Thập Niên 80: Không Làm Chị Dâu Khổ Mệnh Trong Phim Niên Đại - Chương 171
Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:12
Tất nhiên, Triệu Xuyên Trạch đang đứng một bên nhìn cô và Triệu Thụy cũng có phần: "Đây là của cháu."
Cô mua tổng cộng ba khẩu s.ú.n.g nhựa đồ chơi ở trung tâm thương mại, Kiến Thiết, Trình Hạo và Triệu Xuyên Trạch mỗi người một khẩu.
Triệu Xuyên Trạch thấy mình cũng có, trong lòng vui mừng, khóe môi hơi nhếch lên, nhìn bố mình một cái, rồi chậm rãi tiến lên nhận lấy, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cô."
Giang Nam mỉm cười, đáp lại một câu: "Không có gì," sau đó xoay người muốn lấy chiếc túi trong tay Triệu Thụy, bảo anh về nhà đi.
Triệu Thụy không nhúc nhích, nhìn thẳng vào mắt cô, như đang tố cáo hành động "dùng xong rồi vứt" của cô.
Giang Nam thấy khó hiểu: "Anh còn việc gì à?"
Nếu không, anh định đứng đây tâm tình yêu đương với cô trước mặt bọn trẻ sao?
Triệu Thụy hiểu ý cô, cúi đầu giúp cô xách túi vào phòng. Nhân lúc lũ trẻ đang phấn khích "tạch tạch tạch" b.ắ.n s.ú.n.g ngoài kia, anh nhanh ch.óng cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái rồi mới rời đi.
Giang Nam bị đ.á.n.h lén đến mức ngẩn người, lại buồn cười nhìn theo bóng dáng cao lớn của anh đi xa dần.
Sau đó, cô chậm rãi dọn dẹp hành lý của mình, ra sân xem lũ trẻ chơi đùa một lát, ước chừng thời gian tan làm thì nhóm lửa nấu cơm.
Mặt trời lặn, người nhà họ Lý cũng lần lượt tan làm trở về. Thấy Giang Nam thì không ngạc nhiên cho lắm, dù sao Triệu Thụy hôm qua đã tới chào hỏi đi đón rồi, cô cả cũng đã giặt giũ phơi phóng chăn nệm trong phòng cô một lượt, chỉ là cô cả có ý kiến với việc cô vừa về đã bận rộn nấu cơm, vẫn là bài ca cũ mắng cô không biết hưởng phúc.
Sau bữa tối, cô cả Giang tìm Giang Nam nói chuyện riêng, hỏi cô: "Đồ mua cho mẹ Triệu Thụy đều mua rồi chứ?"
Giang Nam cười gật đầu, lấy ra cho bà xem. Một bộ quần áo và một ít thực phẩm bổ dưỡng cho mẹ Triệu, còn Triệu Xuyên Trạch thì chỉ có một bộ quần áo, đồ chơi thì thằng bé đã cầm đi rồi.
Cô cả Giang kinh hãi, muốn kêu lên mà không dám, đành thở dốc một hơi, vỗ vào lưng cô một cái: "Cái con bé ngốc này! Sao có thể mua đồ đắt như vậy?! Để người ta biết được, họ lại cười cho là cháu vội vã dâng tận cửa!"
Giang Nam bị vỗ đau rát cả lưng, khẽ xuýt xoa một tiếng mới cười nói: "Cô ơi, có điều kiện thì mua tốt một chút cũng không sao mà, vả lại, Triệu Thụy đi Thượng Hải thăm con có để lại cho con ít tiền, con không dùng đến nên tiêu vào việc này rồi."
Cô cả nghe vậy, sờ sờ chất vải, xem ra Triệu Thụy cho không ít tiền.
Giang Nam thấy cô cả đã bớt nóng giận, lại lấy quần áo mua cho bà và dượng ra. Cô cả lại kinh hãi đến mức hít ngược một hơi: "Cái này cũng là dùng tiền của Triệu Thụy mua à?"
Giang Nam lắc đầu cười nói: "Cái này là tiền của con."
Sau đó, cô kể cho cô cả chuyện mình viết tiểu thuyết kiếm được hơn tám trăm đồng.
Mặc dù số tiền đó đều đang ở tòa soạn báo, nhưng vài tháng nữa là có thể rút ra được, chỗ này đều là cô dùng tiền tiết kiệm mua, tạm thời dùng để lừa cô cả một chút.
Cô cả Giang nghe mà đờ đẫn cả người: "Trời đất ơi, cô cứ tưởng lần trước hơn hai trăm đã là cái giá trên trời rồi, không ngờ còn có cái giá cao hơn."
Giang Nam chỉ cười: "Cho nên cô và dượng cứ yên tâm mà nhận, một hai năm nay con cũng chỉ mua một lần quần áo này thôi, cô đừng chê ít."
