Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 116: Tôi Không Cần Sự Biết Ơn Của Em
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:19
Trương Thư Lam bật cười: "Tôi không cần em phải biết ơn suốt đời đâu, em chỉ cần trả tiền thuê cho tôi là được rồi. Chiếc đồng hồ này tôi cho người khác mượn đều thu 100 tệ tiền thế chấp và 1 tệ tiền thuê mỗi ngày. Nể mặt chị ba em, tôi chỉ thu 80 tệ tiền thế chấp và 8 hào tiền thuê một ngày thôi, em thấy sao?"
Hác Tứ Muội tức thì cứng họng, mãi sau mới thốt ra được một câu: "Cái này... cái này đắt quá rồi, thôi vậy, em không mượn nữa."
Lúc Trương Thư Lam và Hạ Tiểu Khê xách túi đi ra khỏi cửa ký túc xá, vẫn còn nghe thấy bên trong Hác Tứ Muội lập tức đổi sang giọng điệu ác nghiệt: "Hác Tam Muội, chị sống tệ thật đấy, bạn học của chị đến cái đồng hồ cũng không muốn cho em gái chị mượn, còn bày đặt cái trò tiền thuê ra nữa. Chị thật là thất bại."
"Chị thất bại đấy, thế em giỏi thì tự đi mà mượn đồng hồ của bạn học em đi."
Về đến đảo đúng lúc buổi trưa, sân nhà họ Lý yên tĩnh lạ thường. Hạ Văn Hoa ở trên lầu nhìn qua cửa sổ thấy Hạ Tiểu Khê xách túi đồ lớn vào sân, lập tức phi xuống lầu giúp chị xách đồ lên tầng hai.
"Chị, chị về rồi à." Hạ Văn Hoa hạ thấp giọng nói.
"Em bị đau họng à?" Hạ Tiểu Khê tò mò nhìn cậu em.
Hạ Văn Hoa lắc đầu, đưa ngón tay chỉ về phía phòng của Hạ Văn Đình, định nói gì đó thì thấy Tần Lan từ căn phòng đó bước ra, nhíu mày nói nhỏ: "Nói nhỏ thôi, Đình Đình đang học bài, đừng làm phiền chị ấy." Nói xong bà ta lại quay vào phòng Hạ Văn Đình.
Hạ Văn Hoa bĩu môi, đi vào phòng Hạ Tiểu Khê đặt túi đồ xuống, đóng cửa lại mới nói: "Chị thấy chưa, em có bị đau họng đâu. Là mẹ không cho em nói to, bảo là Hạ Văn Đình bây giờ thi vào lớp 10 là quan trọng nhất, sợ làm ồn đến chị ta."
"Mẹ đúng là lú lẫn thật rồi, với cái thành tích quanh năm chỉ được hơn 300 điểm của Hạ Văn Đình thì dù em có câm luôn đi nữa chị ta cũng chẳng đỗ nổi cấp ba đâu." Hạ Văn Hoa tỏ vẻ rất phẫn nộ.
"Thế thì mấy ngày này em cứ ít nói lại, dành thời gian đọc sách đi. Nếu em mà nói năng gì, sau này chị ta thi trượt lại đổ tại em làm ồn." Hạ Tiểu Khê nói. Dù sao mấy ngày tới cô cũng định nghiền ngẫm hai cuốn sách toán tiếng Anh kia, "Đúng rồi, kỳ thi cuối kỳ của em thế nào?"
"Chắc chắn là đứng nhất rồi chị! Vị trí số một của em bỏ xa người đứng thứ hai luôn nhé, thầy giáo còn khen em có phong thái giống chị ngày xưa nữa." Hạ Văn Hoa nói đến đây thì vô cùng hào hứng, giọng nói vô thức to hẳn lên.
"Nói nhỏ thôi!" Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột, là giọng của Tần Lan.
Hạ Văn Hoa thè lưỡi, nói khẽ với Hạ Tiểu Khê: "Chắc phát điên mất thôi."
Chiều tối hôm đó, Trương Thư Lam chạy đến báo cho cô biết, cậu của cô ấy đã hỏi giúp rồi, Xưởng phim Điện ảnh Hộ Giang đúng là có một đạo diễn tên Dương Danh, hiện họ đang chuẩn bị quay một bộ phim cổ trang tên là "Hiệp Khách Truyện", Dương Danh là phó đạo diễn của phim, chuyên phụ trách tuyển chọn diễn viên. Hơn nữa bộ "Hiệp Khách Truyện" này là một tác phẩm được đầu tư lớn, cậu của Thư Lam nghe chuyện Hạ Tiểu Khê được đạo diễn Dương Danh nhắm trúng thì nói cơ hội này rất hiếm có.
Hạ Tiểu Khê bèn đợi trên đường Hạ Hoành Bân đi làm về để nói chuyện này với ông.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Hoành Bân cũng là: cái ông Dương Danh này có phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o không. Sau đó nghe nói cậu của Trương Thư Lam đã hỏi giúp, Hạ Hoành Bân mới tin.
Hạ Tiểu Khê có thể không biết cậu của Trương Thư Lam là ai, nhưng ông thì biết, người anh vợ sau này của Chính ủy Thi chính là Giám đốc một Sở trong tỉnh, tin tức ông ấy nghe ngóng được độ tin cậy đương nhiên là rất cao.
"Con có muốn đi không?" Hạ Hoành Bân hỏi.
Hạ Tiểu Khê gật đầu.
Hạ Hoành Bân liền bảo: "Vậy đợi khi nào đạo diễn Dương Danh đó đến nhà rồi tính tiếp." Dù sao cũng phải gặp được người thật việc thật mới yên tâm.
