Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 120: Tôi Thấy Anh Rất Hợp Đóng Vai Võ Lâm Minh Chủ
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:19
Đạo diễn Tần đã đứng dậy từ lúc nào, vừa xem vừa gật đầu lia lịa, lúc này ông chỉ tay vào Hạ Tiểu Khê nói với thầy Triệu: "Thầy Triệu, ông dạy luôn cho con bé kia bộ động tác của Thẩm Thanh Thanh đi."
Hạ Tiểu Khê đứng quan sát nãy giờ, cơ bản đã nắm được yêu cầu về động tác của họ rồi. Các động tác này đã lược bỏ tính thực dụng, đặc biệt chú trọng vào phần thẩm mỹ. Đạo diễn Tần không nói gì, chỉ gật đầu, rồi trực tiếp tiến tới chào hỏi Hạ Hoành Bân: "Anh là cha của Thẩm Thanh Thanh phải không?"
Hạ Hoành Bân ngẩn ra một lát, rồi đoán chắc Thẩm Thanh Thanh là tên nhân vật mà Tiểu Khê đóng lần này, ông cười đáp: "Tôi là cha của Hạ Tiểu Khê."
Đạo diễn Tần cũng nhận ra mình lỡ lời, bắt tay Hạ Hoành Bân: "À, à, đúng rồi, là cha của Hạ Tiểu Khê." Rồi ông chỉ vào Hạ Văn Hoa đang nói chuyện với thầy Triệu trong sân: "Kia là con trai anh, em trai của Hạ Tiểu Khê à?"
"Đúng vậy, nó là con trai tôi Hạ Văn Hoa, lần này cùng đi tiễn chị nó. Trẻ con không hiểu chuyện, lúc nãy nó nói năng có chút mạo phạm, xin đạo diễn Tần đừng để bụng."
Đạo diễn Tần xua tay bảo: "Có một vai diễn cực kỳ hợp với Hạ Văn Hoa, đó chính là em trai của Thẩm Thanh Thanh - Thẩm Kiếm, cũng đúng là chị em luôn, đất diễn không nhiều, chỉ có một tập thôi. Anh thấy có hứng thú không?"
Hạ Hoành Bân thực ra đã đoán trước được rồi, trong lòng ông rất muốn con trai ở lại đây bầu bạn với Tiểu Khê, như vậy Tiểu Khê sẽ an toàn hơn, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Nó đồng ý là được, cứ xem ý kiến của chính nó đã."
Hai người cùng nhìn về phía Hạ Văn Hoa đang nói chuyện rôm rả trong sân. Thầy Triệu không biết đã nghe cậu nói gì, liền nhìn Hạ Hoành Bân ôm quyền nói: "Nghe Văn Hoa bảo võ thuật của anh rất lợi hại, có thể cùng tôi so vài chiêu không?"
Hạ Hoành Bân nhìn thầy Triệu, trầm tư một lát rồi cũng ôm quyền đáp lễ, làm tư thế mời.
Hai người nói đoạn liền bắt đầu so tài ngay trong sân. Võ công của hai người vừa nhìn đã biết là chiêu thức thực thụ, hoàn toàn khác với những động tác đẹp mắt mà Hạ Tiểu Khê và Hạ Văn Hoa vừa đ.á.n.h lúc nãy, những người xung quanh nhanh ch.óng bị cuốn hút đến ngây người.
Cuối cùng Hạ Hoành Bân chủ động dừng lại đúng lúc, kết thúc cuộc so tài. Có người đứng xem không hiểu, gào lên hỏi: "Rốt cuộc là ai thắng thế?"
Thầy Triệu đỏ mặt đáp: "Đồng chí Hạ thắng rồi."
Nhóm người bình thường vẫn bị thầy Triệu mắng cho té tát hiếm khi thấy bộ dạng này của ông, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc. Hạ Hoành Bân khiêm tốn nói: "Môn phái võ công chúng tôi luyện không giống nhau, thực ra đều có sở trường riêng, vừa rồi tôi chỉ là gặp may thôi."
Mọi người xuýt xoa, không ngờ lại có một người võ công còn giỏi hơn cả thầy Triệu đến đây.
Thầy Triệu thì nảy sinh hảo cảm với Hạ Hoành Bân, nghĩ chắc người này cũng đến ứng tuyển, mình có thể giúp nói vài lời tốt đẹp, bèn bảo đạo diễn Tần: "Đạo diễn Tần, tôi thấy ông ấy đóng vai võ lâm minh chủ cực kỳ phù hợp."
Đạo diễn Tần thật sự lộ vẻ suy tư nhìn Hạ Hoành Bân. Hạ Hoành Bân vội cười nói: "Đa tạ các vị đã ưu ái, tôi đang công tác trong quân đội, kỷ luật quân đội nghiêm minh, đóng phim thì tôi không đóng được rồi." Hôm nay ông mặc thường phục nên mọi người không biết ông là quân nhân.
