Thập Niên 80: Kết Hôn Không Động Phòng! Ông Xã Quan Quân Trở Về Trợn Tròn Mắt - Chương 206: Hàng Xóm Tới Chơi, Trẻ Con Trèo Tường
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:17
Diệp Phương Phi vội vàng tụt xuống khỏi đùi anh. Thẩm Chiếm Huân nói với cô: “Là chị dâu nhà Bạch đoàn trưởng ở sát vách, quan hệ cũng khá tốt.”
Diệp Phương Phi hiểu ý, lập tức lấy một gói bánh ngọt từ trong tủ ra, đặt ở vị trí dễ thấy trên bàn. Hai vợ chồng cùng nhau ra đón.
Chu Tiểu Mai nhìn hai người sóng vai bước ra từ trong nhà, sững sờ một chút. Trong lòng thầm cảm thán, thế này cũng quá xinh đẹp rồi, làn da trắng ngần như ngọc, không một tì vết, đuôi chân mày hơi xếch lên, vừa tinh nghịch vừa linh động, là kiểu đẹp dịu dàng mà lại có chút rực rỡ. Rốt cuộc là ai tung tin đồn nhảm, nói vợ của Thẩm Chiếm Huân vừa quê mùa vừa xấu xí, để họ nhìn thấy người thật, chẳng phải tự vả đôm đốp vào mặt sao.
Thẩm Chiếm Huân cười nói: “Chị dâu, mau vào nhà ngồi đi.” Sau đó lại giới thiệu hai người với nhau.
Diệp Phương Phi mỉm cười, mở lời chào hỏi trước: “Chị dâu, hôm qua em vừa đến, đã nghe Thẩm Chiếm Huân nhắc đến Bạch đoàn trưởng và chị dâu rồi.” Cô liếc nhìn Thẩm Chiếm Huân, lại tủm tỉm cười nói: “Anh ấy nói với em, chị dâu đối nhân xử thế vô cùng phóng khoáng, bảo em sau này phải học hỏi chị nhiều hơn, vốn định lát nữa sang thăm chị, không ngờ chị dâu lại sang trước, mời chị vào nhà ngồi.”
Chu Tiểu Mai thấy cô mặt mày tươi tắn, lúc nói chuyện không nhanh không chậm, không chỉ xinh đẹp, mà EQ này cũng không chê vào đâu được. “Học hỏi cái gì chứ? Chị chỉ đến đây sớm hơn em vài năm thôi, nếu em không chê, sau này chúng ta cùng nhau trò chuyện cho vui.” Chị ta lại nhìn Thẩm Chiếm Huân, đang dịu dàng nhìn vợ mình, trong mắt là tình ý không hề che giấu. Lại cười trêu chọc: “Ây da, nhìn ánh mắt này của Chiếm Huân kìa, cứ như ngậm mật ấy. Có phải chị đến không đúng lúc không? Làm phiền hai vợ chồng son các em rồi.”
Diệp Phương Phi đỏ mặt: “Chị dâu, làm gì có chuyện đó.”
Thẩm Chiếm Huân thấy vợ ngại ngùng, lập tức cười giải vây: “Chị dâu, bên ngoài lạnh lắm, vào nhà ngồi đi.”
“Chị không vào đâu, thấy bình thường cậu cũng không nấu nướng, trong nhà chắc không có rau cỏ gì, mang cho hai vợ chồng ít cải thảo và khoai tây.” Chu Tiểu Mai đưa chiếc giỏ tre trong tay cho anh, bên trong đựng mười mấy củ khoai tây và hai cây cải thảo lớn, còn có một nắm hành hoa.
“Vậy thì cảm ơn chị dâu, hôm qua vợ tôi còn nói tôi không biết lo liệu cuộc sống, trong nhà ngay cả chút rau cũng không có, thế này chẳng phải chị dâu đã mang đến rồi sao.” Thẩm Chiếm Huân cười nói. “Chị dâu, chị đợi một lát, tôi cất rau vào nhà, chị mang giỏ về.”
Diệp Phương Phi nói với theo phía sau anh: “Trên bàn có một gói đặc sản em mang đến, là chuẩn bị cho chị dâu, anh cầm ra đây luôn nhé.”
“Được.” Thẩm Chiếm Huân cười gật đầu.
