Thập Niên 80: Kết Hôn Không Động Phòng! Ông Xã Quan Quân Trở Về Trợn Tròn Mắt - Chương 90: Tương Tư Khắc Khoải

Cập nhật lúc: 05/04/2026 23:03

Lý Đông Thăng và Diệp Phương Lan nghe em gái nói vậy, mới cảm thấy có chút không ổn, trước mặt khách khứa, nói những lời này làm gì chứ, có hơi giống như đang khoe khoang tình cảm vợ chồng. Cả hai đều có chút ngại ngùng.

Lý Đông Thăng vội vàng chuyển chủ đề sang Thẩm Chiếm Huân: “Em rể, lần này là về thăm người thân sao? Có thể ở nhà bao lâu?”

“Là nghỉ phép thăm người thân, khoảng bốn mươi ngày.” Thẩm Chiếm Huân đặt tách trà xuống bàn, cười hàn huyên với anh ta: “Anh rể buổi chiều mấy giờ đi làm? Bọn em đến giờ này, có làm lỡ việc của anh không?”

Lý Đông Thăng vội nói: “Không sao, lúc này trạm lương thực không bận, buổi chiều có đi hay không cũng không sao.”

Anh ta lại hỏi thăm khí hậu bên Tây Bắc, Thẩm Chiếm Huân đều trả lời cặn kẽ, hai người qua lại, trò chuyện rất vui vẻ.

Diệp Phương Phi không thấy bọn trẻ đâu, liền hỏi: “Chị, sao không thấy cháu trai và cháu gái đâu?”

“Hai đứa nó đang ngủ trong buồng.” Diệp Phương Lan nói: “Để chị đi bế Tiểu Mãn ra cho hai đứa xem.”

“Đừng chị.” Diệp Phương Phi cản cô ấy lại: “Đừng đ.á.n.h thức bọn trẻ, để em vào xem.”

Hai chị em đi vào phòng ngủ, để lại Thẩm Chiếm Huân và Lý Đông Thăng nói chuyện ở phòng khách.

Diệp Phương Phi nhìn cô bé con trên giường, thích thú đến mức không dứt mắt ra được: “Tiểu Mãn lớn nhanh thật đấy, mới mấy ngày không gặp mà đã thay đổi hẳn rồi.”

Diệp Phương Lan thấy cô thích trẻ con như vậy, huých nhẹ vào vai cô: “Em rể về rồi, hai đứa cũng mau sinh một đứa đi.”

Diệp Phương Phi lườm cô ấy một cái, lại thở dài, sao ai cũng giục sinh con thế này? Cô chỉ thích trẻ con nhà người ta thôi, nếu tự mình sinh, thì trách nhiệm lớn lắm. Bây giờ sự nghiệp của cô mới vừa khởi bước, cô chưa muốn có con sớm như vậy.

Diệp Phương Lan thấy biểu cảm này của cô, trong lòng giật thót, lo lắng hỏi: “Em gái, sao vậy? Lẽ nào là em rể không muốn…” Cô ấy biết em gái rất thích Thẩm Chiếm Huân, lúc xem ảnh đã ưng ý anh rồi, nên tuyệt đối không thể là vấn đề của em gái được.

Diệp Phương Phi thấy chị hiểu lầm, vội vàng lắc đầu: “Không phải vấn đề của anh ấy, là em cảm thấy quá sớm. Em muốn đợi thêm một thời gian nữa, đợi cửa hàng ổn định rồi tính tiếp.”

“Em gái, em rể ở xa như vậy, về một lần không dễ dàng gì, hai đứa kết hôn cũng hai ba năm rồi, tuổi của em cũng không còn nhỏ nữa, nếu lần này có t.h.a.i được thì cứ sinh đi.” Diệp Phương Lan dốc bầu tâm sự nói với cô: “Dù sao sớm muộn gì cũng phải sinh, chi bằng sinh sớm, cơ thể cũng hồi phục nhanh hơn.”

Cô ấy véo lớp mỡ trên bụng mình, có chút rầu rĩ: “Lúc sinh đứa đầu, ra cữ là chị gầy lại ngay, bây giờ đã hơn hai tháng rồi mà vòng mỡ này vẫn chưa tiêu đi.”

Diệp Phương Phi không hiểu lắm chuyện sinh đẻ, cũng ngại nói với chị gái là hai người vẫn chưa động phòng, biết chị gái là muốn tốt cho mình, nên không phản bác quan điểm của cô ấy, cười gật đầu: “Chị, em biết rồi, em sẽ suy nghĩ kỹ.”

Cô nói là lời thật lòng, cô dự định sẽ tiếp xúc với Thẩm Chiếm Huân thêm một thời gian nữa, đợi đến khi không còn ngượng ngùng, tam quan lại phù hợp, thì sẽ tiến hành bước tiếp theo, sinh một đứa con cũng được. Diệp Phương Phi trước đây muốn sinh hai đứa, nhưng bây giờ đã bắt đầu kế hoạch hóa gia đình rồi, Thẩm Chiếm Huân lại là quân nhân, chắc chắn phải làm gương, đời này e là chỉ có thể sinh một đứa thôi.