Đạo diễn Tần lập tức dập tắt ý định. Thảo nào ông thấy Hạ Hoành Bân có một luồng khí thế và uy nghiêm khó tả, lúc nãy ông còn nghĩ cảm giác này đóng vai võ lâm minh chủ đúng là rất hợp. Thì ra là quân nhân. Ở độ tuổi này còn công tác trong quân đội thì chắc chắn là sĩ quan rồi.
Hạ Hoành Bân không biết đạo diễn Tần đang nghĩ gì, lại gọi Hạ Văn Hoa tới nói chuyện đạo diễn Tần muốn cậu đóng vai Thẩm Kiếm. Hạ Văn Hoa đương nhiên lập tức đồng ý, còn nhảy cẫng lên như một thằng ngốc.
Hạ Hoành Bân lại bàn bạc thêm với đạo diễn Tần một số chuyện về việc đóng phim của Hạ Tiểu Khê và Hạ Văn Hoa rồi mới đưa hai con rời đi.
Đạo diễn Tần còn đặc biệt chỉ định một người đưa họ đi làm thủ tục, nhận đồ đạc và xem chỗ ở.
Ngay khi Hạ Hoành Bân cùng hai con rời đi, đạo diễn Tần liền gọi điện hỏi Dương Danh, cúp máy xong, ông nhìn thầy Triệu chỉ trỏ: "Thầy Triệu ơi là thầy Triệu, ông cũng giỏi thật đấy, ông dám bảo một Phó Lữ đoàn trưởng đóng vai võ lâm minh chủ cho tôi, mà tôi lại còn nghiêm túc cân nhắc lời của ông nữa chứ."
Thầy Triệu gãi đầu: "Tôi... tôi cũng đâu có biết."
Những người xung quanh đều sững sờ, người vừa so võ với thầy Triệu lúc nãy lại là một Phó Lữ đoàn trưởng. Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, ai nấy đều thấy dở khóc dở cười.
Hạ Hoành Bân thấy mọi mặt đã sắp xếp ổn thỏa, dặn dò Hạ Văn Hoa phải bảo vệ chị cho tốt, có chuyện gì thì gọi điện cho ông, rồi mới quay về nhà.
Ngay trong ngày hôm đó, Hạ Văn Hoa và Hạ Tiểu Khê đã bị kéo đi học lễ nghi cổ đại. Ngày hôm sau lại bị kéo đi học cưỡi ngựa, khiến Hạ Văn Hoa thích thú vô cùng, cảm giác cậu không phải đến để đóng phim mà là đến để chơi vậy.
Khi đã cưỡi ngựa thành thạo, Hạ Văn Hoa được đưa đi quay phim ngay, còn Hạ Tiểu Khê thì tiếp tục học đ.á.n.h đàn cổ, vì trong phim có đoạn Thẩm Thanh Thanh gảy đàn.
Cuối ngày quay xong, Hạ Văn Hoa phấn khích chạy đến tìm Hạ Tiểu Khê đang luyện đàn trong phòng để khoe rằng cậu vừa quay một cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m cực đẹp, thầy Triệu còn bảo muốn nhận cậu làm đồ đệ nữa.
Đất diễn của Hạ Văn Hoa không nhiều, cậu chỉ xuất hiện trong một tập phim, tập này liên quan đến cậu có tổng cộng ba cảnh: một cảnh đ.á.n.h nhau, một cảnh cưỡi ngựa, và một cảnh quay chung với tiểu nữ chính Thẩm Thanh Thanh cùng tiểu nam chính Yến Nam Phong.
Hai cảnh đầu hôm nay cậu đã hoàn thành xong. Diễn viên đóng vai Yến Nam Phong tên là Trương Nhất Nặc, là sinh viên năm nhất của Học viện Điện ảnh Kinh Đô. Vì trường có việc nên vẫn chưa đến đoàn phim, do đó cảnh cuối cùng của Hạ Văn Hoa phải đợi Trương Nhất Nặc tới mới quay được.
Tuy nhiên Hạ Văn Hoa rõ ràng mong cảnh cuối quay càng muộn càng tốt, cậu chỉ mong được ở lại đoàn phim chơi thêm vài ngày. Bởi so với Hạ Tiểu Khê mỗi ngày đều phải học thêm nhiều thứ mới, cậu tự do hơn nhiều, mỗi ngày chỉ việc bám theo thầy Triệu luyện võ. Thậm chí dần dần cậu còn được thầy Triệu kéo đi cùng để dạy các chiêu thức võ thuật cho diễn viên đóng phim.
Hạ Văn Hoa ở trong đoàn phim cứ như cá gặp nước vậy.
