Thập Niên 80: Kết Hôn Không Động Phòng! Ông Xã Quan Quân Trở Về Trợn Tròn Mắt - Chương 308: Tiền Lương Của Cô Út
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:54
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Phương Phi đỏ bừng, trong lòng thầm mắng một tiếng "Đồ không biết xấu hổ", sau đó đóng cửa lại, nằm lên giường ngủ trưa.
Giấc ngủ này của cô rất sâu và dài, lúc tỉnh dậy thì trời đã chập tối, trên tủ đầu giường đặt vài tờ giấy chứng nhận bất động sản.
Cô cầm lên xem thử, không chỉ mua lại mấy gian mặt tiền kia, mà còn có thêm hai căn sân viện lớn.
Diệp Phương Phi mỉm cười, người đàn ông đó tuy thỉnh thoảng không đứng đắn, nhưng làm việc lại cực kỳ đáng tin cậy.
“Phương Phi à, cháu tỉnh chưa? Sắp ăn tối rồi đấy.” Giọng nói cố ý đè thấp, mang theo cảm giác lén lút rất nặng, khiến Diệp Phương Phi bật cười.
Cô mở cửa: “Cô út, tối nay nhà mình ăn gì vậy ạ?”
Thẩm Thục Phân cười đáp: “Cà rốt xào mộc nhĩ, đậu phụ rán, thịt viên chiên, còn có canh gà hầm từ trưa nữa.”
“Ây da, toàn là món cháu thích thôi.” Diệp Phương Phi khóa cửa phòng, khoác tay bà đi xuống lầu.
“Cô út, Thẩm Chiếm Huân thường nói với cháu, hồi nhỏ cô thương anh ấy nhất. Biết cháu mang thai, anh ấy liền mời cô đến ngay đầu tiên, bảo là để ai chăm sóc cháu cũng không yên tâm, chỉ tin tưởng mỗi cô út đã nuôi anh ấy lớn từ bé thôi.”
Thẩm Thục Phân nghe xong rất vui vẻ: “Chỉ cần các cháu cần đến cô, cô út lúc nào cũng sẵn sàng qua đây.”
Hai người xuống lầu, những người làm ca tối đã ăn cơm xong, bây giờ đang là lúc giao ca.
Những người làm ca ngày lục tục từ xưởng đi ra, họ cầm hộp cơm của mình, đến chỗ thím út Diệp để lấy cơm.
Diệp Phương Phi nhìn lướt qua thức ăn của công nhân, là món cải thảo hầm đậu phụ thịt heo, bên trong còn cho thêm tỏi tây, thịt heo cũng không ít.
Còn có một món giá đỗ xào chay, canh trứng gà, bánh bao hấp bằng bột mì trắng và bột ngô.
Thức ăn mỗi người một muỗng, canh và bánh bao thì ăn thoải mái, chỉ cần không lãng phí là được.
Tay nghề nấu nướng của thím út Diệp rất tốt, tuy là nấu nồi lớn nhưng thoạt nhìn cũng rất ngon miệng.
Diệp Phương Phi và Thẩm Thục Phân đi vào bếp, trên chiếc bàn nhỏ đã bày sẵn cơm canh.
“Mau ăn đi cháu, đợi thêm lát nữa là nguội mất.” Thẩm Thục Phân múc cho cô một bát canh trước.
Diệp Phương Phi uống một ngụm, cảm thấy rất tươi ngon: “Cô út, cô cũng ăn đi ạ.”
“Cô ăn rồi, vừa nãy ăn cùng mẹ chồng cháu và mọi người rồi.” Thẩm Thục Phân vừa dọn dẹp bếp lò, vừa cười nói:
“Lúc ăn cơm mẹ chồng cháu định đi gọi cháu, nhưng Chiếm Huân không cho. Lúc đi nó còn dặn cô, nếu sáu giờ cháu vẫn chưa dậy thì mới gọi cháu dậy ăn cơm.”
“Dạ.” Diệp Phương Phi gật đầu: “Cô út, Thẩm Chiếm Huân đi lúc nào vậy ạ?”
