Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 26: Tôi Thích Nghe Truyện Kinh Dị

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:19

“Chúng ta đi đâu?”

Ra khỏi đại viện, Tô Nhan lập tức hỏi Cố Dương.

“Công viên huyện thành em đi chưa? Dạo này hoa trong công viên đang nở rộ, chúng ta có thể đến đó giải khuây trước.”

Cố Dương vừa nói vừa quan sát phản ứng của cô, phân biệt sở thích của cô.

“Mắt tôi lại không nhìn thấy, ngắm hoa kiểu gì?” Tô Nhan sa sầm mặt hỏi ngược lại.

Cố Dương sửng sốt một chút.

Tô Nhan tưởng anh sẽ thẹn quá hóa giận, sau đó giải tán trong không vui, nhưng không ngờ giây tiếp theo anh vậy mà lại mỉm cười đầy áy náy, lập tức thay đổi lịch trình.

“Là tôi suy nghĩ không chu đáo. Vậy chúng ta đến quán trà uống trà, trò chuyện, nếu may mắn còn có thể nghe được tiết mục tấu hài hay, em thấy sao?”

Tô Nhan nhún vai: “Ngại quá, tôi không thích uống trà.”

“Tôi biết phía nam thành phố có hội chợ, chúng ta qua đó dạo thử nhé?” Cố Dương tiếp tục đề nghị.

“Đông người quá, tôi không thích chen chúc.” Tô Nhan không ngừng thăm dò giới hạn của anh.

Với một người như anh mà nói, theo lý thuyết chắc chắn chưa từng bị con gái từ chối như vậy, lòng tự trọng chắc chắn sẽ không chấp nhận được.

“Vậy chúng ta đến chỗ ít người, ngoại ô có một chỗ rất hợp để đạp thanh, chúng ta mang theo chút đồ ăn thức uống qua đó ăn uống nhé?”

“Đợi chúng ta đến ngoại ô thì trời cũng nóng lên rồi, hơn nữa lúc này nhiều muỗi bọ lắm.”

Nụ cười của Cố Dương càng sâu hơn, thực ra anh đưa ra nhiều đề nghị như vậy không phải là không tốt, mà là con nhóc này đang cố tình từ chối anh mà thôi.

“Vậy em có ý tưởng gì không?”

Nếu những gì anh nói đều không được, vậy chi bằng đổi lại để cô nói.

Khóe miệng Tô Nhan giật giật, sự kiên nhẫn của người đàn ông này thực sự vượt ngoài dự liệu của cô.

“Đi dạo loanh quanh đi.”

Nụ cười của Cố Dương khoảnh khắc này quả thực đẹp quá mức cho phép.

“Được.”

Hai người đi song song trên phố, nơi đi qua thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường.

Ngoại hình của Cố Dương ch.ói lóa, mà Tô Nhan một thân áo đen, trên mặt che dải băng đen lại càng thu hút ánh nhìn.

Hình ảnh hai người như vậy đi cùng nhau trông có một loại sức mạnh thị giác không thể diễn tả bằng lời.

Kỳ lạ mà lại hài hòa.

Cố Dương vô cùng quen thuộc với đường lớn ngõ nhỏ của huyện thành, thậm chí tên của từng con phố cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.

Giống như một hướng dẫn viên du lịch, chủ động giới thiệu cho Tô Nhan.

Tô Nhan chỉ thỉnh thoảng hùa theo một câu.

Cho đến khi hai người đi đến cách tòa nhà bỏ hoang kia không xa, cô đột nhiên dừng bước.

Cố Dương quan tâm hỏi: “Mệt rồi sao?”

Bọn họ đã đi bộ như vậy hơn một tiếng đồng hồ, mắt cô lại không tiện chắc hẳn là rất mất sức.

Nhưng anh rất nhanh đã phát hiện ra Tô Nhan sở dĩ dừng lại, không phải là muốn nghỉ ngơi mà là đang đ.á.n.h giá tòa nhà bỏ hoang đó.

Đúng vậy, chính là đ.á.n.h giá.

Mặc dù cô bị dải băng đen che mắt, nhưng anh chính là cảm nhận rõ ràng cô đang nhìn nơi đó.

Có chút hoang đường.

“Tòa nhà đó rất lâu trước đây là một chốn phong hoa tuyết nguyệt, sau này được một thương nhân làm ăn buôn bán ngoại thương mua lại cải tạo thành tòa nhà văn phòng. Những ngày tháng sau đó bị bỏ hoang rất lâu, lúc đó Trường trung học Hưng Hoa vừa mới mở trường không lâu không đủ phòng học, vì khoảng cách rất gần nên đã mở tạm vài lớp học ở đó, nhưng mấy năm gần đây đã hoàn toàn bỏ hoang rồi.”

Cố Dương giống như trước đây chủ động giới thiệu cho cô.

Sau đó anh cuối cùng cũng nhìn thấy một tia biểu cảm khác lạ trên mặt Tô Nhan.

“Tôi nghe nói nơi đó từng có người c.h.ế.t, hơn nữa còn không chỉ một người.”

“Từng có bốn người c.h.ế.t, nhưng đều là t.a.i n.ạ.n và trùng hợp. Bên trong tòa nhà lâu năm không được tu sửa, vô cùng lộn xộn, em đừng vào đó.” Cố Dương nghiêm giọng.

Anh không biết tại sao Tô Nhan lại hứng thú với loại nơi này, dù sao những cô gái bình thường nghe thấy những chuyện này đều sẽ tránh không kịp.