Cuối cùng đợi đến ngày thứ mười lăm, khi các nghi thức cổ đại, đàn cổ, cưỡi ngựa, đ.á.n.h võ của Hạ Tiểu Khê đều đã học hành ra ngô ra khoai, thì Trương Nhất Nặc cũng tới. Trương Nhất Nặc anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, trông đúng chất thiếu niên nam chủ.
Hạ Tiểu Khê lập tức bị kéo đi quay cảnh đầu tiên với Trương Nhất Nặc.
Bộ phim "Kỳ Hiệp Truyện" kể về quá trình Yến Nam Phong từ một thiếu niên trói gà không c.h.ặ.t trở thành một đại hiệp lừng lẫy. Mở đầu câu chuyện là thiếu niên Yến Nam Phong vì báo thù nhà nên đến Minh Sơn tầm sư học đạo, nhưng vì võ công quá yếu nên bị các sư huynh đệ đồng môn ức h.i.ế.p, hãm hại và đuổi khỏi Minh Sơn.
Yến Nam Phong sau khi bị đuổi đi còn bị đám sư huynh đệ đuổi theo đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, đúng lúc này, thiếu nữ Thẩm Thanh Thanh đang vâng lệnh sư phụ ra ngoài làm việc đã cứu cậu ta. Sự xuất hiện của Thẩm Thanh Thanh là đ.á.n.h cho đám sư huynh đệ Minh Sơn kia tan tác chim muông. Một Thẩm Thanh Thanh lạnh lùng cao ngạo, võ công cao cường cứ thế bước vào trái tim thiếu niên Yến Nam Phong. Sau đó vì nhiều cơ duyên xảo hợp mà Yến Nam Phong đi theo Thẩm Thanh Thanh suốt một chặng đường, cuối cùng được Thẩm Thanh Thanh đưa vào Vô Nhân Cốc, theo sư phụ sư mẫu của cô luyện võ.
Hạ Tiểu Khê chủ yếu quay đoạn phim về Thẩm Thanh Thanh thời niên thiếu này. Cảnh quay hôm nay là cảnh Thẩm Thanh Thanh và Yến Nam Phong lần đầu gặp gỡ. Hạ Tiểu Khê mặc bộ Hán phục màu xanh trúc thướt tha, thực hiện một đoạn đ.á.n.h võ đẹp mắt với đám sư huynh đệ Minh Sơn. Cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m thì Hạ Tiểu Khê cơ bản có thể quay một lần là đạt ngay, nhưng đến đoạn diễn đối kháng với Trương Nhất Nặc, đạo diễn Tần lại tỏ ra rất không hài lòng.
"Thẩm Thanh Thanh, mặt cháu đừng cứng đơ như thế." "Thẩm Thanh Thanh, cháu đang đọc lời thoại chứ không phải đang học thuộc lòng lời thoại đâu." "Thẩm Thanh Thanh,..."
Hạ Tiểu Khê cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi, đóng phim này còn khó hơn làm toán nhiều. Cô nhớ hai cuốn sách toán tiếng Anh kia quá, cô chỉ muốn chui tọt vào trong sách mà không ra nữa.
Ngược lại, Trương Nhất Nặc diễn xuất rất giỏi, vai Yến Nam Phong do cậu ấy đóng khiến đạo diễn Tần vô cùng hài lòng, còn khen cậu ấy là diễn viên thiên bẩm, sau này nhất định sẽ nổi đình nổi đám.
Đạo diễn Tần hô tạm dừng, nhờ Phó Cầm giảng giải kịch bản cho Hạ Tiểu Khê. Phó Cầm là nữ diễn viên kỳ cựu đóng vai sư mẫu của Hạ Tiểu Khê, kinh nghiệm diễn xuất vô cùng phong phú, thời gian này Hạ Tiểu Khê cũng ở chung phòng với Phó Cầm. Phó Cầm kéo Hạ Tiểu Khê sang một bên giúp cô phân tích kỹ lưỡng cảnh phim này, tâm lý của Thẩm Thanh Thanh, và trạng thái mà nhân vật nên thể hiện. Trương Nhất Nặc cũng lại gần giúp cô luyện tập.
Hạ Tiểu Khê vốn là người cực kỳ thông minh và cần cù, tuy việc đóng phim không được thuận lợi như làm toán, nhưng qua sự giảng giải lặp đi lặp lại của người khác và sự luyện tập nhiều lần với Trương Nhất Nặc, cô dần dần đã tìm thấy cảm giác. Sau khi quay đến lần thứ mười, đạo diễn Tần cuối cùng cũng hài lòng.
Sau đó khi quay mười cảnh Thẩm Thanh Thanh và Yến Nam Phong trên đường về Vô Nhân Cốc, Hạ Tiểu Khê cơ bản đều nhanh ch.óng tìm được cảm giác. Đôi khi quay một hai lần chưa đạt, đạo diễn Tần chỉ điểm vài câu là Hạ Tiểu Khê có thể sửa đổi ngay được.
