Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 106

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:17

Trong lớp này, học sinh từ dưới huyện lên chiếm mất một phần ba, vừa nói xong thì phòng học im phắt đi một nửa.

Có người nhỏ giọng lầm bầm: "Người huyện thì sao chứ, còn khinh thường tụi này từ huyện lên à, thành tích của học sinh huyện tụi tôi còn tốt hơn đám ở thành phố đấy."

"Thôi đi, không thèm chấp với cô ta, ai thèm vào cái đội hợp xướng của cô ta chứ. Vào đó chỉ có nước rước bực vào thân."

"Đúng là mắt ch.ó coi thường người khác, nhìn cái bộ dạng lỗ mũi hếch lên trời của cô ta kìa."

"Chuyện này không phải là do ủy viên văn nghệ quản sao? Sao cái cô ủy viên học tập này lại quản luôn cả chuyện này, quản rộng quá rồi đấy."

"Cô ta chê Trịnh Tinh Tinh là người từ huyện lên, nói bạn ấy quê mùa, thường xuyên can thiệp vào mảng văn nghệ, dần dần biến người ta thành bù nhìn luôn."

Trong lúc đó, Kiều Hiểu Vân từ trên bục giảng đi xuống, đi thẳng đến chỗ Hàn Nghị và Trịnh Thuận Lợi: "Tôi điền tên hai người vào nhé."

"Không đi." Hàn Nghị ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn cô ta, dứt khoát đáp.

Trịnh Thuận Lợi thì cười nói: "Đừng báo tên bọn tôi, bọn tôi không thích hát hò."

Kiều Hiểu Vân cuống lên: "Sao lại không đi chứ, tôi đặc biệt để dành vị trí cho hai người mà."

Trần Hồng Quân đột nhiên bước tới nói: "Nghị ca, Thuận Lợi, ba chúng ta làm một tiết mục đi, Nghị ca đàn guitar, Thuận Lợi kéo phong cầm, còn tôi hát. Tổ hợp này nhất định sẽ cực kỳ đặc sắc."

Trịnh Thuận Lợi đẩy gọng kính cười nói: "Ê, ý tưởng này có vẻ hay đấy, ngày nào cũng học hành mệt mỏi, điều tiết một chút cũng tốt. Hàn Nghị, cậu thấy sao?"

Hàn Nghị thản nhiên: "Được thôi."

Kiều Hiểu Vân càng sốt ruột hơn: "Vậy cho tôi tham gia với, tôi và Hồng Quân có thể hát song ca."

"Không được." Hàn Nghị lại dứt khoát từ chối.

Trịnh Thuận Lợi thấy sắc mặt Kiều Hiểu Vân không tốt, liền hòa giải: "Bọn tôi đây là tổ hợp thuần nam, cậu tham gia không tiện lắm."

Trần Hồng Quân thì nói: "Âm sắc của tôi và cậu không hợp nhau, hồi ở cung thiếu nhi thầy giáo đã bảo vậy rồi. Với lại, cậu hát không hay bằng tôi đâu, hi hi hi."

Kiều Hiểu Vân sa sầm mặt mày bỏ đi.

Tiền Hồng đi tới, nụ cười đầy nịnh nọt: "Hiểu Vân, tôi muốn tham gia đội hợp xướng của cậu, có thể cho tôi một suất không?"

Kiều Hiểu Vân đang ngồi tại chỗ, nhướng mí mắt lên liếc nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt: "Cậu? Cậu mà cũng biết hát à?"

Tiền Hồng đỏ mặt định mở miệng, thì có mấy bạn học khác chạy tới: "Hiểu Vân Hiểu Vân, cho mình một suất với."

Sắc mặt Kiều Hiểu Vân lúc này mới khá hơn: "Được thôi."

Tiền Hồng mặt đầy vẻ xấu hổ bị gạt ra rìa.

Thấy phía Kiều Hiểu Vân náo nhiệt hẳn lên, mấy học sinh từ huyện đi đến chỗ Trương Thư Lam và Hạ Tiểu Khê: "Này, hai bạn có tài lẻ gì không, làm ơn đ.á.n.h bại cái cô Kiều Hiểu Vân đó đi. Tôi thật sự không chịu nổi cái bộ dạng hống hách của cô ta."

Mấy học sinh huyện này đều biết rõ thực lực của nhau, quả thật chẳng có tài lẻ gì ra hồn, cắt cỏ lợn, bắt cá, trèo cây thì giỏi thật đấy, nhưng đi thi thì ai lại thi mấy cái đó, nên chỉ còn biết trông cậy vào Trương Thư Lam và Hạ Tiểu Khê - hai người có khí chất nổi bật nhất trong đám "học sinh huyện".

Hạ Tiểu Khê vội vàng xua tay: "Tôi chẳng có tài cán gì cả." Cô hoàn toàn không coi võ thuật là tài lẻ. Cho dù lần trước có đi biểu diễn ở đơn vị bộ đội cùng Hạ Văn Hoa, nhưng đó là tiết mục góp vui cho khu tập thể, đặt vào cuộc thi mang tính cạnh tranh thế này e là không đủ tầm.

