Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 210: Giọng Nói Của Phụ Nữ
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:28
Mã Sở Lan vừa định trả lời, lại bị Mã Sở Long ngăn lại.
Em gái chỉ là nói bâng quơ thôi, sao anh Tô lại tưởng thật chứ? Bất kể vị hôn phu của Tô Nhan là người như thế nào, chỉ cần họ lưỡng tình tương duyệt, chúng tôi là bạn bè đều chúc phúc.
Cho dù người đàn ông trước mặt này là anh họ của Tô Nhan, cũng không nên từ miệng bọn họ biết được tình hình của Tô Nhan.
Mắt Tô Diệu hơi híp lại, tội phạm anh từng thẩm vấn không có một nghìn cũng có vài trăm, biểu cảm hiện tại của Mã Sở Long có ý nghĩa gì anh đương nhiên hiểu rõ.
Được, vậy tôi sẽ hỏi những vấn đề các người có thể nói. Trước đó tôi và bạn học Mã Sở Lan bị tà túy gì đó vây khốn, bạn học Mã Sở Lan một thân một mình có thể chiến đấu với những thứ đó, cho nên các người rốt cuộc là ai? Tiếp cận Nhan Nhan lại có mục đích gì?
Nói đến cuối cùng ánh mắt Tô Diệu vô cùng thâm sâu, nhìn chằm chằm vào phản ứng của hai anh em.
Mã Sở Lan có chút chột dạ nhìn về phía Mã Sở Long.
Cô sẽ không nói dối, cho nên không có cách nào trả lời.
Mã Sở Long không nhanh không chậm đáp: Tôi và em gái đều là người Mã gia, chúng tôi chẳng qua là biết một chút thủ đoạn đối phó với loại đồ vật đó mà thôi. Còn về việc tiếp cận Tô Nhan không có bất kỳ mục đích gì, chỉ là muốn trở thành bạn bè với cô ấy.
Vậy mắt của Nhan Nhan sao lại khỏi? Tô Diệu những ngày này không chủ động hỏi đến Tô Nhan, không có nghĩa là anh không nghi ngờ.
Mã Sở Long nhún vai: Chuyện này nên đi hỏi Tô Nhan chứ?
Tô Diệu nghe thấy anh trả lời trơn tru như vậy, liền biết sẽ không có thu hoạch gì rồi.
Tôi sẽ hỏi, nhưng tôi cũng phải cảnh cáo các người, mặc dù chú hai tôi hiện tại đang trong trạng thái hôn mê, nhưng Nhan Nhan còn có những người thân là chúng tôi, các người nếu dám làm gì cô ấy đừng trách tôi không khách khí.
Tô Diệu lưng thẳng tắp, khí thế mười phần.
Mã Sở Lan vội vàng tỏ thái độ: Anh cảnh sát, chúng tôi sẽ không đâu.
Tô Nhan đi đến trạm y tá, chào hỏi y tá trưởng, liền cầm lấy ống nghe điện thoại bàn trên bàn ấn một dãy số.
Y tá trưởng nhìn động tác nước chảy mây trôi này của cô, có chút không hoàn hồn.
Mắt cô ấy còn bịt vải đen, sao có thể nhìn thấy bàn phím?
Tô Nhan kiên nhẫn đợi điện thoại kết nối, chừng mười mấy giây sau một giọng nữ xa lạ từ trong ống nghe truyền đến.
A lô? Ai vậy ạ?
Dịu dàng như nước.
Tô Nhan rất rõ mình gọi đến là điện thoại ký túc xá của Cố Dương, điều này cũng có nghĩa là vào giờ này, có một người phụ nữ đang ở trong ký túc xá của Cố Dương.
Tôi tìm Cố Dương.
Rất bình tĩnh nói ra một câu.
Anh ấy ra ngoài rồi, cô tìm anh ấy có việc gì không? Có thể nói với tôi, lát nữa tôi chuyển lời cho anh ấy giúp cô. Người phụ nữ hoàn toàn dùng giọng điệu của nữ chủ nhân căn phòng.
Chuyển lời thì không cần đâu, lát nữa tôi gọi lại.
Nói xong Tô Nhan liền chuẩn bị cúp điện thoại, lúc này trong ống nghe truyền đến tiếng mở cửa, ngay sau đó giọng nói ngạc nhiên của Cố Dương thuận theo ống nghe truyền tới.
Sao cô lại ở đây?
Tôi... ồ, vừa hay có người gọi điện thoại cho anh.
Người phụ nữ vô cùng thông minh không trả lời, ngược lại lảng sang chuyện khác.
Tô Nhan bình tĩnh chờ đợi, quả nhiên mười mấy giây sau nghe thấy tiếng hỏi thăm của Cố Dương.
Xin chào, tôi là Cố Dương, ai vậy?
Anh Cố, là em, Tô Nhan.
Cố Dương ở đầu dây bên kia sau khi nghe thấy giọng nói của Tô Nhan, trên mặt nháy mắt hiện lên vẻ vui mừng. Nhưng ngay sau đó anh liền nhìn về phía người phụ nữ vẫn đang đứng bên cạnh.
Mời cô ra ngoài trước một chút.
Lời nói không chút độ ấm.
