Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 184
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:29
"Thím ơi, bọn cháu là sinh viên nhưng cũng có thể kiếm tiền ạ, cháu làm gia sư một tháng cũng kiếm được năm sáu chục đấy, Thư Lam còn viết tiểu thuyết kiếm được nhiều tiền hơn nữa, cậu ấy là phú bà nhỏ đấy ạ."
"Các cháu thật giỏi giang quá, giỏi hơn Đông Phương nhiều, mỗi tháng thím vẫn phải cho nó mười lăm đồng tiền tiêu vặt, cũng không biết nó dùng vào việc gì nữa. Hồi đó bảo nó đăng ký trường ở Bắc Kinh nó không chịu, cứ đòi đi Thượng Hải. Nếu không bây giờ nó cũng có thể thường xuyên về nhà."
Nói đến đây, thím Tôn lại thấy bực mình. Trần Đông Phương nhất quyết đi Thượng Hải chẳng phải là vì Hạ Tiểu Đình sao. Aiz, nhưng chuyện này không thể nói trước mặt Tiểu Khê. Quan hệ của Tiểu Khê và Hạ Tiểu Đình bà là người hiểu rõ nhất. Nói ra lại làm Tiểu Khê nhớ lại những chuyện không vui trước kia. Bà chuyển chủ đề: "Bác Trần nhà cháu mà biết các cháu đến chắc vui lắm đây. Đến đây lâu thế rồi mà chưa được gặp người quen nào cả."
Chương 208 Anh có biết gia đình cô ấy có bối cảnh thế nào không
Vừa nói vừa ra khỏi chợ, đi tới khu chung cư.
Đây là một khu chung cư cũ, đa số là kiểu hai phòng một phòng khách. Nhà họ Trần ở tầng ba của một tòa nhà giữa khu.
Vào nhà, Đồng Đồng thành thạo đi bật tivi, còn từ hộp mứt lấy ra hai viên kẹo lon ton chạy lại đưa cho Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam: "Chị ăn đi ạ."
"Đồng Đồng, con phải gọi là dì chứ." Thím Tôn cười ha hả.
Lại nói với Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam: "Bác Trần nhà các cháu không có nhà, chắc lại xuống dưới kia đ.á.n.h cờ với mấy ông lão rồi. Ông ấy cũng chỉ có mỗi sở thích đó thôi."
Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam bắt đầu phụ giúp thím Tôn, rửa rau, thái rau, rất náo nhiệt.
Trương Thư Lam nhìn thím Tôn nhào bột trên thớt, cười nói: "Cái này làm cháu có cảm giác như quay lại đảo Lăng vậy. Rất thân thiết."
Hạ Tiểu Khê cũng cười nói: "Nhìn thím Tôn nấu cơm, cháu có cảm giác quay lại mấy năm trước, hồi đó cháu thích nhất là bám đuôi thím. Thím nấu cơm thì cháu theo sau nhóm lửa."
Thím Tôn thêm một chút nước vào khối bột, tiếp tục nhào, "Ha ha, đúng vậy, cảm giác như nuôi một đứa con gái nhỏ vậy. Tiểu Khê thích nhất là món thịt viên rán, thịt kho tàu, bánh hành của thím, còn cả bánh bao thịt nữa. Hôm nay thím làm bánh bao thịt, thịt kho tàu cho các cháu. Lần sau lại làm món khác, bánh bao thịt các cháu còn có thể mang về trường ăn được thêm mấy bữa nữa."
Hạ Tiểu Khê cười nói: "Thím ở Bắc Kinh thật là tốt quá."
Trương Thư Lam nghe đến bánh bao thịt liền nhớ lại một chuyện cũ: "Tiểu Khê, hồi mới khai giảng năm lớp mười, mười cái bánh bao thịt cậu mang đến trường có phải là thím làm không?"
Thấy Hạ Tiểu Khê mỉm cười gật đầu, Trương Thư Lam liền nói: "Thím ơi thím không biết đâu, hồi đó Tiểu Khê mang mười cái bánh bao đến trường, bọn cháu cứ tưởng đó là lương khô cả tuần của cậu ấy, cậu ấy mời bọn cháu mà bọn cháu chẳng dám ăn. Còn có bạn học tưởng Tiểu Khê không có tiền ăn cơm trường nên mang bánh bao chay từ nhà đi cơ.
Sau này Tiểu Khê năn nỉ bọn cháu ăn, bảo nếu không ăn bánh bao sẽ hỏng mất, bọn cháu ăn một miếng mới phát hiện bên trong toàn là thịt, vị lại cực kỳ ngon, lúc đó mới biết đó là món ăn vặt mà thím hàng xóm làm cho cậu ấy. Bọn cháu ghen tị với cậu ấy lắm vì có người thím hàng xóm như vậy, hương vị đó cháu cứ nhớ mãi, không ngờ hôm nay lại được ăn lại."
Tôn Anh nghe vậy không biết vui thế nào cho xuể, hận không thể làm hàng trăm cái cho họ mang về.
