Thập Niên 80: Không Làm Chị Dâu Khổ Mệnh Trong Phim Niên Đại - Chương 110

Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:04

"Không thể nào!"

Các thầy cô chưa kịp phát biểu ý kiến, Hà Úy Nhiên đã nghiến răng từ chối.

Giang Nam lạnh lùng nói: "Yên tâm, nếu kết quả kiểm tra của tôi có vấn đề, tôi sẽ đền cho bạn gấp mười lần số tiền đó!"

Thực tế, nhìn thấy một Giang Nam đầy tự tin như vậy, lòng mọi người đã có sự thiên vị.

"Bạn Hà Úy Nhiên," chỉ nghe chủ nhiệm khoa Báo chí đột nhiên điểm danh, "nếu em có thể đảm bảo không có ý kiến gì đối với kết quả điều tra cuối cùng của nhà trường, em có thể không cần đi, nhưng tôi nghĩ là một sinh viên đại học, em nên biết một kiến thức thông thường, trên tòa, bên thắng kiện, ngoài tiền bồi thường, còn có quyền yêu cầu bên thua kiện thanh toán án phí."

"Án phí" này là gì, không nói cũng rõ.

Hà Úy Nhiên nghe vậy, phẫn uất bất bình trước cách nói rõ ràng là thiên vị Giang Nam của chủ nhiệm khoa, cô ta quét mắt nhìn một lượt các thầy giáo có mặt, khinh bỉ nghĩ, chỉ dựa vào vẻ ngoài cãi chày cãi cối này của Giang Nam mà đã dễ dàng tin tưởng người đàn bà làm ra cái tờ báo với nội dung không ra gì này sao?

Loại đàn bà này vốn dĩ rất giỏi diễn kịch và vừa ăn cướp vừa la làng, làm mủi lòng đàn ông, cô ta đã thấy nhiều rồi, hôm nay nhất định phải lột mặt nạ của cô ta xuống mới được!

Thế là mượn gió bẻ măng, thuận theo lời khuyên giải của thầy cố vấn Tào mà đồng ý.

Cứ như vậy, nhóm của Giang Nam gồm sáu người, cùng với Tô Đan tự nguyện đi theo làm chứng, cùng nhau đi xuyên qua khuôn viên trường, hướng về phía bệnh viện.

Hiện giờ, tin tức sau ba bốn tiếng đồng hồ lan truyền, đã hình thành quy mô, suốt dọc đường đều có các bạn sinh viên chú mục chỉ trỏ, thảo luận phỏng đoán.

Giang Nam muốn chính là hiệu quả này, cô muốn cho tất cả mọi người biết cô đã đi bệnh viện kiểm tra dưới sự tháp tùng của các thầy cô.

Hà Úy Nhiên nhìn sự quan tâm như vậy cũng rất hài lòng, chỉ chờ Giang Nam rơi xuống bùn lầy.

Một kẻ nửa vời, lại dám dựa vào một khuôn mặt và một số nội dung không biết xấu hổ, làm ra một tờ báo gây chú ý một cách rẻ tiền, đúng là chẳng biết gì cả, tin tức, báo chí là những thứ thần thánh như vậy, có phải là thứ mà hạng nữ lưu manh như cô ta có thể vấy bẩn không?

Cố vấn học tập của khoa Báo chí nhìn Hà Úy Nhiên vẻ mặt đầy đắc ý, thật không biết nói gì cho phải, người ta đã dám lên bệnh viện, tại sao cô ta vẫn có thể tự tin như vậy? Vả lại Hà Úy Nhiên cũng là nữ đồng chí, sao có thể không biết chuyện chưa chồng mà có t.h.a.i như thế này, một khi bị lộ ra sẽ ảnh hưởng lớn như thế nào đối với nữ sinh, sao có thể rầm rộ đi tố cáo như vậy được?

So với hai thầy trò này, bầu không khí của bốn người kia khá hòa hợp, dù sao họ đều là "người quen cũ" từ vụ cắt quần áo lần trước.

Lên xe buýt, vẫn còn tâm trí tán gẫu, Hà Úy Nhiên thấy vậy, càng cảm thấy mình đến là đúng, nếu không, không biết cuộc điều tra này sẽ làm giả, đổi trắng thay đen như thế nào.

Đến bệnh viện, cả nhóm đi đăng ký khám, Giang Nam điền thông tin xong, bèn đứng sang một bên, đợi Hà Úy Nhiên trả tiền.

Chỉ thấy Hà Úy Nhiên mím môi không nhúc nhích, thầy Tào thấy vậy, thở dài một tiếng bất lực, lấy ví ra định bước lên phía trước.

Nhưng bị Giang Nam kéo lại: "Thưa thầy, nếu thầy trả giúp, cô ta lại không chịu trả tiền, nói đều là thầy tự nguyện, không liên quan đến cô ta, thì phải làm sao?"

