Thập Niên 80: Không Làm Chị Dâu Khổ Mệnh Trong Phim Niên Đại - Chương 104
Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:03
Giang Nam sau khi nói chuyện xong với mấy người đó liền rời đi, thở phào một hơi nhẹ nhõm, không khỏi nở nụ cười, cảm thán con người thời đại này thật là đáng yêu quá đi!
Sau khi về ký túc xá, Giang Nam đi đưa nhuận b.út cho Viên Nhã Lệ.
Viên Nhã Lệ biết bài viết của mình vậy mà có thể được lên tạp chí, sẽ được nhiều người nhìn thấy hơn, cô phấn khích đến mức ôm chầm lấy Giang Nam vừa cười vừa nhảy, trái lại đối với khoản nhuận b.út từng hằng mong ước cô lại không quá để tâm nữa.
Giang Nam bị cô lắc cho ch.óng mặt, vội vàng nhét chiếc phong bì vào tay cô rồi bỏ đi.
Quay về phòng 305, Giang Nam lại viết thư cho Đạo diễn Sử của xưởng phim, gửi cuốn tiểu thuyết trinh thám của đàn anh khoa Vật lý đi.
Năm nay các nhà máy trong nước đã nhập khẩu dây chuyền sản xuất tivi của Nhật Bản, cùng với việc phổ biến tivi, phim truyền hình sẽ có triển vọng lớn, cuốn tiểu thuyết của đàn anh rất phù hợp để cải biên thành phim hình sự. Cô đã đưa ra gợi ý trong thư, xem liệu có được xưởng phim áp dụng hay không, nếu có thể thông qua thì vấn đề nhuận b.út lớn nhất cho tờ báo của họ sẽ được giải quyết!
Cứ như vậy, một ngày trôi qua trong bận rộn. Ngày hôm sau, Giang Nam và Dương Linh tan học quay về văn phòng, thấy Mạc Mẫn đặt hai bản phổ nhạc đơn giản trước mặt họ: "Chị nghĩ cái này thì không cần phải chọn nữa rồi."
Giang Nam ghé sát vào xem, là bài 《Chuyện nhỏ trong thành》 và 《Ánh trăng nói hộ lòng tôi》 của Đặng Lệ Quân.
Kỳ sau họ định thảo luận về "âm thanh ủy mị", Mạc Mẫn từ sau khi có vốn đã mua một cuốn album của Đặng Lệ Quân từ chỗ Tất Nham Phong – người đang kinh doanh băng đĩa, gửi cho một đàn anh biết đ.á.n.h đàn guitar, nhờ người ta soạn ra bản phổ đơn giản.
Bài 《Chuyện nhỏ trong thành》 ngoại trừ giọng hát của Đặng Lệ Quân hơi triền miên một chút thì không có sức công kích gì, trái lại bài 《Ánh trăng nói hộ lòng tôi》 lời bài hát thẳng thắn lộ liễu, cực kỳ dễ gây ra những cuộc tranh luận sôi nổi.
Thực ra nếu để Giang Nam nói thì bài 《Ngọt ngào》 có độ phổ biến rộng hơn ở đời sau sẽ tốt hơn, nằm ở giữa hai bài kia, chỉ tiếc là bài hát này vẫn chưa được phát hành.
Thế là nội dung chính của kỳ sau cũng được định ra, ngoài bản phổ nhạc đơn giản còn có bài phê bình của đàn anh Mã Bằng Phi về những bản nhạc phim ấn tượng trong các bộ phim điện ảnh lớn.
Ba người Giang Nam hiện tại đã có kinh nghiệm, đối với việc làm báo có thể nói là thành thạo, công việc nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lúc đ.á.n.h máy chế bản, Giang Nam còn thảnh thơi vẽ ra viễn cảnh tương lai cho Mạc Mẫn và Dương Linh: "Đợi vốn tích lũy trong quỹ của chúng mình nhiều thêm chút nữa, việc chế bản in ấn có thể tìm xưởng in hợp tác với tòa soạn của Tổng biên tập Hác, chúng mình chỉ việc chọn bản thảo và dàn trang thôi, đến lúc đó vấn đề ảnh chụp hay hình minh họa sẽ không còn là vấn đề nữa, nội dung báo cũng có thể phong phú hơn."
Việc in báo có yêu cầu nhất định về số lượng, số lượng của họ quá ít, dù có thông qua quan hệ của Hác Mai để tìm xưởng in thì cũng phải trả phí mở máy, họ tạm thời chưa gánh vác nổi.
Mạc Mẫn và Dương Linh nghe xong ngay lập tức phấn chấn, mắt không hoa nữa, vai cũng không đau nữa, miệng không ngừng lẩm bẩm "phấn đấu, để dành tiền". Giang Nam mỉm cười hài lòng, đúng là việc "vẽ bánh" đúng lúc vẫn có hiệu quả khích lệ rất lớn.