Trương Thư Lam nói: "Mình thì biết đ.á.n.h đàn cổ tranh, nhưng chỉ đàn không thôi thì sợ không có gì mới mẻ, chắc cũng chẳng đoạt giải được."

"Biết đàn cổ tranh là giỏi lắm rồi, Thư Lam cậu mau đi đăng ký đi. Kiều Hiểu Vân ở trong lớp đuôi sắp vểnh lên tận trời rồi, cô ta cứ tưởng mình giỏi giang, ghê gớm lắm. Coi bọn mình như lũ nhà quê, cậu mau dùng đàn cổ tranh dập tắt nhuệ khí của cô ta đi." Một bạn học nói.

Chương 112 Cứ thích bắt chước chúng ta

Hạ Tiểu Khê cũng cổ vũ: "Quan trọng là tham gia, Thư Lam cậu cứ đăng ký đi, lỡ đâu đoạt giải thì sao, được tận một trăm tệ đấy, chúng mình không có tài năng nên đành chịu thôi." Cô cảm thấy trọng điểm nằm ở tiền thưởng. Cơ hội kiếm tiền như vậy sao có thể bỏ qua.

"Đúng đó, mình còn chưa được thấy đàn cổ tranh bao giờ, cho tụi mình mở mang tầm mắt đi."

Đang nói chuyện, thầy Bạch đi tới gọi Hạ Tiểu Khê, Hàn Nghị cùng ba bạn học khác thường xuyên luyện đề thi toán Olympic vào văn phòng.

"Đây là đề thi Olympic Toán cấp tỉnh của khối lớp 11 lần này, tiết sau đúng lúc là tiết tự học, các em ngồi đây làm thử xem mình được bao nhiêu điểm?" Thầy Bạch đưa mấy tờ đề thi cho họ.

Sau khi thi xong, thầy Bạch chấm bài ngay trước mặt cả nhóm.

Hạ Tiểu Khê và Hàn Nghị đều được chín mươi bảy điểm, ba bạn còn lại ngoại trừ một người vừa vặn qua mức trung bình, còn lại đều không đạt.

Thầy Bạch khen ngợi Hàn Nghị: "Khá lắm Hàn Nghị, đã đuổi kịp Hạ Tiểu Khê rồi đấy."

Khi Hạ Tiểu Khê quay lại lớp, Trương Thư Lam đã đồng ý đăng ký tiết mục cổ tranh.

Còn Trịnh Thuận Lợi thì nhỏ giọng hỏi Hàn Nghị: "Thầy Bạch lại gọi các cậu đi luyện đề toán Olympic à?"

Hàn Nghị gật đầu.

"Cậu nghĩ gì vậy, sao vẫn còn luyện cái này? Sau này cậu đâu có đi theo con đường nghiên cứu, vả lại theo sự sắp xếp hiện tại của gia đình cậu, bỏ thời gian vào việc này đúng là lãng phí."

"Cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, chẳng qua là không muốn để thầy Bạch buồn thôi."

"Xì, tin cậu mới lạ."

Vì cuộc thi cần dùng đến đàn cổ tranh, cuối tuần Trương Thư Lam đã về nhà ba mình ở huyện An để mang đàn lên.

Nhóm Hạ Tiểu Khê vây quanh cây đàn cổ tranh của Trương Thư Lam xem của lạ, đúng lúc Tiền Hồng cũng vừa từ quê lên bước vào ký túc xá thấy cảnh này liền trề môi, mỉa mai nói: "Có những người chỉ biết học đòi theo chúng tôi, thích chạy theo thời đại."

Bởi vì đội hợp xướng của Kiều Hiểu Vân không đủ người, cuối cùng Tiền Hồng cũng chen chân vào được.

"Thư Lam là đ.á.n.h đàn cổ tranh, các cậu là hợp xướng, chẳng liên quan gì nhau, sao lại bảo là học đòi? Tôi thấy đàn cổ tranh còn lợi hại hơn hát hò nhiều." Cao Tuệ vừa nghe thấy đã xù lông lên.

"Cổ tranh chẳng phải chỉ là gảy mấy cái dây thôi sao, có gì ghê gớm đâu, lớp bên cạnh còn có người đàn guitar, đàn piano kìa, trông Tây hơn đàn cổ tranh nhiều. Cổ tranh theo tôi thấy là tàn dư phong kiến." Tiền Hồng nói.

"Cổ tranh là tàn dư phong kiến, vậy đôi giày vải dưới chân cậu cũng là tàn dư phong kiến đấy, sao cậu còn đi nó làm gì?" Hạ Tiểu Khê nhìn đôi giày vải của Tiền Hồng nói.

Tiền Hồng rụt chân lại, không nói nên lời, hừ một tiếng rồi cùng Vương Mai đi ra ngoài.

"Nhà mình còn chẳng mua nổi cây đàn cổ tranh mà còn bày đặt coi thường Thư Lam đ.á.n.h đàn, người này đúng là đáng ghét thật." Cao Tuệ tức giận nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.