Thập Niên 80: Không Làm Chị Dâu Khổ Mệnh Trong Phim Niên Đại - Chương 231
Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:21
Trước đó Giang Nam sau khi đưa Trình Hạo về có nói lại là gặp Trình Di Tâm, anh đã mưu tính chuyện này, chỉ đợi sau khi Giang Nam khai giảng là sẽ hành động, không ngờ Sầm Tĩnh Thu lại ra tay trước.
Về phần lý do Sầm Tĩnh Thu trở mặt với Trình Di Tâm, quả thực có chút trẻ con, trong đó chắc hẳn có nội tình khác, điều tra rõ ràng biết đâu lại có ích, Triệu Thụy thầm suy tính.
Lại nói sau khi Giang Nam và em út trở về không được mấy ngày thì đã đến ngày tựu trường. Vì năm nay Giang Nam bắt đầu học cao học, cần chuyển hành lý đến ký túc xá mới nên Triệu Thụy muốn đi cùng Giang Nam, đưa cô đến trường.
Tuy nhiên, Giang Nam đã từ chối: "Ngồi tàu hỏa mười ngày chỉ để làm cửu vạn cho em sao? Anh cũng giống như cô út nói vậy, có phúc mà không biết hưởng, muốn lười biếng một chút cũng không biết cách."
Triệu Thụy biết Giang Nam xót mình nên tình cảm không kìm nén được, nâng mặt Giang Nam lên hôn lấy hôn để.
Cuối cùng, Giang Nam một mình lên tàu hỏa.
Trước khi đi, Triệu Thụy không ngừng dặn dò cô: "Chuyện chuyển hành lý cứ tìm Tiền Hoặc Quang giúp cậu ấy gọi vài người là xong ngay trong một chuyến thôi."
Giang Nam bất đắc dĩ: "Nhân tình không phải dùng như vậy, hơn nữa trường học có sắp xếp các bạn nam sinh đón tân sinh viên mà, nhờ người giúp một tay là được, không cần làm phiền Tiền Hoặc Quang đâu."
Triệu Thụy chỉ bảo, Tiền Hoặc Quang còn mong anh tìm cậu ta giúp đỡ ấy chứ.
Giang Nam thấy Triệu Thụy không thay đổi ý định, không thèm đôi co với anh vấn đề này nữa, nói sang chuyện khác. Tàu khởi hành, cô vội vàng vẫy tay chào tạm biệt Triệu Thụy. Lần này cô và Triệu Thụy đã quấn quýt bên nhau từ tháng Bảy, thực tế là không thấy lưu luyến mấy.
Chỉ là vừa xuống tàu hỏa về đến nhà ở Thượng Hải, Giang Nam đã nhận được điện báo của Triệu Thụy: Trình Di Tâm đã bị đưa đi điều tra với tư cách là "tình nhân" của Chu Gia Mân.
Giang Nam chỉ thấy thật nực cười, theo hiểu biết của cô, Trình Di Tâm không thể tự hạ thấp mình đi l.à.m t.ì.n.h nhân cho một người đàn ông đã qua một đời vợ, chuyện này chắc là "nuôi cá" quá tay rồi bị lật thuyền đây mà.
Sự thật đúng như Giang Nam dự đoán.
Triệu Thụy vốn dự định dùng nguồn hàng của Trác Thủ Thành để giao dịch với Sầm Tĩnh Thu lấy nội tình chuyện cô ta tố cáo, không ngờ Trình Di Tâm lại bị đưa đi điều tra trước. Anh chuyển sang nhờ Lã Chương Hoa - người suýt chút nữa bị liên lụy - hỏi thăm tình hình.
"Nghe nói là vợ của gã họ Chu kia cũng bị đình chỉ công tác để điều tra, vì lo lắng bị liên lụy nên đã tố cáo cô Trình Di Tâm kia là 'tình nhân' của họ Chu, nói rằng những khoản tiền và vật phẩm hối lộ mà họ Chu tham ô trong một hai năm qua đều tiêu cho 'tình nhân' hết rồi, đồ mang về nhà rất ít, bà ta không được hưởng gì, chuyện này không liên quan đến bà ta..."
Bộ phận kiểm tra kỷ luật cũng thật sự tra ra được hai người có rất nhiều thư từ qua lại.
Triệu Thụy chỉ nghe Lã Chương Hoa kể lại như vậy, rồi nghe ông ta cảm thán: "Đúng là không thể xem thường mấy vị nữ đồng chí này được!"
Màn "nhổ củ cải mang theo bùn" này khiến người ta không kịp trở tay, ai mà ngờ được khởi nguồn của sự việc tố cáo này chẳng qua chỉ là vì Sầm Tĩnh Thu muốn cắt đứt nguồn hàng của Trình Di Tâm để trả thù một chút mà thôi.
Nhưng lại bị vợ của Chu Gia Mân chen ngang một chân, đưa luôn Trình Di Tâm vào trong đó.
Trác Thủ Thành đứng bên cạnh nghe mà đờ đẫn, vô thức bưng chén trà trên bàn lên uống một ngụm để trấn tĩnh lại.
