Thập Niên 80: Không Làm Chị Dâu Khổ Mệnh Trong Phim Niên Đại - Chương 122
Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:06
Cù Tư Quân không hiểu nổi, năm đó tình cảm của Đăng Lâm dành cho vợ cũ rõ ràng không sâu đậm, chẳng qua là vì trách nhiệm, giờ đây họ đã ly hôn, tình ý của Đăng Lâm ngược lại càng sâu hơn, và cũng càng thêm khắc chế. Từ lời nói của anh, Cù Tư Quân có thể cảm nhận được anh cho rằng ly hôn với đồng chí Giang Nam kia, rời xa cuộc sống của cô ấy là tốt cho cô ấy hơn, vì vậy anh đã làm như thế.
Cù Tư Quân đau lòng, chỉ cảm thấy vật đổi sao dời, lại hận họ quen biết quá muộn, ở giữa lại cứ kẹt một Giang Nam.
Cô ta không muốn từ bỏ, nên đã hỏi thẳng Đăng Lâm xem việc anh ly hôn có nguyên nhân từ cô ta hay không.
Trình Đăng Lâm im lặng, nghĩa là có!
Cù Tư Quân vui mừng, chỉ là qua thời gian dài tình cờ gặp gỡ và tiếp xúc, Đăng Lâm tuy có chiếu cố nhiều cho cô ta và con gái trong cuộc sống nhưng vẫn không thay đổi ý định, giống như đang giữ mình vì vợ cũ vậy.
Cù Tư Quân không nhịn được mà đem mình ra so sánh với Giang Nam, cô ta đã từng thấy ảnh của Giang Nam từ sớm, biết cô ấy sinh ra xinh đẹp rạng rỡ, nay gặp người thật, đúng là danh bất hư truyền.
Lúc đi học, cô ta nhìn Giang Nam với một sự ưu việt khó hiểu, bởi vì cô ta là sinh viên đại học, bụng đầy kinh luân, còn Giang Nam lúc đó chẳng qua là một thôn phụ ở nhà nuôi con. Nhưng bây giờ Giang Nam đã đỗ vào một trường đại học danh tiếng trong nước, họ dường như đã đứng ở vị trí ngang hàng, không, hay nói đúng hơn là Giang Nam đứng cao hơn cô ta một chút, vì giá trị tấm bằng đại học của cô ấy cao hơn.
Mà giờ đây, Giang Nam đã không chút do dự vứt bỏ Trình Đăng Lâm, có lẽ đã tìm được một người khác.
Cô ta lại không tự chủ được mà so sánh mắt nhìn của hai người, người mới mà cô ấy nhìn trúng liệu có tốt hơn Trình Đăng Lâm không?
Cô ta chỉ tiếc nuối, nếu người này thực sự là đối tượng của Giang Nam thì tốt biết mấy, có thể khiến Đăng Lâm sớm c.h.ế.t tâm.
Giang Nam không biết tâm tư đó của cô ta, nếu biết cũng sẽ chỉ khinh bỉ Trình Đăng Lâm, chẳng lẽ chỉ có mất đi và không có được mới là tốt nhất, mới khiến người ta mãi không quên sao? Nếu sau này cô trở thành cái gai nằm giữa Trình Đăng Lâm và người vợ mới thì cô sẽ thấy buồn nôn cả đời mất!
Chỉ là hiện tại cô chẳng hay biết gì, gọi phục vụ gọi món cho Lý Húc, ba người vừa ăn vừa trò chuyện.
Trình Hạo đột nhiên nói với Giang Nam: "Bố bảo con nói với mẹ là bố sẽ chuyển trường cho con sang trường tiểu học cơ quan, sau này mẹ cứ đến khu đại viện chính phủ đón con, đồ đạc cũng gửi đến đó."
Cù Tư Quân nghe thấy lời này, động tác lau miệng cho con gái khựng lại, phân tán một chút sự chú ý qua đó.
Giang Nam ngạc nhiên: "Bố con định đưa con ra ngoài ở riêng sao?"
Trình Hạo gật đầu, vẻ mặt khổ sở và rối rắm, cậu bé không nỡ rời xa anh em và bạn bè của mình.
"Hai bố con ở đâu?" Giang Nam lại hỏi, Trình Đăng Lâm ở đơn vị chưa được phân nhà, họ ở thế nào?
Chỉ nghe Trình Hạo nói: "Bố con bảo bố đã xin được ký túc xá."
Nghe bố mô tả thì có vẻ cũng giống như cái ký túc xá trước đây mẹ ở trong trường trung học vậy.
