Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 108
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:17
Xe đẩy bánh kếp củ cải là của một cặp vợ chồng trung niên, lúc này phía trước có ba người đang xếp hàng, còn nghe thấy tiếng dầu xèo xèo. Trương Thư Lam đột nhiên nhớ ra một việc: "Đúng rồi, chú Thi nói cậu từng đại diện khu tập thể biểu diễn võ thuật ở đại hội văn nghệ đơn vị bộ đội, mình vừa nảy ra một ý tưởng, hay là cậu biểu diễn cùng mình đi? Mình đ.á.n.h đàn cổ tranh, cậu làm một bài quyền hoặc kiếm? Bản nhạc 'Thập diện mai phục' của mình khá hợp với võ thuật đấy, nếu không được thì mình đổi bản khác cũng được."
"Cổ tranh có thể phối với võ thuật sao?" Hạ Tiểu Khê chưa từng thấy kiểu biểu diễn này bao giờ.
"Đương nhiên, nếu là múa kiếm thì sẽ càng đẹp hơn. Cậu có biết kiếm thuật không?"
"Biết, ba mình từng dạy. Nhưng phối hợp như vậy thật sự không làm hỏng buổi biểu diễn cổ tranh của cậu chứ?" Hạ Tiểu Khê có chút d.a.o động. Nhưng lại sợ làm hỏng buổi diễn của Trương Thư Lam, phản tác dụng.
"Tin mình đi, cổ tranh phối hợp với kiếm thuật chắc chắn sẽ cực kỳ đặc sắc. Chỉ đàn không thôi thì chưa chắc thắng được piano hay guitar, nhưng phối thêm kiếm thuật thì khả năng thắng sẽ cao hơn nhiều. Cậu không muốn một trăm tệ bay mất trước mắt chứ?" Trương Thư Lam thường ngày như hình với bóng với Hạ Tiểu Khê nên rất hiểu cô.
Quả nhiên Hạ Tiểu Khê vừa nghe đến một trăm tệ liền đáp: "Được thôi, chúng mình cứ thử hiệu quả xem sao."
Trương Thư Lam dù đoán trước Hạ Tiểu Khê sẽ đồng ý nhưng vẫn bị cô chọc cười.
Hạ Tiểu Khê hiểu ngay bạn thân đang cười gì, chính cô cũng bật cười theo: "Cậu chưa từng nếm trải cảm giác thiếu tiền đói bụng đâu, hồi đó đọc sách giáo khoa thấy chữ 'thịt' là đã phải nuốt nước miếng ừng ực rồi."
Trương Thư Lam biết Hạ Tiểu Khê đang nhắc đến khoảng thời gian nào, rất xót xa cho Tiểu Khê của ngày xưa.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt, Trương Thư Lam mua hai cái bánh.
Trương Thư Lam trả tiền xong nói tiếp: "Vậy để lúc nào mình đàn bản nhạc cho cậu nghe trước, nghe xong cậu hãy nghĩ xem thiết kế động tác thế nào."
Hạ Tiểu Khê gật đầu, c.ắ.n một miếng bánh, bánh này ngon thật đấy.
Chương 115 Ly biệt
Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam quyết định ra đảo để tập luyện tiết mục. Tập ở ký túc xá thì sợ làm phiền người khác, vả lại Hạ Tiểu Khê múa kiếm không có không gian để thi triển.
Mẹ Trương Thư Lam ở nhà họ Thi cũng có một cây đàn cổ tranh, nên Trương Thư Lam không cần động đến cây đàn ở ký túc xá, để dành đến lúc thi mới dùng.
Tối thứ Sáu về đảo, Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam hẹn nhau sáng hôm sau đến nhà họ Thi tập luyện, rồi chia tay nhau ở ngã tư khu tập thể. Đi đến cổng nhà họ Hạ, cô thấy thím Tôn đang đóng gói đồ đạc túi lớn túi nhỏ trong sân.
Hạ Tiểu Khê để hành lý vào nhà rồi đi sang sân bên cạnh, giúp thím Tôn giữ miệng túi: "Thím ơi, sao thím lại đóng gói hết nồi niêu xoong chảo thế này?"
Thím Tôn dừng tay, nhìn cô, động tác dịu dàng vén lọn tóc xõa trên trán cô ra sau tai: "Tiểu Khê, thím vẫn chưa nói với con, bác Trần của con sắp nghỉ hưu rồi, ngày mai cả nhà thím sẽ rời đảo này để về khu an dưỡng cán bộ ở quê cũ."
Nước mắt Hạ Tiểu Khê bỗng chốc rơi xuống không kìm được: "Sao lại đột ngột thế ạ?"
"Mấy tháng trước đã biết tin rồi, chỉ là chưa nói ra thôi." Thím Tôn nói, hốc mắt cũng đỏ hoe, nắm lấy tay Hạ Tiểu Khê nghẹn ngào: "Tiểu Khê, thím cũng không nỡ xa con, thím luôn coi con như con gái ruột vậy."