Đợi đến khi căn phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại, Cố Dương mới mở miệng lần nữa.
Tạ ơn trời đất, Nhan Nhan cuối cùng em cũng gọi điện thoại cho anh rồi. Tình hình chú Tô hiện tại thế nào rồi? Anh đã sắp xếp xong công việc bên này định ngày mai trở về. Cố Dương đã nóng lòng muốn trở về, hận không thể lập tức ở bên cạnh cô.
Không cần đâu, bố em hiện tại tình trạng ổn định, chuyện trong nhà đều đã an bài xong rồi. Tô Nhan nói rất rõ ràng.
Duy nhất có chút khó khăn chính là Tô Cường, thằng bé còn nhỏ hiện tại chỉ có thể tạm thời để nhà bác cả chăm sóc trước.
Nhưng mà...
Em định mấy ngày nữa đi Kinh Thành một chuyến. Tô Nhan biết Cố Dương đang nghĩ gì, trực tiếp nói ra sắp xếp.
Em muốn đến Kinh Thành? Lần này Cố Dương thật sự bất ngờ.
Trước đó anh đã đề nghị, nhưng cô nhóc này lại căn bản không có ý định này, bây giờ chú Tô hôn mê bất tỉnh cô ngược lại muốn qua đây, tuyệt đối là có chuyện.
Đúng, làm chút việc. Tô Nhan giải thích đơn giản một câu.
Anh có thể giúp được gì không? Cố Dương càng lo lắng cho cô hơn.
Có, bọn em qua đó xong chuyện ăn ở anh sắp xếp. Tô Nhan nói chuyện đương nhiên.
Thật ra vốn dĩ những thứ này cũng không cần anh, nhưng cô lại cố ý nhắc tới.
Thứ nhất cho dù mình không nói, anh ấy cũng chắc chắn muốn giúp đỡ.
Thứ hai cô định sau khi qua đó, sẽ làm rõ mối quan hệ hiện tại của bọn họ.
Trước đó cô còn chưa cảm thấy gì, nhưng từ sau khi Tô Kiến Quốc xảy ra chuyện, từng màn xảy ra trong nhà xưởng thường xuyên xuất hiện trong đầu cô.
Cho dù cô không đi trêu chọc người khác, bên ngoài cũng sẽ có đủ loại lý do để chủ động trêu chọc người của cô.
Mà người thân chính là điểm yếu của cô.
Tô Kiến Quốc là cha cô, trên người cô chảy dòng m.á.u của ông không thể thay đổi.
Nhưng quan hệ với Cố Dương lại có thể cắt đứt.
Cô tuyệt đối không thể để Cố Dương trở thành điểm yếu thứ hai của mình.
Bọn em? Ngoài em ra còn có ai? Cố Dương lập tức nắm bắt được trọng điểm trong lời nói của cô.
Hai người bạn học của em, là một đôi anh em, bọn em cùng đi. Tô Nhan trả lời thẳng thắn.
Cố Dương hỏi rõ ràng xong sảng khoái đồng ý: Được, trước khi khởi hành em liên lạc với anh, anh ra ga đón mọi người.
Sau khi hẹn xong, Tô Nhan trực tiếp cúp điện thoại.
Cố Dương ở đầu dây bên kia lại sắc mặt căng thẳng, không phải ảo giác của anh, giọng điệu nói chuyện của Tô Nhan trong điện thoại cũng như thái độ đối với anh, hoàn toàn khôi phục lại trạng thái lúc bọn họ mới quen biết.
Trong lòng ẩn ẩn thêm một tia bất an, cô nhóc này thậm chí ngay cả cơ hội anh muốn an ủi cô cũng không cho anh.
Cốc cốc cốc.
Chủ biên Cố, bây giờ tôi có thể vào được chưa?
Bên ngoài truyền đến tiếng hỏi thăm dè dặt của người phụ nữ, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Cố Dương lúc này mới lưu luyến không rời đặt ống nghe xuống: Vào đi.
Cửa phòng mở ra, Lưu Y Y từ bên ngoài đi vào, sau đó thăm dò hỏi: Chủ biên Cố, cô gái vừa gọi điện thoại tới là ai vậy ạ?
Đáy mắt Cố Dương hiện lên một tia u ám, dường như nghĩ tới điều gì.
Cô nghe điện thoại đã nói gì với cô ấy?
Rõ ràng trong ký túc xá của anh có một người phụ nữ, nhưng Tô Nhan lại ngay cả hỏi nhiều một câu cũng không có.
Lưu Y Y vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy anh có bộ dạng lạnh lùng như vậy, không khỏi run lên trong lòng.
Tôi cái gì cũng chưa nói, chỉ nói với cô ấy anh không có ở đây, sau đó anh liền về rồi.
Cố Dương thông qua biểu cảm của cô ta phán đoán ra cô ta không nói dối: Sao cô lại có chìa khóa ký túc xá của tôi?
Lưu Y Y là đồng nghiệp kiêm cấp dưới của anh, vừa mới được điều tới cũng chỉ có hai ba tháng, mặc dù làm việc cùng nhau nhưng riêng tư hoàn toàn không có bất kỳ giao du nào.
Hôm nay cô ta lại đường hoàng đi vào ký túc xá của anh.