Còn Hác Mai sau khi quay về tòa soạn không ngừng nghỉ, lập tức triệu tập mọi người họp, bắt tay vào sản xuất kỳ tạp chí tiếp theo, chuẩn bị làm một mẻ lớn.
Vài ngày sau, kỳ mới của 《Nhã Ý》 quả nhiên đã gây được tiếng vang trong các trường đại học lớn.
Hác Mai đã vận dụng không ít mối quan hệ mới để 《Nhã Ý》 được đi ké xe tải bán sách của hiệu sách Tâm Hoa vào các khuôn viên trường học. Nhân viên hiệu sách hoàn toàn không để tâm đến cái "đồ chơi nhỏ" này, tùy ý bày lên sạp sách coi như hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo giao phó.
Chỉ là dòng chữ lớn "Liên kết xuất bản với báo trường Đại học F 《Cuồng Hủ》" trên bìa tạp chí thực sự quá thu hút. Một nam sinh đứng gần đó không kiềm chế được sự tò mò, mở ra lật xem, sau khi tìm thấy chuyên mục của báo trường Đại học F, anh ta nhăn nhó mặt mày, đây là cái thứ gì vậy: trình diễn thời trang, quần áo, mỹ phẩm, phê bình phim, tiểu thuyết tình yêu...
Sau đó, nam sinh sực nhận ra, lẩm bẩm tự nói: "Đây chính là nội dung gây xôn xao dư luận của Đại học F thời gian qua sao? Hóa ra tờ báo đó tên là 《Cuồng Hủ》..."
"Đúng là khá cuồng đấy."
Bên tai đột nhiên có người tiếp lời, làm nam sinh giật nảy mình, quay đầu nhìn lại mới thấy không ít bạn học đang vây quanh xem cùng mình, thấy anh ta quay đầu lại, người vừa nói chuyện nở một nụ cười nhe răng.
Tuy nhiên cũng có người sắc mặt khó coi, chuyển sang mang một vẻ mặt cao cao tại thượng, thần sắc khinh bỉ nói: "Đại học F đường đường là trường danh tiếng, lại có thể đường hoàng làm ra loại thứ này?!"
Vẫn còn người muốn phụ họa theo, nhưng nghe thấy một giọng nữ u uất truyền đến từ bên cạnh: "Đây là tạp chí phụ nữ."
Mấy người đó bỗng nghẹn họng, người có thần sắc khinh bỉ kia không đợi được nữa đưa tay đóng cuốn tạp chí trên tay nam sinh lại, quả nhiên thấy trên bìa in dòng chữ dành riêng cho phụ nữ thời thượng.
Trước sạp sách nhất thời im lặng, nam sinh cầm cuốn tạp chí càng thấy như cầm hòn than nóng, nảy sinh một loại cảm giác xấu hổ như đang nhìn trộm đời tư người khác, mặt đỏ bừng, vội vàng đặt cuốn tạp chí xuống.
Các nam sinh cùng đứng xem cũng hắng giọng ngượng ngùng, vẫn có người hậm hực bất bình: "Tạp chí phụ nữ thì sao chứ, đó cũng là được đăng tải lại từ báo trường Đại học F, chính là do Đại học F làm ra!"
Bạn nữ sinh vừa lên tiếng kia hoàn toàn không để ý, trả tiền mua sách rồi bỏ đi, trước khi đi còn cười hừ một tiếng: "Bây giờ mới đến phát biểu ý kiến, không thấy muộn rồi sao?" Trên báo người ta đã thảo luận xong hai vòng rồi, sao không thấy cao kiến của các anh trên đó?
Lại cảm thán: "Trường chúng mình bao giờ mới có tờ báo thú vị như vậy nhỉ." Nói xong, gọi bạn gọi bè nghênh ngang rời đi.
Làm mấy người đó tức giận giậm chân, các bạn học xem náo nhiệt khác cũng tò mò, nhưng các nam sinh phần lớn đều ngại xem hoặc mua, các nữ sinh thì không kiêng dè gì, thích và có thực lực kinh tế liền dứt khoát mua luôn.
Trên tạp chí nói nếu có quan điểm khác nhau về ý tưởng thời trang, hoan nghênh gửi bài, một khi được áp dụng, họ cũng sẽ giống như báo trường Đại học F, tiến hành bỏ phiếu cho tất cả độc giả. Các nữ sinh yêu cái đẹp làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội thảo luận về cái đẹp với người khác, vả lại còn là thi thố với các nữ sinh Đại học F, vậy thì càng không thể bỏ lỡ, thành tích học tập của họ không bằng người ta không có nghĩa là những phương diện khác cũng không bằng!
Cũng có không ít nam sinh ngưỡng mộ nói: "Cuộc sống sinh viên Đại học F thật phong phú!"
Cảm giác như lại thua cuộc rồi là sao nhỉ?
Vì vậy, có người viết thư gửi cho báo trường, đề nghị tờ báo nhà mình cũng nên đa dạng hóa một chút, đừng để bị lép vế.