Chu Tiểu Mai nhìn sự tương tác của hai vợ chồng trẻ, ngưỡng mộ nói: “Tình cảm hai em tốt thật đấy, chẳng bù cho chị và lão Bạch, một ngày không cãi nhau vài câu là không chịu được.”
“Chị dâu, ai cũng thế cả, em và Thẩm Chiếm Huân cũng cãi nhau.” Diệp Phương Phi cười cười, trên mặt có chút ngại ngùng, “Bọn em là lâu ngày không gặp, nên nhường nhịn nhau thôi. Không tin chị cứ xem, nhiều nhất là ba ngày, hai đứa em kiểu gì cũng cấu xé nhau cho xem.”
Chu Tiểu Mai nghe xong, che miệng cười: “Chị còn bảo Thẩm Chiếm Huân nhà em không thế cơ, hóa ra đàn ông đều cùng một giuộc.”
Phụ nữ nhắc đến đám đàn ông thối, là lại có thêm rất nhiều chủ đề chung. Lúc Thẩm Chiếm Huân cầm giỏ ra, đã nghe thấy hai người họ đang tranh nhau kể khuyết điểm của chồng mình, cứ như nói thiếu một câu là chịu thiệt vậy.
Anh “khụ” một tiếng, cười bước tới: “Chị dâu, đây là bánh ngọt do chính tay vợ tôi nướng, chị mang về cho mấy đứa cháu nếm thử.”
“Ây da, em dâu còn biết làm bánh ngọt cơ à, thật là đảm đang.” Chu Tiểu Mai nhận lấy chiếc giỏ, “Vậy chị không khách sáo nhé.”
“Em nướng bừa thôi, cũng không biết mấy đứa cháu có thích ăn không?” Diệp Phương Phi khách sáo nói.
Hàn huyên vài câu, Chu Tiểu Mai về nhà bên cạnh. Thẩm Chiếm Huân đóng cổng lại, liền cười như không cười nhìn Diệp Phương Phi: “Vừa nãy nói xấu anh cái gì đấy?”
“Có nói gì đâu.” Diệp Phương Phi giả ngốc, hất tay anh ra, nhảy chân sáo đi vào nhà.
Thẩm Chiếm Huân bước nhanh hai bước, tóm lấy b.í.m tóc đuôi ngựa của cô, kéo người vào lòng, c.ắ.n tai cô cười trầm thấp: “Dám cùng người khác nói xấu anh, anh thấy em nợ đòn rồi đấy.”
“Buông em ra.”
“Không buông.”
“Có buông không?”
“Không buông.”
Hai người đùa giỡn trong sân như trẻ con, đều không chú ý đến đứa trẻ đang nằm nhoài trên tường xem náo nhiệt. Thẩm Chiếm Huân một tay giữ c.h.ặ.t eo Diệp Phương Phi, một tay bóp cằm cô, đang định hôn xuống.
Bạch Quốc Khánh ở bên kia cười hì hì, còn vỗ tay nói: “Hôn nhau kìa, hôn nhau kìa, chú Thẩm và vợ chú ấy hôn nhau kìa…”
Thẩm Chiếm Huân và Diệp Phương Phi đồng thời quay người lại, đợi nhìn thấy Bạch Quốc Khánh trên đầu tường, mặt Diệp Phương Phi đỏ bừng, quay người chạy tót vào nhà.
Thẩm Chiếm Huân bước tới gõ một cái lên đầu cậu bé, cười mắng: “Thằng ranh con, ai cho cháu trèo tường? Tối nay bảo bố cháu tẩn cho một trận.”
“Hứ, cháu mới không sợ lão Bạch.” Bạch Quốc Khánh cười làm mặt quỷ, miệng còn bốc phét. Cậu bé linh hoạt như con khỉ nhỏ, men theo thang trèo xuống, vừa vặn bị Chu Tiểu Mai nhìn thấy, cầm chổi định quất cho một trận. Bạch Quốc Khánh cầm cặp sách, nói một câu: “Mẹ, con đi học đây.” Nói xong liền cắm đầu chạy ra ngoài, chẳng còn vẻ kiêu ngạo lúc bốc phét vừa nãy nữa.