Cô cả Giang lúc này mới hết xót tiền, trong lòng thấy ấm áp vô cùng, sau đó nói: "Hai đứa bây đúng là thừa tiền quá. Thằng Ba hôm nọ cũng thế, mua bao nhiêu vải vóc về, mỗi người trong nhà làm được hẳn hai bộ, chắc là phát tài nhỏ rồi, lại không có chỗ nào khoe khoang nên cứ ra sức mà phá!"
Giang Nam buồn cười, chắc là có liên quan đến chuyến đi miền Nam cùng Triệu Thụy kia, nên chỉ khuyên cô cả: "Tiểu Húc là đang hiếu thảo với cô, người nhà khác không biết ghen tị với cô thế nào đâu, cô còn chê bai gì nữa."
Cô cả Giang ngoài mặt thì vui mừng xen lẫn ngượng ngùng, lại nói chuyện với Giang Nam một lúc rồi mang quần áo về phòng.
Những ngày sau đó, nhà họ Lý bắt đầu chuẩn bị đồ Tết. Năm ngoái Tết sớm, Giang Nam nghỉ lễ về được hai ngày đã là ba mươi Tết, căn bản không kịp chuẩn bị gì. Năm nay phía nông trường mở một cái chợ lớn hơn, rất nhộn nhịp, Giang Nam cũng theo gia đình cô cả đi góp vui một chuyến.
Ở chợ, Lý Húc quả nhiên đúng như lời cô cả Giang nói, tiền nhiều đến mức thừa thãi, cái gì cũng tranh trả tiền. Giang Nam nhân lúc cô cả đang tranh mua kẹo lạc bèn giữ Lý Húc lại: "Em khiêm tốn một chút đi!"
Lý Húc cười hì hì ghé sát tai cô nói: "Chị, chị có biết chuyến đi này anh Thụy kiếm về cho em bao nhiêu không?"
Nói xong, cậu ta ra dấu một con số trong tay áo cho Giang Nam xem.
Giang Nam phối hợp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, thời buổi này năm sáu nghìn đúng là không phải con số nhỏ.
Lại nghe Lý Húc cười nói: "Anh Thụy vốn dĩ còn nói mượn tiền em để đi mua nhà cho chị đấy, đúng rồi, nhà của hai người mua ở đâu..."
Lý Húc huyên thuyên nói mãi, Giang Nam đã không nghe lọt tai nữa, trong đầu chỉ còn mục đích đi miền Nam của Triệu Thụy, dường như ngoại trừ việc mua hai căn nhà liên quan đến cô và chiếc rương đồ kia, số tiền còn lại đều không dùng đến...
"Chị?"
Lý Húc thấy Giang Nam mãi không nói gì, khẽ đẩy cô một cái.
"Hả?" Giang Nam hoàn hồn, thấy Lý Húc lo lắng nhìn mình, vội cười nói: "Không có gì."
Rất nhanh, cô cả Giang đã đưa túi kẹo đã bọc xong ra, hai người vội nhận lấy, rồi lại theo cô cả đến quầy hàng tiếp theo.
Sau khi sắm sửa đồ Tết xong, rất nhanh đã đến đêm giao thừa. Cô cả Giang thấy thời gian cũng gần đến nơi rồi, liền bảo Giang Nam xách đồ sang nhà họ Triệu.
Cô vừa ra khỏi cổng đã thấy Triệu Thụy đang đợi bên ngoài.
Giang Nam buồn cười: "Anh đợi bao lâu rồi, sao không vào gọi em?"
Triệu Thụy đỡ lấy đồ trong tay cô, cười nói: "Anh cũng mới tới thôi."
Anh muốn đợi cô bước về phía mình.
Nhà họ Lý cách nhà họ Triệu đúng là chẳng mấy bước chân, hai người chưa nói được mấy câu đã tới nơi.
Mẹ Triệu tươi cười hớn hở đón ra, thấy cô mua nhiều đồ thế này thì cười nói: "Tốn kém quá, lần sau tới không được mang nhiều đồ thế này nữa đâu nhé."
Nói xong liền đưa cho cô một phong bao lì xì lớn.
Giang Nam sờ độ dày của nó, nhìn Triệu Thụy một cái, liệu có nhiều quá không?
Triệu Thụy mỉm cười, bảo cô cứ yên tâm nhận lấy.
Sau đó, mẹ Triệu mời Giang Nam dùng bữa. Giang Nam nhìn lại một bàn đầy thức ăn ngon thế này, biết mẹ Triệu đã cất công chuẩn bị: "Bác vất vả quá ạ."
Mẹ Triệu xua tay, có gì mà vất vả, Giang Nam đã thành con dâu bà rồi, bà vui mừng còn chẳng kịp nữa là!