Diệp Phương Lan véo tay em gái một cái, nháy mắt trêu đùa: “Em gái, mắt nhìn người của em tốt thật đấy, tướng mạo, khí thế, chiều cao này của em rể, e là cả thành phố Đông Bình cũng không tìm ra được mấy người.”

“Chị, em gái chị cũng đâu có kém, đúng không?” Diệp Phương Phi liếc xéo cô ấy, cố ý làm ra vẻ không vui nói.

Diệp Phương Lan che miệng cười: “Đó là đương nhiên rồi, em gái chị xuất sắc như vậy, vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, mọi mặt xứng với cậu ấy đều dư sức.”

Diệp Phương Phi nghe xong cười hì hì: “Chị, chị đúng là chị ruột của em, nếu không thì không nói ra được những lời này đâu.”

Hai chị em đùa giỡn vài câu, Diệp Phương Lan nắm lấy tay cô, nhỏ giọng hỏi: “Phương Phi, em nói thật với chị đi, cậu ấy đối xử với em có tốt không?”

“Rất tốt ạ.” Diệp Phương Phi kinh ngạc nhìn cô ấy: “Chị, sao chị lại hỏi như vậy? Là nhìn ra điều gì sao?”

Diệp Phương Lan lắc đầu, do dự một chút, vẫn nói ra sự nghi hoặc trong lòng.

“Hai đứa vừa mới kết hôn, em rể đã đi rồi, khó khăn lắm mới được gặp nhau, đáng lẽ bây giờ đang là lúc dính lấy nhau mới phải, nhưng chị thấy em đối với cậu ấy sao lại không có cái sự nhiệt tình đó, một chút cũng không giống đôi vợ chồng trẻ xa cách lâu ngày gặp lại.”

“…” Diệp Phương Phi cảm thấy ánh mắt của chị gái mình đúng là quá độc, nhưng chuyện này đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thể thừa nhận, liền cố ý làm ra vẻ ngượng ngùng phản bác: “Chị, dù có xa cách lâu ngày gặp lại đi chăng nữa, cũng không thể dính lấy nhau trước mặt mọi người được chứ, người ta cười c.h.ế.t mất.”

Diệp Phương Lan thấy cô vẻ mặt e thẹn, nghi ngờ có phải mình đã nghĩ nhiều rồi không.

Diệp Phương Phi sợ cô ấy không tin, liền kể chuyện Thẩm Chiếm Huân mua nhà cho cô ấy nghe: “Tiền anh ấy kiếm được mấy năm nay, đều dùng để mua mảnh đất đó rồi, còn mượn chiến hữu hai nghìn tệ để xây nhà, nói là cho em mở cửa hàng, giấy chứng nhận quyền sở hữu cũng viết tên em.”

“Chị, không cần lo lắng cho em đâu, Thẩm Chiếm Huân người đó thật sự rất tốt, có tinh thần trách nhiệm, đối xử với em cũng không tồi, em sẽ sống thật tốt với anh ấy.”

“Vậy thì chị yên tâm rồi.” Diệp Phương Lan nhìn cô em gái càng lớn càng mọng nước, cười trêu chọc: “Khuôn mặt nhỏ nhắn này non nớt đến mức có thể bóp ra nước, đường cong lại càng lung linh tinh tế, em rể nhìn thấy sao có thể không động lòng chứ?”

“Chị, có phải chị hết chuyện để nói rồi không?” Diệp Phương Phi trừng mắt nhìn cô ấy.

“Ây da, xấu hổ rồi.” Diệp Phương Lan cười véo gò má hơi ửng đỏ của cô, cảm thán: “Cô bé hay bẽn lẽn ngày xưa, bây giờ đã giỏi giang thế này rồi, mở cửa hàng, giúp người trong nhà đều có công việc, chị thật sự mừng cho em.”

“Chị, người nhà đều yêu thương em như vậy, bây giờ em có năng lực rồi, chắc chắn phải báo đáp mọi người.” Diệp Phương Phi tựa đầu vào vai cô ấy, nói: “Vốn dĩ em định đợi Tiểu Mãn lớn một chút, sẽ để chị cũng đến chỗ em làm việc, nhưng vừa nãy nghe anh rể nói, mẹ chồng chị định để chị đi nhận ca, em còn thấy hơi tiếc nuối đây này.”

“Hahaha, bây giờ chị cũng là người có chỗ dựa rồi.” Diệp Phương Lan rất vui vẻ: “Em gái, sau này chị không sống nổi nữa, sẽ đi nương tựa em.”

“Với sự thông minh của chị, sao có thể không sống nổi chứ?” Diệp Phương Phi cười nhìn cô ấy: “Nếu thật sự có ngày đó, em chắc chắn cầu còn không được.”

Hai chị em cười đùa ầm ĩ.

Diệp Phương Lan lại hỏi cô: “Phương Phi, tình hình của em rể ở quân đội thế nào? Hai đứa đã bàn bạc chuyện sau này chưa? Không thể cứ sống cảnh vợ chồng ngâu thế này mãi được.”

