Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 167
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:26
Lý Văn Khê thong thả dùng khăn tay lau tay: "Chuyện này không phiền cô phải bận tâm đâu, người như tôi ấy à, chỉ theo đuổi quá trình chứ không theo đuổi kết quả."
Nói rồi cô đẩy Bạch Thư Tâm ra.
Bạch Thư Tâm tức tối hừ một tiếng: "Cô cứ tự lừa mình dối người đi, rồi có ngày cô phải khóc đấy."
Khi Lý Văn Khê đi ra ngoài, thực ra tâm trạng cũng có chút nặng nề, tuy vừa rồi miệng nói như vậy, nhưng trong thâm tâm cô cũng hiểu rõ khoảng cách giữa cô và Trần Tri Diễn, khoảng cách này không phải là khoảng cách về thành tích chuyên môn, mà là sự khác biệt to lớn về thói quen sinh hoạt và môi trường trưởng thành.
Nhưng nghĩ lại những gì Bạch Thư Tâm nói, đó đều là những chuyện chưa xảy ra, lo lắng cho chuyện tương lai quá lãng phí thời gian và sức lực, cứ đợi đến khi mọi chuyện đến bước đó rồi tính. Giống như chính cô đã nói, cô muốn sống cho hiện tại, chú trọng vào những trải nghiệm hiện tại.
Nghĩ thông suốt như vậy, cô mỉm cười thản nhiên bước ra ngoài.
Thời tiết nhanh ch.óng trở lạnh, trên đường bắt đầu có người mặc áo bông mỏng.
Hơi thở phả ra cũng biến thành làn khói trắng.
Trong đại viện quân khu Kinh Thành, một chiếc xe Jeep từ từ dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, Quân trưởng Hàn mở cửa ghế sau bước ra, vừa đứng vững thì một bóng người trong sân đột nhiên lao tới, hướng về phía Quân trưởng Hàn.
Chương 193 Ngay cả kiến cũng là đực
Cũng vừa mới xuống xe, người cảnh vệ sắc mặt trắng bệch, chạy thục mạng tới định bảo vệ Quân trưởng Hàn, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc và lo lắng, đại viện quân khu làm sao lại có kẻ nguy hiểm trà trộn vào được chứ.
Lúc này Quân trưởng Hàn đã cùng đối phương giao thủ vài chiêu, người cảnh vệ đang định xông vào thì nghe thấy Quân trưởng Hàn cười sảng khoái: "Thằng nhóc thối này, một năm không gặp, thế mà dám đ.á.n.h cả lão t.ử rồi."
Lại nói với người cảnh vệ đang định ra tay: "Tiểu Trần, đừng hiểu lầm, nó là con trai út của tôi, Hàn Nghị."
Tiểu Trần nhìn chàng trai cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị anh tuấn trước mặt, cũng đang mặc quân phục, đường nét lông mày quả thực có năm phần giống với Quân trưởng, liền thở phào nhẹ nhõm. Con trai Quân trưởng Hàn cũng thích đùa quá, làm hú hồn.
Tiểu Trần và Hàn Nghị chào nhau theo nghi thức quân đội.
"Tiểu Trần cậu mới tới đúng không? Không quen tôi là bình thường." Hàn Nghị cười hì hì nói.
Lại khoác tay lên vai Quân trưởng Hàn: "Cha à, một năm không gặp, thân thủ của cha không ổn rồi, có phải lười biếng rồi không?"
"Con học ở đâu ra cái kiểu gọi cha thế hả, ha ha ha."
"Con có một người đồng đội, hay kể với bọn con 'cha tôi cha tôi', dẫn đến bọn con cũng quen gọi là cha luôn."
Quân trưởng Hàn lại vỗ vỗ Hàn Nghị: "Một năm không gặp, lại cao thêm, vạm vỡ thêm rồi, tốt lắm."
Hàn Nghị kêu lên một tiếng: "Cha định đ.á.n.h con tàn tật luôn đấy à."
"Một năm cũng chẳng thấy tiến bộ gì, vẫn cứ thích mồm mép như thế." Giọng điệu lại chẳng hề có ý trách móc, toàn là niềm vui. Người cảnh vệ đi theo phía sau nhìn thấy Quân trưởng Hàn như vậy, thầm nghĩ con trai về rồi quả nhiên là khác hẳn, anh ta đến bên cạnh Quân trưởng Hàn gần một năm rồi, đây là lần đầu tiên thấy ông cười như thế này.
Vào nhà, Hàn Nghị lại oang oang gọi: "Mẹ ơi, con muốn ăn thịt kho tàu mẹ làm. Con nằm mơ cũng thấy thèm đến chảy nước miếng đây này."
Phương Thục Phấn nghe vậy càng thêm xót con, bưng cho anh một bát canh gà: "Biết con thích ăn thịt kho tàu, con vừa về là mẹ đã bảo dì Thạch đi mua thịt rồi, thịt nửa nạc nửa mỡ làm ngũ vị hương mới ngon. Uống canh gà trước đi, đây là canh dì Thạch hầm cho cha con từ sáng đấy."