Giang Nam thì không có ý kiến gì, rời khỏi nhà họ Trình sinh sống sẽ tốt hơn cho sự trưởng thành của Trình Hạo, chỉ là tại sao Trình Đăng Lâm lại đột ngột đưa ra quyết định này, chẳng lẽ Trình Di Tâm ngồi tù khiến bố mẹ Trình giận lây sang Trình Hạo sao?
"Ở nhà có ai bắt nạt con không?" Giang Nam trầm giọng hỏi.
Lý Húc nghe thấy lời này, sắc mặt cũng lạnh xuống.
Trình Hạo bĩu môi, cái nĩa trên tay cứ vẩy qua vẩy lại: "Con cãi nhau với Tiếu Tiếu và Minh Thanh, bà nội lúc nào cũng thiên vị bọn họ, còn quá đáng hơn trước kia nữa. Bố cãi nhau với bà nội một trận rồi bảo đưa con ra ngoài ở."
Giang Nam không thấy lạ, dù sao mẹ Trình trước đây đã thiên vị hai anh em nhà họ Lục, nay Trình Di Tâm ngồi tù, chắc là càng thêm thương xót rồi.
Hơn nữa thời hạn thi hành án của Trình Di Tâm chỉ có sáu tháng, cuối năm có lẽ là có thể về nhà rồi, Trình Hạo chuyển ra ngoài ở cũng tốt, không ai có thể đảm bảo Trình Di Tâm có giận lây hay thậm chí làm hại Trình Hạo hay không.
Giang Nam đang suy nghĩ về chuyện này thì nghe Trình Hạo nhỏ giọng hỏi cô: "Mẹ ơi, có phải cô con thành tội phạm cải tạo rồi không?"
"Con không biết sao?" Giang Nam nhướn mày.
Trình Hạo đáp: "Con nghe lén bà nội và ông nội nói chuyện đấy, những người khác đều không biết đâu."
Giang Nam hiểu ra, nghĩ cũng đúng, nhà họ Trình sẽ không rêu rao khắp nơi.
Cũng giống như thằng nhóc Trình Hạo này, biết chuyện cũng không dám nói ra ngoài, ở ngoài còn biết nhỏ tiếng giữ bí mật, ước chừng là sợ người ta biết mình có một người cô là tội phạm cải tạo thì người khác sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt khác, không thèm chơi với cậu nữa.
"Bà nội còn bảo là mẹ hại cô, con hỏi bố thì bố bảo là cô hại mẹ trước." Trình Hạo lại nói.
Giang Nam thấy buồn cười, cô chẳng lạ gì cách làm đổi trắng thay đen này của mẹ Trình, chỉ dạy bảo Trình Hạo: "Bố con nói đúng đấy, là cô con hại mẹ trước. Sau này bà nội con mà còn đem chuyện này ra nói, con cứ đường đường chính chính mà bật lại bà.
Đồng thời, con phải ghi nhớ bài học của cô con, có một cụm từ gọi là 'đa hành bất nghĩa tất tự tể' (làm nhiều việc bất nghĩa ắt sẽ tự hại mình), nếu cô ta không nghĩ đến chuyện hại mẹ thì đã không phải ngồi tù. Sau này con tuyệt đối không được chủ động đi hại người khác, dĩ nhiên, nếu có ai bắt nạt con thì nhất định phải bắt hắn trả lại gấp mười gấp trăm lần, nhưng phương thức nhất định phải hợp pháp, nếu không cho dù con là người bị hại, con chịu thiệt thòi thì người ngồi tù cũng sẽ là con, hiểu không?"
Mắt Trình Hạo sáng lên, gật đầu liên tục, hiểu ạ!
"Giống như lần trước Phùng Tiểu Tuấn cướp đồ chơi của con, đẩy con xuống lầu, nhà nó đáng lẽ phải đền tiền t.h.u.ố.c men và đồ chơi cho con, nhưng nhà nó không có tiền, ông bà nội nó đến nhà khóc lóc một hồi, thế là chỉ đền tiền t.h.u.ố.c men thôi, bố con bảo thôi bỏ qua. Mẹ ơi, mẹ nói xem có phải nên bắt nó đền cho con mười cái, một trăm cái đồ chơi không!"
Giang Nam nghe xong thì "phụt" cười: "Con đúng là biết suy một ra ba đấy!"
Lý Húc vốn còn đang tức giận vì Trình Di Tâm lại nhắm vào chị mình, và chuyện lớn như vậy mà chị cậu lại giấu cậu, giờ cũng bị lời của cháu ngoại làm cho bật cười.
Giang Nam cười nói: "Chuyện này bố con xử lý đúng là có chỗ chưa thỏa đáng. Nhưng anh ta đã xử lý xong rồi, chúng ta rộng lượng một chút, để lại cho anh ta chút mặt mũi, đừng lật lại nợ cũ nữa.