Thẩm Chiếm Huân cười lắc đầu, vào nhà dỗ vợ. Hai người vẫn chưa biết, chuyện họ hôn nhau trong sân, chẳng mấy chốc đã bị Bạch Quốc Khánh rêu rao khắp nơi, còn thêm mắm dặm muối cho họ. Cậu bé còn tìm một người bạn nhỏ phối hợp, diễn lại cảnh hai người hôn nhau như thế nào.
………
Tuần này Tôn Xảo Xảo làm ca ngày, vừa ra khỏi nhà, đã thấy mấy đứa trẻ đang cười đùa bàn tán chuyện gì đó. Lúc đầu cô ta không để ý, đang khóa cửa, thì nghe thấy một cậu bé nói: “Doanh trưởng Thẩm chính là hôn vợ chú ấy như thế này này.”
Cô ta quay lại nhìn một cái, một cậu bé bảy tám tuổi, đang ôm eo một cậu bé khác, một tay còn bóp cằm cậu bé kia, trông rất buồn cười. Cậu bé kia tò mò hỏi: “Thế họ có hôn trúng không?”
Bạch Quốc Khánh nói: “Đương nhiên là trúng rồi, Doanh trưởng Thẩm ôm vợ chú ấy, hôn chùn chụt, tớ nằm trên đầu tường, nhìn rõ mồn một.” Cậu bé sợ bạn không tin, vừa nói, vừa dùng miệng chu chu ra diễn tả, nói cứ như thật.
Tôn Xảo Xảo thấy cậu bé chu môi, học khá giống, liền cười trêu chọc: “Đồng chí nhỏ, cháu còn nhỏ tuổi sao có thể trèo tường nhìn trộm hàng xóm hôn nhau, để thầy giáo cháu biết được, chắc chắn sẽ thưởng cho cháu ăn roi đấy.”
Bạch Quốc Khánh đâu phải bị dọa mà lớn, huống hồ cậu bé cũng chẳng sợ thầy giáo, liếc xéo Tôn Xảo Xảo thích lo chuyện bao đồng, phản nghịch nói: “Cháu nhìn trộm lúc nào, cháu đường đường chính chính nhìn, Doanh trưởng Thẩm còn chẳng nói gì, liên quan gì đến cô chứ?”
Tôn Xảo Xảo thấy đứa trẻ này nghịch ngợm như vậy, cũng lười đôi co với cậu bé, dọa nạt hai câu, rồi chuẩn bị dắt xe đạp đi làm. Đột nhiên nhớ ra, đứa trẻ này vừa nãy nói hình như là Doanh trưởng Thẩm, doanh trưởng họ Thẩm trong quân khu không nhiều. Cô ta lại quay đầu hỏi một câu: “Đồng chí nhỏ, Doanh trưởng Thẩm mà cháu nói có phải tên là Thẩm Chiếm Huân không?”
“Đúng vậy, chú Thẩm của cháu, cũng là hàng xóm mới nhà cháu.” Bạch Quốc Khánh ngửa đầu hỏi cô ta, “Cô quen chú Thẩm của cháu à.”
Sắc mặt Tôn Xảo Xảo khựng lại, vợ của Thẩm Chiếm Huân không phải ở quê sao? Lần trước gặp anh, mới về thăm nhà xong. Mới bao lâu chứ, vợ anh đã đuổi theo rồi? Cô ta hoàn hồn, thấy Bạch Quốc Khánh vẫn đang đợi cô ta trả lời, liền gật đầu, lại hỏi cậu bé: “Vợ của Doanh trưởng Thẩm đến lúc nào?”
“Hôm qua.”
“Thế vợ chú ấy trông có đẹp không?”
Bạch Quốc Khánh nghĩ nghĩ, lại liếc nhìn Tôn Xảo Xảo một cái, thành thật nói: “Đẹp hơn cô, trông xinh lắm, cũng mặc đẹp hơn cô, cô không cao bằng cô ấy, cũng không sành điệu bằng cô ấy.”
Tôn Xảo Xảo: “………”
Cô ta nhìn mấy đứa trẻ nhảy nhót chạy đi, tức đến bật cười, cái thằng ranh con này, còn thù dai phết. Tôn Xảo Xảo không để bụng lời của Bạch Quốc Khánh, tưởng đứa trẻ này cố ý chọc tức cô ta. Nhưng nghĩ đến việc vợ của Thẩm Chiếm Huân lại đuổi theo đến đây, nếu Mỹ Na biết tin này, không biết sẽ thế nào? Cô ta có chút lo lắng.
