Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 111
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:18
Hạ Tiểu Khê mỉm cười gật đầu, rồi kể chuyện mình tham gia thi toán Olympic cấp hai kiếm được hai trăm tệ.
Trương Thư Lam khâm phục vô cùng, một lúc sau cô đột nhiên nói: "Mình thấy trên báo có mẩu quảng cáo tuyển bài viết, nhuận b.út cũng khá cao, cậu thấy mình có nên thử gửi một bài không?"
Hạ Tiểu Khê lập tức đáp: "Tất nhiên là phải thử rồi. Không trúng thì gửi lại, với trình độ của cậu mình tin là được mà."
"Được, vậy cuối tuần mình sẽ viết một bài thử xem."
Hai người đang nói chuyện, đột nhiên bị một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa chặn lại, anh ta lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Hạ Tiểu Khê: "Chào em, anh tên Dương Danh, lúc nãy anh đã xem màn biểu diễn của các em ở nhà hát lớn, anh muốn mời em tham gia đóng một bộ phim kiếm hiệp."
Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam ngay lập tức đồng loạt lách qua người anh ta, bước nhanh rời đi, và càng lúc càng đi nhanh hơn.
"Mau chạy đi, người này e là kẻ bắt cóc đấy."
"Ừm, mình cũng cảm thấy vậy."
"Này này, đừng chạy mà, anh không phải l.ừ.a đ.ả.o đâu, anh nói thật đấy, vai diễn là nữ chính lúc nhỏ, tập võ từ bé. Anh đảm bảo, chỉ cần em đóng phim, em nhất định sẽ nổi đình nổi đám." Người đàn ông kia chạy theo phía sau hét lớn: "Này, này, các em đừng chạy mà, anh thật sự không phải l.ừ.a đ.ả.o, anh có thể đảm bảo em sẽ trở thành đại minh tinh."
Anh ta càng nói, Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam càng chạy nhanh hơn.
Mãi cho đến khi chạy vào trong trường, hai người mới dừng lại, còn lén nhìn ra cổng, không thấy bóng người đâu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trương Thư Lam vừa thở dốc vừa nói: "Lúc nãy chúng mình đếm tiền có phải bị anh ta nhìn thấy không? Có phải anh ta muốn trộm tiền của chúng mình không?"
Hạ Tiểu Khê nói: "Trộm tiền còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ là quân bắt cóc, trước đây một chị gái của bạn học mình đi làm thuê đã bị quân bắt cóc bắt đi đấy. Nghe nói loại này thường là gây án có tổ chức, anh ta nói chuyện với cậu một chút là có thể làm cậu ngất xỉu, đến lúc tỉnh dậy đã chẳng biết ở xó xỉnh rừng núi nào rồi, cả đời không ra được. Nếu đúng là trường hợp đó, mình có biết võ cũng vô ích."
Trương Thư Lam nghe xong rùng mình một cái: "Đáng sợ vậy sao, mình chỉ cảm thấy người đó không được bình thường, không ngờ lại có thể kinh khủng đến thế."
"Thật ra lúc nãy mình cũng chỉ nói trường hợp đáng sợ nhất thôi, biết đâu anh ta là người tốt thì sao, nhưng trước đây mình nghe quá nhiều chuyện bị bắt cóc rồi, cứ cẩn thận là hơn."
Trương Thư Lam gật đầu.
Về đến ký túc xá, Cao Tuệ và Hách Tam Muội đều ở đó, cuối tuần này họ không về nhà.
Thấy Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam rạng rỡ trở về, Cao Tuệ lập tức hớn hở chạy ra đón: "Có phải hai cậu giành giải Nhất rồi không?"
Hạ Tiểu Khê mỉm cười gật đầu.
Cao Tuệ vui sướng nhảy cẫng lên: "Trời ơi, các cậu giỏi quá đi mất."
"Lát nữa chúng mình đi ăn món gì ngon đi. Mình và Tiểu Khê mời hai cậu." Trương Thư Lam cười nói.
"Tụi mình lại được hưởng sái của hai cậu rồi." Hách Tam Muội cười đi tới.
"Tôi và Vương Mai cũng là bạn cùng phòng với các cậu mà, không mời hai chúng tôi sao?" Tiền Hồng đang ngồi trên giường nói.
Chương 120 Chúng tôi là đồ nhà quê không xứng cho cậu mượn tiền
Nhóm Trương Thư Lam và Hạ Tiểu Khê đang đứng ở cửa lúc này mới nhìn thấy Tiền Hồng và Vương Mai ở bên cạnh. Không ngờ hai người này cũng không về nhà.
"Bọn mình mời bạn thân đi ăn cơm, chứ không phải mời bạn cùng phòng." Hạ Tiểu Khê thẳng thừng đáp.