“Đi lúc hơn năm giờ, bảo là tối nay phải mời khách, bảo cháu đừng đợi nó, cứ ngủ sớm đi.” Thẩm Thục Phân miệng nói chuyện, tay chân cũng không ngừng nghỉ, nhanh nhẹn dọn dẹp nhà bếp.
Lúc thím út Diệp chia cơm xong quay lại, bà đã rửa xong những thứ cần rửa, bếp lò cũng được lau chùi sạch sẽ.
“Thục Phân, sao cô lại làm hết việc của tôi thế này?” Thím út Diệp nói đùa với bà: “Cô đến đây, tôi nhàn nhã đi bao nhiêu, nhà bếp cũng sáng sủa hơn trước nữa.”
Thẩm Thục Phân phơi chiếc giẻ lau đã giặt sạch lên, lại đi đỡ lấy cái chậu trong tay thím út.
“Chị dâu, đều là người một nhà cả, ai rảnh thì người nấy làm, chị đừng khách sáo với em, sau này bận quá cứ gọi em một tiếng.”
Thím út Diệp nhìn Diệp Phương Phi đang cười tủm tỉm, nói: “Cô út của cháu thật sự quá đảm đang, buổi chiều vừa giặt giũ vừa thái rau, bây giờ lại giúp dọn dẹp nhà bếp, chẳng ngơi tay lúc nào.”
“Thím út, thím cũng đừng chỉ nói cô út cháu, thím cũng rất chăm chỉ mà. Mẹ chồng cháu thường xuyên khen thím, bảo thím làm việc vừa nhanh vừa tốt, lại còn đặc biệt cẩn thận, bảo cháu đừng quên tăng lương cho thím đấy.”
“Ây da, đây đều là việc thím nên làm mà, tăng lương gì chứ? Cháu đừng nghe mẹ chồng cháu, bây giờ lương của thím đã cao lắm rồi.” Thím út Diệp vội vàng nói.
Diệp Phương Phi mỉm cười, tiếp tục gặm cánh gà.
Ăn cơm xong, Thẩm Thục Phân đi cùng cô ra ngoài dạo một vòng cho tiêu thực.
Bà còn nói với cô rất nhiều điều cần lưu ý khi mang thai.
Những điều này Tôn Tú Cúc và Chu Hồng Ngọc đều đã nói rất nhiều lần, nhưng Diệp Phương Phi vẫn cười tủm tỉm lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nói đã biết.
Từ bên ngoài trở về, Diệp Phương Phi dẫn Thẩm Thục Phân vào văn phòng, bàn chuyện tiền lương.
Thẩm Chiếm Huân chỉ bảo nhờ người đến chăm sóc cô, còn những chuyện khác thì chẳng nói gì cả.
Cô út thật lòng thật dạ đến giúp đỡ cháu trai, chắc hẳn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đòi tiền của họ.
Nhưng cô phải nói rõ ràng, tránh để dượng út và các em họ trong lòng không thoải mái.
Diệp Phương Phi kéo bà ngồi xuống sô pha, lại mở cho bà một chai nước ngọt.
“Phương Phi, cô không thích uống mấy thứ này đâu.” Thẩm Thục Phân đặt chai nước ra trước mặt cô: “Cháu uống đi.”
Diệp Phương Phi biết bà tiếc tiền, lại cười đẩy qua: “Cô út, lạnh lắm, cháu không dám uống đâu.”
Thẩm Thục Phân vội nói: “Cháu đang mang thai, quả thực không được uống đồ lạnh, là cô út sơ ý rồi.”
“Không sao ạ, bình thường cháu cũng hay uống, chỉ là vì tối nay ăn canh gà, sợ bị đau bụng thôi.” Diệp Phương Phi mỉm cười, hỏi thăm chuyện gia đình bà.
“Cô út, cô đến đây chăm sóc cháu, ở nhà có bận rộn quá không ạ? Còn chân của dượng út nữa, bây giờ đã đi lại được chưa?”
“Ở nhà không sao đâu, cô sắp xếp ổn thỏa hết rồi. Dượng út cháu cũng khỏi gần hết rồi, tuy chưa thể xuống ruộng làm việc, nhưng việc nhà dượng đều làm được.”
