Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 113
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:18
Hạ Tiểu Khê bèn thuật lại lời của Kiều Hiểu Vân, Cao Tuệ hừ mũi: "Cái cô ta đúng là cái tổ ong vò vẽ, khắp người toàn là lỗ hổng tâm kế, bản thân cô ta thích Hàn Nghị, không muốn cậu và Hàn Nghị cùng một lớp, mà lý do còn nói nghe đường hoàng thế chứ, thật buồn nôn. Sao cô ta nhìn ai cũng thấy là đối thủ cạnh tranh vậy, không thấy người ta Hàn Nghị chẳng thèm để ý đến cô ta à?"
"Kệ cô ta đi, mấy cái tâm kế đó cuối cùng cũng vô dụng thôi." Hàn Nghị còn chẳng ở lại Nhất Trung Ninh Thành nữa, Kiều Hiểu Vân có nghĩ nhiều cũng bằng thừa, "Còn cậu, cậu đã nghĩ kỹ chọn Văn hay Tự nhiên chưa? Tháng sau là phải chọn rồi đấy."
"Mình nghĩ kỹ rồi, chọn Tự nhiên giống cậu. Trong bốn đứa mình nếu chỉ có mình cậu chọn Tự nhiên thì cô đơn lắm, mình phải đi theo tháp tùng cậu chứ." Cao Tuệ khoác tay Hạ Tiểu Khê nói.
Hạ Tiểu Khê vội vàng: "Cậu không cần phải lo cho mình đâu, mình không sợ cô đơn, cậu cứ điền theo nguyện vọng thực sự của mình ấy."
"Biết rồi biết rồi, thật ra nguyên nhân chính là mình cảm thấy học Tự nhiên sau này dễ xin việc hơn một chút."
Đang nói chuyện, cô Từ đột nhiên vỗ tay: "Cả lớp tập trung lại đây một chút, có chuyện này muốn nói với mọi người."
Học sinh đang tản mát khắp nơi đều đi tới, vây thành một vòng tròn lấy cô Từ làm trung tâm.
Hạ Tiểu Khê thấy Hàn Nghị đứng cạnh cô Từ, bèn đoán được cô định nói gì.
Có bạn học khác hét lên: "Cô Từ ơi, có phải nói về chuyện phân chia Văn - Tự nhiên không ạ?"
"Cô Từ, cô định bảo tụi em viết một bài văn chủ đề dã ngoại phải không ạ?"
Bạn học này vừa dứt lời đã bị toàn thể lớp lườm nguýt, miệng cũng bị bạn bên cạnh bịt c.h.ặ.t lại.
Cô Từ cười nói: "Em nhắc cô mới nhớ, chủ đề văn hay thế này sao có thể bỏ qua được."
Cả lớp lập tức kêu gào t.h.ả.m thiết, bạn học kia trực tiếp bị tặng cho mấy "quả táo" vào đầu, chính cậu ta cũng đầy vẻ hối hận.
"Được rồi, không đùa với các em nữa, chuyện cô muốn nói hôm nay là về bạn Hàn Nghị của chúng ta, bạn Hàn Nghị vì lý do công tác của ba bạn ấy điều động nên sắp chuyển trường lên Bắc Kinh rồi. Hôm nay là ngày cuối cùng bạn Hàn Nghị ở lớp chúng ta."
Lời cô Từ vừa dứt, mọi người đều "ồ" lên một tiếng nhìn về phía Hàn Nghị.
Trịnh Thuận Lợi và Trần Hồng Quân thì rất im lặng, hèn gì mấy ngày nay trông hai người họ có vẻ không được hào hứng cho lắm.
Chương 123 Bài ca ly biệt
Hạ Tiểu Khê vì đã biết chuyện này từ trước nên cũng khá bình tĩnh.
Hàn Nghị được cô Từ gọi ra nói vài lời chào tạm biệt ngắn gọn với mọi người.
Trần Hồng Quân thậm chí còn lén quẹt nước mắt.
Cô Từ bổ sung thêm: "Nguyên liệu nướng đồ hôm nay là do bạn Hàn Nghị bỏ tiền mua, nói là mời cả lớp ăn. Chúng ta hãy cùng cảm ơn bạn Hàn Nghị nào."
Mọi người liền vỗ tay rào rào.
"Mọi người có gì muốn nói có thể nói với bạn Hàn Nghị. Ngâm mấy bài thơ tiễn biệt cũng được."
Lời này của cô Từ lại khiến cả lớp bật cười.
Không ngờ Trịnh Thuận Lợi cầm đàn guitar chủ động bước ra: "Tôi và Hồng Quân có chuẩn bị một bài hát tặng Hàn Nghị."
Cô Từ tiên phong vỗ tay: "Tốt tốt tốt, chúng ta cùng mong chờ nào."
Hàn Nghị có vẻ chưa từng thấy Trịnh Thuận Lợi và Trần Hồng Quân sến súa như vậy, còn bất giác sờ sờ mũi.