Thầy Tào nghe vậy nhíu mày, không thích việc Giang Nam ác ý suy đoán sinh viên của mình như vậy, đang định phản bác.

Thì nghe trưởng phòng Hoàng hòa giải nói: "Bạn sinh viên này không mang theo tiền, để thầy Tào trả trước cũng được, sau khi về tôi sẽ nói với các vị lãnh đạo, trừ vào tiền trợ cấp học tập của bạn này trả lại cho thầy Tào."

Hà Úy Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng: "Dựa vào cái gì chứ, các người có quyền gì mà phân bổ tiền trợ cấp của tôi?"

Những người khác nghe xong đều nhíu mày, không ngờ cô ta lại không biết điều như vậy.

Giang Nam chỉ thấy buồn cười: "Dựa vào việc bạn làm việc không dùng não, thì nên bỏ tiền ra mà mua bài học."

Cô đã nhìn ra rồi, người này chính là có định kiến với cô.

Giang Nam thấy lạ, trước đây cũng không quen biết một người như vậy, càng không nói đến hiềm khích gì, tại sao lại có ác ý lớn như vậy với cô? Lại không kìm được suy nghĩ, tỉ lệ tờ bệnh án kia do cô ta làm giả là bao nhiêu.

Y tá sau cửa sổ đăng ký khám bệnh đã chờ đến mất kiên nhẫn, lớn giọng nói: "Các người rốt cuộc có khám không, không khám thì tránh ra, để người đằng sau khám!"

Thầy Tào lúc này mới vội vàng nộp tiền, sáu người đi thẳng đến khoa Phụ sản, xếp hàng đợi số, sau đó cùng nhau ùa vào phòng chẩn đoán, khiến bác sĩ và y tá đều ngẩn ngơ, khuyên người nhà đứng ngoài đợi.

Giang Nam vội cười nói: "Phiền các chị thông cảm một chút, chúng em có tình huống đặc biệt, sẽ cố gắng giữ im lặng hết mức, không làm phiền người khác đâu."

Y tá nhíu mày vẫn muốn từ chối, Giang Nam nhanh ch.óng nói với bác sĩ: "Thưa bác sĩ, em không có chỗ nào không thoải mái cả, chỉ muốn kiểm tra xem khả năng sinh nở của mình đã khôi phục chưa thôi."

Bác sĩ nghe vậy, nhìn cô một lượt, vẫy tay bảo y tá thôi đi, sau đó kê đơn kiểm tra cho cô, Giang Nam liên tục nói "Cảm ơn".

Sau đó, thầy Tào lại nộp phí cho Giang Nam, mấy người cùng nhau tháp tùng Giang Nam đi kiểm tra, chụp phim, sau đó là hai tiếng đồng hồ chờ đợi dài dằng dặc.

Hà Úy Nhiên cứ luôn miệng lầm bầm lãng phí thời gian, Giang Nam nhịn không nổi đứng dậy: "Chuyện này trách ai? Bạn Hà, bạn vẫn nên nhân lúc này mà suy nghĩ kỹ xem bản kiểm điểm và lời xin lỗi của mình viết như thế nào đi!"

"Ai xin lỗi ai còn chưa biết chắc đâu!" Hà Úy Nhiên vẫn cứng miệng, sau đó lại nói với những người khác, "Nếu Giang Nam không phải là nữ lưu manh, thì tờ bệnh án kia từ đâu ra, từ trong đá nẻ ra chắc? Tại sao không trực tiếp cầm tờ bệnh án hỏi bệnh viện xem cô ta có đến làm phẫu thuật không, uổng phí bao nhiêu thời gian!"

Trưởng phòng Hoàng nghe đến mức gân xanh trên trán giật giật, kiên nhẫn giải thích: "Bạn Hà, em có bao giờ nghĩ đến, có thể có một nữ đồng chí khác cũng tên là Giang Nam, hoặc có người mạo danh bạn Giang Nam đến làm phẫu thuật, nên bệnh viện vẫn sẽ có ghi chép không!"

Hà Úy Nhiên ngay lập tức nghẹn lời, đồng t.ử rung động, cô ta chưa bao giờ nghĩ tới...

Cô ta nhìn Giang Nam đang thong thả chế giễu mình, lòng rất hoang mang, nên có thể là cô ta đã hiểu lầm rồi sao? Không, sẽ không đâu!

Nếu không phải Giang Nam, vậy tại sao tờ bệnh án lại tình cờ xuất hiện ở nhà vệ sinh tầng ba, tầng ba làm gì có "Giang Nam" nào khác!

Hà Úy Nhiên không ngừng cổ vũ bản thân, sẽ không sai đâu!

Thầy Tào bất lực lắc đầu.

"Tiểu Nam?"

Mấy thầy trò đang im lặng, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.