Họ vừa trò chuyện gia đình vừa bận rộn trong bếp, Đồng Đồng ở phòng khách lúc thì xem tivi lúc thì chạy vào bếp xem họ, còn đút kẹo cho họ ăn, nhảy nhót tung tăng đặc biệt vui vẻ.
Khi Tôn Anh hấp xong mấy l.ồ.ng bánh bao, liền bảo Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam nếm thử trước.
Trương Thư Lam thốt lên đúng là hương vị quen thuộc. Hạ Tiểu Khê c.ắ.n một miếng rồi nói: "Tại sao cháu lại có cảm giác muốn khóc nhỉ."
"Bởi vì cậu đang ăn cả một bầu trời kỷ niệm đấy." Trương Thư Lam cười nói.
Tôn Anh cười không khép được miệng: "Mấy đứa đi học nói chuyện nghe lọt tai thật đấy."
Sư trưởng Trần vừa bước chân vào cửa, nghe thấy náo nhiệt như vậy còn lấy làm lạ hỏi: "Hôm nay chẳng phải vợ chồng thằng cả đều tăng ca sao?"
"Lão Trần, ông xem ai đến này?" Tôn Anh bên trong gọi vọng ra.
"Bác Trần ạ." Hạ Tiểu Khê vội vàng chạy ra chào, Trương Thư Lam và sư trưởng Trần không thân lắm, chỉ gặp qua vài lần nhưng cũng chào theo là bác Trần.
Sư trưởng Trần nhìn kỹ, nhìn Hạ Tiểu Khê hồi lâu rồi chỉ vào cô cười ha hả: "Đây chẳng phải Tiểu Khê sao, con bé này cuối cùng cũng đến rồi, thím cháu từ lúc tới Bắc Kinh cứ nhắc suốt là phải gọi cháu đến ăn cơm."
Lại chỉ vào Trương Thư Lam bên cạnh hỏi: "Cô bé này là...?"
"Ông đoán thử xem nào, đây là ai? Ông mà đoán trúng được thì coi như ông giỏi đấy." Tôn Anh cười nói.
"Chị ấy là mợ nhỏ ạ." Đồng Đồng đang ngồi trên sofa xem tivi đột nhiên hét lên.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn Đồng Đồng, Đồng Đồng lại đỏ mặt nhào vào lòng Tôn Anh, "Bà nội ơi."
Tôn Anh cười không dứt, bế Đồng Đồng lên, giải thích với mọi người: "Dạo gần đây mẹ nó cứ hay nói là muốn tìm mợ nhỏ cho cậu nó, chắc Đồng Đồng nghe lỏm được rồi. Tiểu Lam, cháu đừng để bụng nhé."
Trương Thư Lam vội xua tay, cũng cười theo.
Sư trưởng Trần nói: "Tôi nhớ ra rồi, cháu là con gái nhà Chính ủy Thi đúng không, thường xuyên đến tìm Tiểu Khê này. Cũng là học sinh trường Nhất Trung Ninh Thành, thành tích cực kỳ xuất sắc đấy."
Mọi người lại cười rộ lên.
"Ông thế mà vẫn còn nhớ cơ à." Tôn Anh cảm thấy thật khó tin.
"Trên đảo chỉ có hai đứa học Nhất Trung Ninh Thành, lại còn cùng lớp với Tiểu Khê, tôi làm sao mà không nhớ cho được." Lại hỏi Trương Thư Lam: "Tiểu Khê học Thanh Đại, cháu có phải cũng đỗ Thanh Đại không?"
"Cháu học Kinh Đại ạ."
"Ồ, một đứa Thanh Đại một đứa Kinh Đại, thật khiến tôi thèm thuồng quá, thằng cả nhà tôi hồi đó trường còn không tốt bằng các cháu."
Mọi người vừa trò chuyện vừa ăn cơm, sư trưởng Trần còn lấy rượu vang ra bảo họ uống, liền bị Tôn Anh mắng cho một trận bắt cất đi.
Ăn xong, Hạ Tiểu Khê và Trương Thư Lam giúp rửa bát thu dọn, lại ngồi trò chuyện ăn trái cây, cuối cùng mỗi người xách một túi bánh bao về trường.
Tôn Anh còn bế Đồng Đồng tiễn họ ra khỏi khu chung cư: "Sau này cuối tuần các cháu cứ đến đây ăn cơm. Lần tới thím sẽ rán thịt viên cho, hôm nay không kịp làm món đó."
"Sau này cuối tuần rảnh cháu sẽ đến ạ. Trước khi đến cháu sẽ gọi điện cho thím." Hạ Tiểu Khê cười nói.
Tôn Anh vội gật đầu, lại nhìn Hạ Tiểu Khê nói: "Tiểu Khê, cháu và cậu bạn họ Trần kia chia tay rồi thì cũng đừng buồn nhé. Thím thấy chia tay là chuyện tốt, nếu không thì người mẹ chồng này quá giỏi luồn lách, cháu mà gả qua đó e là bà ta sẽ bắt cháu đi chạy vọt quan hệ suốt thôi, mà cháu thì lại không thích cái đó. Đến lúc đó ngày nào cũng có xích mích.