“Các em họ của cháu cũng lớn cả rồi, giặt quần áo nấu cơm việc gì cũng biết làm, còn có thể dọn dẹp mảnh đất phần trăm nữa. Không sao đâu, cháu không cần lo lắng mấy chuyện này, cứ an tâm dưỡng t.h.a.i là được.”
“Vậy thì tốt quá.” Diệp Phương Phi gật đầu, lại cười nói: “Cô út, cô cũng biết đấy, cháu m.a.n.g t.h.a.i đôi, mẹ chồng cháu lại đang làm ăn buôn bán, cho dù muốn giúp đỡ thì cũng lực bất tòng tâm.”
“Đợi cháu sinh con xong, cháu muốn nhờ cô giúp chăm sóc vài năm.”
“Được, cô út ở đây giúp các cháu trông con.” Khi nói lời này, Thẩm Thục Phân không hề do dự: “Đợi hai đứa trẻ lớn hơn một chút, cô mới về.”
“Vậy thì cháu cảm ơn cô út ạ.” Diệp Phương Phi cảm ơn bà trước, sau đó mới nhắc đến chuyện tiền lương.
“Cô út, cô đến đây giúp chúng cháu trông con thì sẽ không thể đi làm kiếm công điểm được nữa, mỗi tháng cháu trả cho cô tám mươi đồng tiền lương, cô thấy được không ạ?”
Thẩm Thục Phân nghe xong thì giật nảy mình: “Phương Phi, cháu nói gì vậy? Chúng ta đều là người một nhà, cô giúp cháu trai nhà mẹ đẻ trông con, sao có thể lấy tiền được? Thế này chẳng phải để người ta chọc vào xương sống cô sao?”
Diệp Phương Phi thấy bà kích động như vậy, mỉm cười vỗ vỗ tay bà: “Cô út, cháu biết cô trọng tình trọng nghĩa, đến chăm sóc cháu đều là vì cháu trai của cô. Nhưng ở nhà cô còn cả một đại gia đình, gánh nặng cũng lớn, cháu không thể để cô giúp không công được.”
Nói đến đây, cô lại nói đùa với Thẩm Thục Phân: “Hơn nữa, cháu trai cô bây giờ cũng không thiếu tiền, cô thật lòng thật dạ với anh ấy, anh ấy sao nỡ để cô ruột của mình chịu thiệt thòi chứ?”
“Vậy cô cũng không thể lấy tiền lương của các cháu được.” Thẩm Thục Phân lắc đầu, kiên quyết không nhận.
Bà nói: “Lễ tết, nó biếu cô vài đồng hiếu kính, cô cũng nhận. Nhưng các cháu đòi trả lương cho cô, thì cô không thể lấy đâu.”
Diệp Phương Phi bất đắc dĩ nhìn bà: “Cô út, nếu cô không lấy tiền, vậy cháu đành phải thuê người khác thôi. Người ngoài chắc chắn chăm không tốt bằng cô, đến lúc đó cháu và Thẩm Chiếm Huân không thể yên tâm làm việc, ngày nào cũng lo lắng cho hai đứa trẻ, cô nỡ lòng nào sao?”
Thẩm Thục Phân nói: “Nhưng cháu trả nhiều quá, chỉ trông một đứa trẻ, một tháng cho vài đồng, đủ tiền tiêu vặt trong nhà là được rồi. Cho cô tám mươi đồng, sao cô dám nhận. Người ta làm công nhân chính thức cũng chỉ được ba bốn mươi đồng thôi.”
“Cô út, trông trẻ con không nhàn hơn đi làm đâu, hơn nữa lại còn là hai đứa.” Diệp Phương Phi thấy bà còn định nói, trong lòng thở dài một tiếng.
Cô giả vờ tức giận nói: “Cô đừng nói nữa, cứ quyết định một tháng tám mươi đồng. Nếu cô không nhận, cháu sẽ thuê người khác giúp trông con.”
Thẩm Thục Phân có chút khó xử, nhưng cháu dâu đang mang thai, bà cũng không tiện tranh cãi với cô, đành phải đồng ý trước.
Đợi lát nữa bàn bạc lại với cháu trai sau.