Tiền Hồng nghẹn họng, đây rõ ràng là trực tiếp bảo mình và Vương Mai không phải bạn thân của bọn họ rồi.
Thấy nhóm Hạ Tiểu Khê phớt lờ mình, vừa nói vừa cười thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, Tiền Hồng vẫn không bỏ cuộc: "Các cậu không mời tôi và Vương Mai ăn cơm cũng được, vậy phải cho chúng tôi mượn năm tệ."
Cao Tuệ không thể tin nổi nhìn Tiền Hồng, như thể chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ đến vậy: "Tiểu Khê và Thư Lam dựa vào cái gì mà phải cho các cậu mượn năm tệ, có nợ nần gì các cậu đâu?"
"Không phải hai chúng tôi cộng lại năm tệ, mà là mỗi người năm tệ." Vương Mai ở bên cạnh yếu ớt bổ sung thêm.
Cao Tuệ trợn tròn mắt: "Các cậu thật là dám nói nhỉ, tụi này là đồ nhà quê sao xứng cho các cậu mượn tiền."
"Bọn tôi có tìm cậu đâu, bọn tôi tìm Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam. Hạ Tiểu Khê, tiền thưởng của các cậu được một trăm tệ mà, cho bọn tôi mượn mỗi người năm tệ thì có làm sao, làm người đừng có keo kiệt thế chứ." Tiền Hồng nói một cách đầy lý lẽ.
Vương Mai cũng phụ họa theo: "Chỉ có năm tệ thôi, không nhiều đâu, kỳ sau tụi mình sẽ trả lại các cậu ngay. Trên người bọn mình hết tiền rồi, các cậu chắc không nỡ nhìn tụi mình nhịn đói cả tuần sau đâu nhỉ."
"Các cậu có tiền hay không thì nên hỏi xin gia đình, chứ không phải mượn bọn mình. Hai tuần trước các cậu thường xuyên đi theo Kiều Hiểu Vân ăn uống linh đình thì nên lường trước được ngày hết tiền này, bọn mình không có trách nhiệm dọn dẹp bãi chiến trường cho các cậu." Hạ Tiểu Khê dứt khoát nói.
"Nếu không phải tại các người cướp mất suất thi của đội hợp xướng thì một trăm tệ tiền thưởng này đáng lẽ là của bọn tôi rồi. Cho nên bây giờ các người phải cho bọn tôi mượn tiền." Tiền Hồng bắt đầu giở trò vô lại, chặn đường nhóm Hạ Tiểu Khê chuẩn bị ra cửa.
Hạ Tiểu Khê, Trương Thư Lam và mọi người đều bị cái logic cướp cạn này của Tiền Hồng làm cho sững sờ.
Hạ Tiểu Khê cảm thấy không cần phải nói lý lẽ với họ nữa, lạnh lùng bảo: "Không cho mượn, tránh ra."
Tiền Hồng ngay lập tức nhớ ra Hạ Tiểu Khê biết võ, cuối cùng đành hậm hực tránh đường.
Vì gặp phải gã đàn ông tóc dài lúc nãy nên nhóm Hạ Tiểu Khê không dám đến khu vực cổng chính ăn cơm, nơi họ chọn đi ăn đều nằm ở con phố sau cổng trường.
Trên đường đi, Trương Thư Lam cạn lời: "Sao bọn họ đột nhiên lại thiếu tiền dữ vậy?"
"Chắc chắn là dạo đó đi theo nhóm Kiều Hiểu Vân chơi bời quá trớn nên tiêu xài tốn kém rồi." Cao Tuệ nói.
"Đoán là bọn họ cứ đinh ninh chắc chắn sẽ đoạt được một trăm tệ tiền thưởng nên mới dám tiêu xài như vậy, giờ không được giải mà tiền cũng hết sạch, nên mới mặt dày đi mượn các cậu đấy." Hách Tam Muội suy đoán: "Chắc là không dám về nhà xin tiền đâu."
"Thứ Tư tuần tới khối mình đi dã ngoại ở núi Bằng, đi dã ngoại cũng tốn tiền, mấy chuyện này dồn vào một lúc nên càng kẹt tiền hơn nhỉ."
"Cậu không nói mình cũng quên khuấy mất thứ Tư tuần tới khối mình đi dã ngoại rồi."
"Vậy lát nữa ăn cơm xong, chúng mình đi mua thêm ít đồ ăn để dành đến hôm đi dã ngoại nhé."
Thứ Tư hôm đó, trời trong nắng ấm, là một ngày đẹp trời thích hợp để đi dã ngoại.
Học sinh lớp 10 trường Nhất Trung Ninh Thành xếp thành mười mấy hàng dài như một con rồng khởi hành hướng về núi Bằng cách đó 5 cây số.
Được ra ngoài chơi không phải học bài là chuyện tốt lành khiến ai nấy đều vô cùng phấn khích.