Chỉ nghe Lã Chương Hoa lại nói với Triệu Thụy: "Chuyện này cậu cũng không cần quan tâm nhiều nữa đâu, nếu bằng chứng xác thực thì cô Trình này chính là tội hủ hóa, chứa chấp và tiêu thụ tang vật; ngay cả khi hai người không phải quan hệ kiểu đó, thì số vải vóc trong tay cô ta cũng không giải thích rõ được nguồn gốc, vào tù là cái chắc."
"Còn anh thì sao?"
Vì không cần tốn tâm tư cho Trình Di Tâm nữa nên Triệu Thụy chỉ hỏi Lã Chương Hoa, ông ta dù sao cũng đã từng vận chuyển hàng cho Trình Di Tâm và Sầm Tĩnh Thu.
Lã Chương Hoa chỉ cười nói: "Cậu không cần lo cho tôi."
Ông ta làm nghề này, các thủ tục qua lại đều chính quy, đầy đủ, thủ tục trước khi hàng của Trình Di Tâm lên xe cũng vậy, ông ta chỉ cần khăng khăng là không biết nguồn gốc số hàng này không chính đáng thì chuyện này không liên quan gì đến ông ta.
Triệu Thụy thấy ông ta còn có tâm trí để tán dóc thì chứng tỏ thật sự không có chuyện gì to tát, anh cũng không hỏi thêm nữa, cùng hai người ăn một bữa cơm rồi chẳng làm gì khác mà đi về nhà luôn.
Ở một phía khác, Sầm Tĩnh Thu nhận được tin tức từ Lã Chương Hoa thì sững sờ ngã ngồi xuống chiếc ghế đôi dành cho khách nghỉ trong tiệm, hồi lâu không thể hoàn hồn. Cô ta thật sự không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này.
Cô ta tính tới tính lui, duy chỉ có sót mất người vợ thứ hai thay thế vị trí của cô ta ở kiếp này của Chu Gia Mân, nào ngờ người ta vừa ra tay đã làm một vố lớn như vậy!
Sau khi kích động qua đi, Sầm Tĩnh Thu không khỏi ngậm ngùi, người này đúng là lợi hại hơn cô ta kiếp trước nhiều...
Sau đó, cô ta thu dọn tâm tình, coi như không có chuyện gì xảy ra, chỉ ghi nhớ lời nhắc nhở của Lã Chương Hoa: Hai năm trước, cô ta không hề cùng Trình Di Tâm đến Ninh Thành!
Còn Giang Nam - người đã đọc đi đọc lại bức điện báo thêm một lần nữa - thấy Triệu Thụy viết bên trên bảo cô đừng lo lắng, có kết quả sẽ thông báo cho cô ngay lập tức. Sau khi cảm thán xong, cô cất bức điện báo đi, tắm rửa, dọn dẹp vệ sinh, nấu cơm, nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau đến trường báo danh.
Ngày khai giảng của tân sinh viên Đại học F vẫn đông đúc như mọi năm, Giang Nam tránh đám đông, rẽ vào điểm báo danh của Viện nghiên cứu sinh, bên này so với bên kia thì "vắng vẻ" hơn một chút.
Các anh chị khóa trên đón tân sinh viên khoa Văn, nếu không phải là bạn cùng lớp của Mạc Mẫn thì cũng là người cộng tác viết bài cho tòa soạn của họ, ngay cả khi không thuộc hai nhóm đó thì cũng nghe danh tiếng của Giang Nam, vì vậy mọi người coi như là người quen cũ.
Khi Giang Nam xếp hàng đến bàn đăng ký, mọi người đều chào hỏi cô một cách thân thiết, khiến các tân sinh viên và phụ huynh khác không khỏi ngoái nhìn.
"Hành lý của em đâu?" Một anh khóa trên hỏi.
Giang Nam cười nói: "Vẫn còn ở nhà ạ, đợi chiều nay vắng người một chút em mới nhờ bác bảo vệ mượn xe ba bánh chở qua, đến lúc đó có lẽ phải phiền các anh giúp em mang lên lầu."
"Chuyện nhỏ mà!" Mọi người nghe vậy đều bật cười.
Vừa nói, Giang Nam vừa lấy từ trong túi ra một gói kẹo sữa Thỏ Trắng: "Mời mọi người ăn kẹo mừng ạ."
Mọi người ban đầu ngạc nhiên, sau đó liên tục chúc mừng, Giang Nam đều mỉm cười nhận lời.
Đến chỗ đăng ký ký túc xá, chị khóa trên đưa trực tiếp chìa khóa cho cô, nói: "Dương Linh đến sớm hơn em, bọn chị đã để dành chỗ cho em ở cùng một phòng với cậu ấy rồi."
Giang Nam vội vàng cảm ơn, rồi chào tạm biệt mọi người, định lên ký túc xá mới xem tình hình thế nào.
Trên đường đi, cô phát hiện một cặp mẹ con báo danh phía trước mình không dấu vết mà liếc nhìn cô vài cái, Giang Nam nhìn lại, người mẹ mỉm cười gật đầu, dáng vẻ cực kỳ có học thức, ngược lại cô bạn sinh viên kia thì dửng dưng, có phần kiêu ngạo.