Sau đó tâm trạng Hạ Tiểu Khê rất suy sụp, ngay cả khi thím Tôn nói cho cô biết Hạ Hoành Bân đã được thăng chức lên phó lữ đoàn trưởng, cô cũng không vui lên nổi.
Hạ Tiểu Khê cứ ở lỳ bên nhà họ Trần giúp thím Tôn dọn đồ, thím Tôn còn chiên cho Hạ Tiểu Khê món thịt viên vốn chỉ Tết mới có, bảo cô mang lên trường ăn dần.
Về đến nhà, gương mặt Tần Lan tràn ngập niềm vui, nhìn Hạ Tiểu Khê cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.
Hạ Văn Đình thì vẻ mặt có chút chán nản.
Hạ Văn Hoa lén nói với Hạ Tiểu Khê lý do: "Vì anh Đông Phương cũng sắp về Đông Bắc rồi, chị cả buồn lắm."
"Trần Đông Phương không học nốt cấp ba ở đây sao?" Hạ Tiểu Khê hơi thắc mắc: "Không phải anh ấy đi theo chú mình à?"
"Sư trưởng Trần nói đúng lúc nghỉ hưu rồi, nhân thời gian này quản lý anh Đông Phương cho tốt, thím Tôn cũng sợ làm phiền chú ấy."
Hạ Tiểu Khê không quan tâm Trần Đông Phương đi đâu, nghe qua rồi thôi, đưa thịt viên cho Hạ Văn Hoa ăn.
Hạ Văn Hoa "oa" một tiếng, thò tay bốc một cái bỏ vào miệng: "Thím Tôn đối xử với chị tốt thật đấy. Hèn gì tối nay chị không về nhà ăn cơm."
Buồn thì buồn, nhưng ngày hôm sau Hạ Tiểu Khê vẫn phải làm những việc cần làm.
Cô và Trương Thư Lam bàn bạc hồi lâu ở nhà họ Thi mới thiết kế xong các động tác.
Bản nhạc "Thập diện mai phục" khí thế hùng tráng, hào hùng, các động tác kiếm thuật Hạ Tiểu Khê thiết kế mượt mà, phiêu dật, đầy cổ vận.
Mẹ Trương Thư Lam vốn là một phụ nữ rất nghệ sĩ nãy giờ vẫn đứng xem bên cạnh, xem xong buổi biểu diễn lòng đầy an tâm và xúc động, có cảm giác vui mừng khi thấy con gái đã trưởng thành.
Bà không chỉ liên tục đưa ra ý kiến mà còn nói sẽ thiết kế cho hai người hai bộ trang phục biểu diễn thật đẹp.
Hai người tập luyện cả ngày ở nhà họ Thi cho đến khi phối hợp ăn ý tuyệt đối.
Hoàng hôn, Hạ Tiểu Khê trên đường về nhà thấy Hạ Văn Đình và Trần Đông Phương đang nói chuyện.
"Đông Phương, anh không thể ở lại đây học hết cấp ba sao? Thay đổi trường học chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thành tích của anh mà." Giọng của Hạ Văn Đình.
"Anh cũng muốn ở lại, nhưng ba mẹ anh không đồng ý."
"Nếu anh đi rồi, em biết làm sao, em vì anh mới đi học mà." Hạ Văn Đình thút thít khóc.
"Vậy em đợi anh học xong đại học..." Nói đến đây, Trần Đông Phương đột nhiên nhìn thấy Hạ Tiểu Khê đang đi tới, lập tức im bặt.
Hạ Tiểu Khê coi như không nghe thấy gì mà đi thẳng về nhà, cất đồ đạc xong lại sang bên cạnh cùng thím Tôn dọn dẹp.
Thím Tôn vừa dọn đồ vừa thỉnh thoảng sờ vào cánh cửa, bàn ghế: "Cái sân này đã ở mười mấy năm rồi, đúng là có chút không nỡ. Hồi bác Trần của con lên chức sư trưởng là có thể đổi sang sân khác rộng hơn, nhưng thím không chịu."
"Nếu đổi sân thì con đã không quen thím rồi. Cũng chẳng có ai may quần áo cho con nữa." Hạ Tiểu Khê vừa nói vừa kéo kéo vạt áo đang mặc: "Thím nhìn xem, áo này cũng là thím may cho con đấy."
Chương 116 Lưu lại khoảnh khắc tốt đẹp
"Cái đứa nhỏ này thím biết mà, ai tốt với con một chút là con đều ghi tạc trong lòng." Rồi dặn dò Hạ Tiểu Khê: "Mẹ con đôi khi nói những lời khó nghe thì con đừng để bụng, để trong lòng chỉ làm bản thân thêm đau thôi. Người với người đôi khi là cái duyên, không có duyên thì dù là mẹ con cũng không hợp nhau được."