“Vị trí của tòa nhà này không tồi, sao lại cứ bỏ không ở đây? Nếu đã không cho người vào, chi bằng trực tiếp phá dỡ, phần đất dư ra làm việc khác cũng tốt.”

Câu nói này của Tô Nhan càng khiến Cố Dương khẳng định suy đoán trong lòng.

“Bởi vì có một số nguyên nhân.”

“Nguyên nhân gì?”

Anh cố ý chỉ nói một nửa, Tô Nhan quả nhiên lập tức gặng hỏi.

Ánh mắt Cố Dương nhìn cô sâu không thấy đáy.

Tô Nhan nhận ra sự khác thường của anh, lập tức ý thức được bản thân đã thể hiện ra sự khác thường.

“Chắc chắn em cũng từng nghe qua một số lời đồn đại rồi đúng không?” Cố Dương dứt khoát nói toạc ra.

“Tôi chỉ thích nghe mấy câu chuyện kinh dị thôi.” Tô Nhan bình thản đưa ra lời giải thích.

Rõ ràng, người đàn ông này biết nhiều hơn người bình thường một chút.

Mà một chút này có lẽ chính là thứ cô muốn.

Cố Dương im lặng hai giây: “Chắc chắn muốn nghe?”

Tô Nhan gật đầu.

Mười phút sau, hai người ngồi trong một quán trà cách trường học không xa.

Cố Dương chọn một chỗ ngồi vừa gần cửa sổ lại khá thanh tĩnh, gọi một ấm trà, rót đầy một chén cho Tô Nhan trước.

Tô Nhan đối với việc uống trà quả thực không có nghiên cứu, chỉ đợi anh tiếp tục mở miệng.

“Ngay từ hai ba năm trước, quả thực đã có dự định phá dỡ tòa nhà đó, nhưng sau đó đã xảy ra chuyện.”

Thần sắc Cố Dương không hòa nhã như trước, có thêm một loại nghiêm túc và cảm giác xa cách.

Tô Nhan đã đoán trước được.

“Đội trưởng đội phá dỡ đợt đầu tiên sau khi nhận nhiệm vụ, ngày hôm sau liền gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, không qua khỏi. Người của đội phá dỡ đợt thứ hai tiến hành công việc phá dỡ trong ba ngày, nhưng ngay cả lớp vữa trên tường của tòa nhà cũng không gõ xuống được. Đợi đến khi nhóm người thứ ba thay đổi phương án định tiến hành từ bên trong, sau khi vào đó một đêm đều không ra ngoài, đợi đến khi trời sáng người cứu hộ vào trong phát hiện bọn họ đều đã phát điên.”

Cố Dương nói đến đây thì dừng lại.

Không khí xung quanh dường như đều vì lời kể vừa rồi của anh mà trở nên đông đặc.

Người phụ trách cứu hộ lúc đó là Tô Diệu, chuyện đó nửa tháng sau Tô Diệu uống say, kể cho anh nghe về những công nhân phát điên mà anh ta nhìn thấy, thậm chí vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn khỏi sự kinh hãi.

Vốn dĩ tòa nhà đã khiến lòng người hoang mang vì từng có người c.h.ế.t, càng vì ba lần phá dỡ này mà trở thành một sự tồn tại quỷ dị hơn.

Sau này thậm chí có lời đồn, trong tòa nhà này có thứ cực kỳ hung ác, nếu cưỡng chế phá dỡ thì toàn bộ người trong huyện thành đều không sống nổi.

Bất kể là thật hay giả, việc phá dỡ quả thực chỉ đành bị buộc phải dừng lại, đồng thời có lệnh cấm rõ ràng không được tự ý bước vào bên trong, hoàn toàn trở thành một sự tồn tại giống như cấm kỵ.

Sau này không có ai dám vào đó, cũng không xảy ra chuyện kinh dị nào nữa, dần dần mọi người mới nới lỏng sự sợ hãi đối với tòa nhà đó.

Tô Nhan chìm vào trầm tư.

Sự việc phức tạp hơn cô tưởng tượng.

Ít nhất cô ở trong tòa nhà không phát hiện ra quá nhiều sự khác thường, cho dù quả thực có một đạo hồn thể nhưng cũng không thể nào gây ra sóng gió lớn như vậy.

Hoặc là cô nên vào đó một chuyến nữa.

“Nhan Nhan, em sẽ không động tâm tư gì chứ?”

Cố Dương nhíu mày, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

“Sao có thể chứ, tôi chỉ là một người bình thường thậm chí ngay cả hành động cũng không tiện.” Tô Nhan nói mặt không đỏ tim không đập nhanh.

Mặc dù cô nói như vậy, nhưng Cố Dương vẫn cảm thấy cô có chút không bình thường.

Nhưng cũng chỉ coi như là sự tò mò của cô gái nhỏ mà thôi.

“Truyện nghe xong rồi, chúng ta đi ăn cơm nhé?”

Cuối cùng anh dùng câu chuyện để kết thúc, đồng thời chuyển chủ đề.

“Bây giờ tôi vẫn chưa đói, hay là anh lại đưa tôi đến trường học dạo một vòng đi?”

Hôm nay là cuối tuần, nếu cô tự mình qua đó bác bảo vệ chưa chắc đã cho cô vào cổng.

“Đến trường học?” Cố Dương kinh ngạc ra mặt.

Chẳng phải ngày nào cô cũng ở trường sao?

Tô Nhan gật đầu: “Mắt tôi không nhìn thấy nên không quen thuộc với môi trường của trường học lắm, vừa hay anh có thể dẫn tôi đi dạo một chút.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 26: Chương 26: Tôi Thích Nghe Truyện Kinh Dị | MonkeyD