“Chị, chức vụ của anh ấy đã có thể cho người nhà đi theo quân đội rồi, hai hôm trước anh ấy cũng có nhắc đến chuyện này, nhưng em từ chối rồi, cửa hàng mới khai trương chưa được bao lâu, em không đi được.”

“Hơn nữa, em cũng không định đi theo quân đội, bây giờ như thế này rất tốt.” Diệp Phương Phi suy nghĩ một chút, nói với cô ấy suy nghĩ trong lòng mình: “Chị, em muốn làm một người phụ nữ độc lập, có công việc và sự nghiệp của riêng mình, đời này không dựa dẫm vào đàn ông để sống.”

Diệp Phương Lan khiếp sợ nhìn cô, há hốc mồm, nửa ngày mới hỏi được một câu: “Em gái, suy nghĩ này của em là từ đâu ra vậy?”

“Nghe trên đài phát thanh đấy.” Diệp Phương Phi cười cười, đắc ý nói: “Những nữ đồng chí ở các thành phố lớn, chẳng phải đều có công việc sao? Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, câu nói này không phải là nói suông đâu.”

Diệp Phương Lan từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, tính cách tuy cởi mở hướng ngoại, nhưng con người vẫn khá truyền thống, cảm thấy suy nghĩ này của em gái thật sự quá vượt thời đại. Cô ấy nhịn không được hỏi: “Phương Phi, em có từng nghĩ tới, em rể đi lính ở Tây Bắc, em ở thành phố Đông Bình, ở giữa cách nhau mấy nghìn dặm, sau này bao lâu hai đứa mới được gặp nhau một lần không?”

Diệp Phương Lan c.ắ.n c.ắ.n môi, lại ghé vào tai cô nhỏ giọng lầm bầm: “Em gái, thời gian lâu rồi, đàn ông làm sao mà nhịn được? Lỡ như bên cạnh xuất hiện một đóa hoa giải ngữ, em thử nghĩ xem sẽ xảy ra chuyện gì?”

Diệp Phương Phi nghe xong, cười ngặt nghẽo trên giường, nếu không phải e ngại hai đứa trẻ bên cạnh, cô thật sự muốn cười lớn.

“Chị đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy.” Diệp Phương Lan cấu cô một cái, lại nhìn ra ngoài, nhắc nhở cô em gái vô tâm này: “Em rể tướng mạo đường hoàng, lại có bản lĩnh, người đàn ông như vậy đi đến đâu cũng được hoan nghênh, không lo không có phụ nữ thích.”

“Có loại người không biết xấu hổ, thấy điều kiện của đàn ông tốt, rõ ràng biết người ta đã có gia đình, vẫn cứ cố tình bám lấy, mức độ vô sỉ, vượt xa sức tưởng tượng của em.”

Diệp Phương Lan lại lấy cho cô vài ví dụ: “Chủ nhiệm Vương ở khu tập thể của chúng ta, năm nay đã hơn bốn mươi rồi, con trai sắp lấy vợ đến nơi, thế mà lại cặp kè với một nữ nhân viên nhỏ trong văn phòng, nói cái gì mà theo đuổi hôn nhân tự do, đang làm ầm ĩ đòi ly hôn với vợ đấy, còn có một người đàn ông ở cạnh nhà chúng ta…”

Diệp Phương Phi thấy cô ấy vẻ mặt lo lắng, ngừng cười, trịnh trọng nói với Diệp Phương Lan: “Chị, em biết chị là muốn tốt cho em.”

“Nhưng nếu một người đàn ông ngay cả chút định lực ấy cũng không có, dễ dàng bị người ta câu đi mất, vậy thì cuộc hôn nhân này cũng không cần thiết phải duy trì nữa, em không thể vì chuyện này mà cứ đi chằm chằm theo dõi anh ấy, càng không thể vì một người đàn ông mà từ bỏ sự nghiệp của mình.”

“Anh ấy đối xử tốt với em, em sẽ ghi nhớ trong lòng, cũng sẽ báo đáp anh ấy bằng tình cảm tương xứng.” Diệp Phương Phi kiêu ngạo cười: “Nhưng nếu anh ấy có sự lựa chọn tốt hơn, vậy thì thành toàn cho anh ấy thôi, trên đời này không có ai là không thể sống thiếu ai cả.”

Diệp Phương Phi của hiện tại nói chuyện phóng khoáng ung dung, dường như chuyện gì cũng có thể buông bỏ được. Nhưng bây giờ cô vẫn chưa biết, đợi đến khi cô thực sự yêu anh, mới biết tình cảm là một thứ rất phức tạp. Nó có thể khống chế thất tình lục d.ụ.c của con người, khiến người ta ngọt ngào lại chua xót, một khi đã lún sâu vào, sẽ được mất lo âu, sẽ vướng bận, sẽ lo lắng cho sự an nguy của anh.

Người đàn ông đó khiến cô tương tư khắc khoải, không bao giờ còn giữ được sự phóng khoáng này nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.