Phương Thục Phấn cũng bưng một bát cho Quân trưởng Hàn, bảo ông cùng ăn với Hàn Nghị. Phương Thục Phấn cũng ngồi bên bàn bóc cam cho Hàn Nghị: "Đây là cam dì con mang qua đấy, ngọt lắm, không chua chút nào. Thần Thần ngày nào cũng nhắc con, lần nào đến cũng hỏi sao con vẫn chưa về."
"Thần Thần bây giờ đang học lớp tám à?" Hàn Nghị húp một ngụm canh gà.
"Ừ, lớp tám, dì con bảo gần đây mới tìm cho nó một gia sư, trị nó ngoan ngoãn lắm, thành tích toán học cũng thi được hơn tám mươi điểm rồi, tăng được mấy chục điểm cơ đấy."
"Vậy thì tốt quá. Anh trai sao rồi ạ, anh ấy vẫn ổn chứ?"
Nhắc đến chuyện này, Phương Thục Phấn không kìm được tiếng thở dài: "Nó thì có gì tốt chứ? Công việc thì tốt thật đấy, nhưng con người ta sao có thể chỉ có công việc được, chị dâu con cứ dăm bữa nửa tháng lại gọi điện thoại cho mẹ than phiền, bảo anh con không thèm để ý đến chị ta. Mẹ cũng nghe ngóng được rồi, chị dâu con ở khu nhà công vụ thường xuyên cãi nhau với người ta, lại còn thích tranh giành chút lợi lộc vặt vãnh, có mấy lần còn lấy danh nghĩa anh con ra để làm việc nữa, nếu không phải phát hiện kịp thời thì anh con đã bị kỷ luật rồi.
Con cũng biết đấy, anh con là người không thể dung thứ được những chuyện khuất tất, chị dâu con như vậy thì anh con làm sao mà để ý cho được? Biết thế ngay từ đầu đã không nên đồng ý cuộc hôn nhân đó, giờ đồng ý rồi thì chỉ có mình anh con là khổ thôi."
Hàn Nghị nghe xong trong lòng cũng thấy trĩu nặng. Nhưng chuyện này anh cũng lực bất tòng tâm, chẳng làm được gì.
Quân trưởng Hàn nói: "Được rồi, chuyện này là do cha quyết định ngay từ đầu, sự đã rồi, giờ nói chuyện đó thì có ích gì nữa."
"Ngay từ đầu ngoài Lỗi Lỗi ra, cha cũng có thể chọn Binh Binh và Ngưu Ngưu nhà em hai em ba mà, chúng nó đều ở tầm tuổi đó, tại sao cứ nhất định phải chọn Lỗi Lỗi định ra cuộc hôn nhân từ nhỏ này chứ. Đều tại ông hết." Phương Thục Phấn nói đến đây là lại thấy bực mình.
Quân trưởng Hàn cũng không dám lên tiếng. Giờ thấy con trai cả sống như vậy ông cũng hối hận.
Hàn Nghị đảo mắt một cái, nhân cơ hội nói: "Vậy sau này vợ con thì để con tự chọn, cha mẹ đừng có sắp đặt hôn nhân từ nhỏ gì cho con nhé, nếu không con cũng sống như anh con, cả đời này cha mẹ đừng hòng mong có cháu nội đấy."
Tay bóc cam của Phương Thục Phấn khựng lại, vội hỏi: "Con có đối tượng rồi à?"
Hàn Nghị phủ nhận: "Chưa ạ, nhưng con cảm thấy sắp có rồi."
"Bà đừng nghe nó nói linh tinh, nó cả ngày chẳng có tí nghiêm túc nào." Quân trưởng Hàn nói với vợ: "Nó ở cái nơi suốt một năm qua e là ngay cả con kiến cũng là giống đực. Nó cũng không bị thương phải vào bệnh viện, cũng chẳng gặp được bác sĩ nữ hay y tá nữ nào. Không có khả năng có đối tượng được đâu."
Ánh mắt Phương Thục Phấn lập tức thất vọng, lại nhéo vào cánh tay Quân trưởng Hàn một cái: "Nói cái gì mà vào bệnh viện chứ, phỉ phui cái mồm."
Bắt Quân trưởng Hàn phải nói ba lần "phỉ phui" mới chịu thôi, rồi lại nói với Hàn Nghị: "Khoa mẹ mới có mấy cô bác sĩ thực tập vào, mẹ thấy rất tốt, mẹ đang định giới thiệu cho con đây."
Hàn Nghị lập tức nói: "Con không cần đâu, cha mẹ đừng quản con nữa, vợ con con tự tìm lấy."
Phương Thục Phấn và Quân trưởng Hàn cảm thấy con trai út nói vậy chắc là về phương diện này vẫn chưa thông suốt, nên cũng không để tâm đến lời nói của anh.
Sau khi uống xong canh gà, Hàn Nghị đi gọi một cuộc điện thoại. Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối, Hàn Nghị trực tiếp nói tìm Trịnh Thuận Lợi khoa Kinh tế.