Trịnh Thuận Lợi đi vào giữa ngồi xuống bãi cỏ bắt đầu gảy đàn, giai điệu vừa vang lên mọi người đều nhận ra đó là bài "Tiễn biệt".
Trần Hồng Quân nương theo giai điệu bắt đầu hát, giọng hát tuyệt vời trái ngược với vẻ ngoài xuề xòa của cậu một lần nữa khiến mọi người phải nhìn cậu bằng con mắt khác.
"Ngoài đình dài, bên đường cổ, cỏ thơm ngút tận trời..."
Mọi người ban đầu còn lặng yên lắng nghe, dần dần cũng hát theo, trở thành một màn đồng ca lớn.
Gió biển thổi nhẹ, mang tiếng hát bay xa tận phương nào.
Hạ Tiểu Khê muốn hỏi Hàn Nghị xem sách bao nhiêu tiền, nhưng hát xong một nhóm nam sinh lại vây quanh Hàn Nghị nói chuyện, cô mãi chẳng tìm được cơ hội.
Đến khi nhóm nam sinh đó cuối cùng cũng tản ra, Hạ Tiểu Khê vội vàng chạy tới thì mới biết Hàn Nghị đã đi rồi.
Nghe nói gia đình cậu ấy chiều nay phải xuất phát đi Bắc Kinh luôn, buổi sáng là Hàn Nghị đặc biệt tranh thủ thời gian ghé qua.
Hạ Tiểu Khê đứng đó nhìn cuốn sách trong tay hơi ngẩn ngơ, không ngờ lại đi nhanh đến vậy.
Còn Kiều Hiểu Vân thì khóc sướt mướt mãi, dường như không thể chấp nhận được sự thật này, đi đến chỗ Trịnh Thuận Lợi đang thẩn thờ nhìn biển hỏi: "Hàn Nghị sắp đi khỏi đây, sao các cậu không nói cho tôi biết?"
Bạn thân rời đi, tâm trạng Trịnh Thuận Lợi cũng chẳng vui vẻ gì, lời nói ra không còn khách sáo như thường lệ: "Tại sao phải nói cho cậu? Nói cho cậu rồi cậu có thể đi Bắc Kinh được chắc?"
Kiều Hiểu Vân tức thì cứng họng, cuối cùng hỏi thêm: "Có phải phó quân trưởng Hàn điều động đến quân khu Bắc Kinh không? Sao chẳng nghe ai nói gì vậy?"
"Chuyện cậu không biết còn nhiều lắm đấy." Trần Hồng Quân bước tới nói.
"Vậy các cậu có biết địa chỉ nhà Hàn Nghị ở Bắc Kinh không? Sau này tôi muốn lên Bắc Kinh tìm cậu ấy."
"Không biết." Nếu bọn họ mà nói ra, sau này gặp lại Hàn Nghị chắc chắn sẽ tẩn cho bọn họ một trận ra bã.
Sau khi Hàn Nghị đi, tâm trạng Kiều Hiểu Vân luôn rất thấp thỏm, thành tích học tập theo đó mà tuột dốc không phanh.
Thi cuối kỳ cô ta cũng đứng bét lớp.
Nhưng việc phân chia Văn - Tự nhiên ở lớp 11 được tiến hành dựa trên thành tích.
Khối Văn phải nằm trong top 60 mới vào được lớp Chuyên Văn.
Khối Tự nhiên phải nằm trong top 150 mới vào được các lớp Chuyên 1, 2, 3.
Vì vậy Kiều Hiểu Vân bị phân xuống lớp Thường 4.
Tiền Hồng và Vương Mai kể từ khi tham gia đội hợp xướng, việc học cũng không còn chăm chỉ như trước, nhưng hai người họ vẫn còn nền tảng, thi cuối kỳ vừa vặn lọt vào danh sách cuối cùng ở lại lớp Chuyên 1.
Hạ Tiểu Khê và Cao Tuệ cũng ở lại lớp Chuyên 1.
Trương Thư Lam và Hách Tam Muội thì sang lớp Chuyên Văn.
Đọc xong bảng điểm, phân lớp xong, mọi người quyến luyến nhau một hồi, sau đó phải chuyển hết sách vở trong ngăn bàn về ký túc xá hoặc mang về nhà, vì họ phải nhường phòng học làm phòng thi cho kỳ thi tuyển sinh cấp ba diễn ra sau đó ba ngày.
Hạ Tiểu Khê vừa mới cho sách vở trong ngăn kéo vào ba lô, giáo viên chủ nhiệm cô Từ đã gọi cô lên văn phòng.
Bước vào văn phòng, Hạ Tiểu Khê kinh ngạc thấy gã đàn ông tóc dài lần trước chặn đường mình, và một người phụ nữ trung niên.
Thấy Hạ Tiểu Khê vào, cô Từ giới thiệu hai người cho cô: Hóa ra người đàn ông tóc dài đó là đạo diễn Dương Danh của Xưởng phim điện ảnh Hộ Giang, còn người phụ nữ trung niên là Chủ nhiệm Văn của Cục Văn hóa Ninh Thành.
