoài.
Chính vì như vậy, cô ta mới có thể không kiêng nể gì nhắm vào Tô Nhan như vậy.
Nhưng hiện tại cô ta ý thức được mình dường như đã làm ra lựa chọn ngu xuẩn.
“Cái gì? Tô Mạt vậy mà là con riêng? Vậy tại sao cậu ấy cũng họ Tô?” Tiếng nghị luận trong phòng học một tầng tiếp một tầng.
Hôm nay lượng tin tức bọn họ tiếp nhận thật sự là quá nhiều.
Tô Nhan vô cùng kiên nhẫn giải thích nghi vấn của vị bạn học này.
“Bởi vì cô ta đổi họ.”
Ngay sau đó lại là một mảnh thổn thức.
Bỗng chốc hình tượng thiên chi kiêu nữ Hưng Hoa này của Tô Mạt đều rơi xuống thần đàn.
Lý Hổ sắc mặt xanh mét hiển nhiên cũng là bị kích thích, vừa định thay Tống Tuyết ra mặt, khuôn mặt che vải đen của Tô Nhan lại hướng về phía cậu ta.
Chỉ là một động tác nhỏ như vậy làm cho trong lòng cậu ta run lên, tất cả lửa giận tiêu tan không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Kẻ mù này thật sự là quá đáng sợ, vậy mà ngay cả chuyện nhà Tống Tuyết đều điều tra rõ ràng như vậy.
Hơn nữa còn có thể trong tình huống như vậy, nói cho tất cả mọi người cô mới là con gái trưởng ruột thịt của Tô gia. Một khi cậu ta lại tiếp tục dây dưa, như vậy xui xẻo tuyệt đối chính là mình.
Ý niệm này chính là khẳng định như vậy, làm cho cậu ta từ bỏ tất cả phản kháng.
Mãi cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên, trận hỗn loạn này mới coi như là kết thúc.
Tống Tuyết từ đầu đến cuối đều cúi đầu, trầm mặt, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là mục tiêu công kích.
Vốn tưởng rằng màn kịch này đến đây là chấm dứt, nhưng không ngờ mới tan học cô ta đã bị Chu Phương gọi đến văn phòng.
Trong văn phòng ngoại trừ Chu Phương ra, còn có vài vị giáo viên khác.
Chu Phương sắc mặt nghiêm túc nhìn cô ta: “Tống Tuyết, em thật sự đưa Tô Nhan đi tòa nhà bỏ hoang kia rồi?”
Trong lòng Tống Tuyết lộp bộp một chút, tình huống xấu nhất vẫn xảy ra, vậy mà ngay cả thầy giáo cũng biết rồi.
Tòa nhà kia mặc dù không thuộc về Hưng Hoa, nhưng bởi vì ngay ở cách bên ngoài trường học không xa, cho nên nhà trường có quy định rõ ràng không cho phép bất kỳ giáo viên và học sinh nào tự ý ra vào.
“Thầy Chu, em... em...”
“Hồ đồ! Em cho dù có không thích Tô Nhan nữa, cũng không thể làm ra loại chuyện hại người không lợi mình này!”
Chu Phương nghiêm giọng quát lớn, ảnh hưởng của chuyện này là vô cùng ác liệt.
Bên tòa nhà kia từng xảy ra mấy mạng người, không phải trò đùa!
“Thầy Chu, em biết sai rồi, lần sau cũng không dám nữa.”
Tống Tuyết sắp khóc, vừa tủi thân vừa bất an.
“Em nói với tôi những thứ này có tác dụng gì? Hiện tại cả trường đều biết hành vi của em, em đã nghĩ tới hậu quả chưa?”
Lời của Chu Phương làm cho trái tim Tống Tuyết run rẩy kịch liệt.
Cô ta đã cảm nhận được ánh mắt “khác thường” của tất cả mọi người khi nhìn thấy cô ta, thật sự là quá kinh khủng.
Nếu như có thể để cho cô ta lựa chọn lại lần nữa, hôm nay cô ta nhất định sẽ không đi trêu chọc Tô Nhan.
Chu Phương nặng nề thở dài một hơi, ông đối với Tống Tuyết là gửi gắm kỳ vọng cao nhưng hiện tại toàn bộ đều hủy hoại.
Câu nói sau cùng là “Em tự giải quyết cho tốt đi.”
Sự việc phát triển đến hiện tại, đã không phải bất luận kẻ nào có thể khống chế được nữa.
Tống Tuyết thất hồn lạc phách từ trong văn phòng đi ra, bốn phía lập tức truyền đến tiếng nghị luận xì xào bàn tán.
Cô ta cố nén nước mắt muốn giải thích với mỗi người, nhưng lại kinh hãi phát hiện trong cổ họng vậy mà không phát ra được chút âm thanh nào nữa.
