Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 36

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:06

Hạ Hồng Bân thấy vẻ mặt hờ hững của cô thì thở dài. Cũng đúng, theo tính cách của Tiểu Khê, chắc chắn con bé sẽ không nói. Hôm nay có thể tự mình đi mua bánh khoai tây đã là rất tốt rồi.

Nói với Tần Lan cũng vô ích, bà ấy nếu đã có tâm thì sớm đã mua rồi, thôi vậy, đành dặn dò thêm: "Sau này con muốn ăn gì thì cứ tự mình mua."

Trước khi đi làm, Hạ Hồng Bân bật tivi lên, trong tivi truyền ra một tràng tiếng Anh, một người đàn ông ngoại quốc đang nói: "It's half past two." Lặp lại hai lần, sau đó trên màn hình tivi hiện ra một dòng chữ Trung Quốc: Hai giờ rưỡi.

Hạ Hồng Bân nhìn mà ngẩn người, không biết đây là chương trình gì, nhưng cũng không có thời gian nghĩ kỹ, chỉ vội vàng nói với Hạ Tiểu Khê cũng đang nhìn tivi trân trối: "Xem tivi một lát rồi nghỉ ngơi đi, đừng suốt ngày chỉ biết học. Con người cũng cần được nghỉ ngơi hợp lý."

Nói xong liền rảo bước đi thẳng.

Hạ Tiểu Khê thì nhìn chằm chằm vào tivi đến ngây dại, sao trong tivi lại xuất hiện người nước ngoài, còn đang nói tiếng Anh nữa.

Sau khi xem hết chương trình này, Hạ Tiểu Khê không tự chủ được mà đọc theo tivi từ 1 giờ đến 12 giờ bằng tiếng Anh, mới mang máng hiểu ra đây là một chương trình học tiếng Anh, mỗi lần chương trình sẽ có một chủ đề học tập, ví dụ như chủ đề hôm nay là "What's the time?" (Mấy giờ rồi?).

Hạ Tiểu Khê đọc theo phát âm trên tivi một lượt, mới cảm thấy hôm qua đám người Hà Phương cười nhạo mình e rằng không sai.

Nền tảng từ vựng tiếng Anh của cô rất tốt, các từ trong sách giáo khoa đều thuộc làu làu, nhưng phát âm lại học theo giáo viên trước đây, cô cũng chẳng biết thế nào mới là hay. Qua hôm nay, cô mới biết thế nào là phát âm chuẩn.

Hạ Tiểu Khê vội vàng chú ý xem chương trình này lần sau phát sóng là khi nào. Quả nhiên cuối chương trình hiện ra dòng chữ nói rằng mỗi chiều thứ Ba, thứ Năm lúc 6 giờ rưỡi, và tối thứ Bảy lúc tám giờ sẽ chuẩn bị phát sóng.

Cô tắt tivi, trở về phòng, âm thầm ghi nhớ thời gian phát sóng của chương trình, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm những phát âm vừa học được.

Vừa nhẩm, vừa lôi cuốn sách giáo khoa tiếng Anh lớp 8 ra, tìm đến chương về thời gian, đọc lại hết các từ vựng và bài khóa liên quan, lại đem những điểm kiến thức liên quan ra hệ thống lại một lượt.

Hệ thống xong, nhìn lên đồng hồ mới phát hiện đã 11 giờ rưỡi rồi, thôi được rồi, là tự cô đã quá say mê rồi.

Hạ Tiểu Khê vặn vẹo cổ, lại đứng trong phòng đ.á.n.h một bài quyền.

Lúc này nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, đoán chừng là đám Hạ Văn Đình đã về.

"Đình Đình, nhanh lên, không phải chúng ta định đi xem Trần Đông Phương và mọi người chơi bóng sao?"

Hạ Tiểu Khê nghe thấy tiếng Trương Tình và Hà Phương đang hét dưới lầu. Quả nhiên nhanh ch.óng nghe thấy bên đối diện vang lên một hồi tiếng sột soạt: "Đến đây, đến đây."

Rất nhanh lại khôi phục sự tĩnh lặng.

Ngay sau đó Hạ Văn Hoa cũng chạy ra ngoài.

Hạ Tiểu Khê phát hiện cuối tuần càng khó thấy bóng dáng Hạ Văn Đình, chỉ có lúc ăn cơm mới gặp được cô ta.

Chẳng lẽ cô ta không làm bài tập sao, Hạ Tiểu Khê thấy rất tò mò, nhưng nghĩ đến cảnh bọn họ cùng nhau chép bài tập hôm khai giảng, dường như lại hiểu ra điều gì đó. Tuy nhiên bọn họ có viết bài tập hay không cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Bên ngoài sân bóng rổ, Hạ Văn Đình, Trương Tình, Hà Phương và mấy nữ sinh đang dốc sức hò hét "Trần Đông Phương cố lên, Trần Đông Phương cố lên".

Các nam sinh trên sân bóng rổ vì thế mà chơi bóng càng thêm quyết liệt.

Đánh bóng xong, đám Trương Tình đợi Trần Đông Phương đi ra, xúm lại đưa nước ngọt cho anh.

"Đông Phương, Ninh Thành có vui không? Cuối tuần sau anh đưa bọn em đi chơi đi?" Trương Tình nói.

Trần Đông Phương lại nhìn về phía Hạ Văn Đình: "Cậu cũng muốn đi sao?"

Hạ Văn Đình ngón tay quấn lọn tóc, đỏ mặt nói: "Anh hỏi em làm gì?"

Mặt Trương Tình cứng đờ.

Hà Phương lại như hiểu ra điều gì đó, hi hi cười nói: "Văn Đình chắc chắn là muốn đi, bây giờ vì cái đứa Hạ Tiểu Khê kia mà cậu ấy chẳng muốn ở nhà chút nào."

Trần Đông Phương nhíu mày hỏi Hạ Văn Đình: "Hạ Tiểu Khê đó thường xuyên bắt nạt cậu sao?"

Hạ Văn Đình thở dài: "Ôi, cũng quen rồi. Cha em cảm thấy ngày trước nó phải chịu khổ nên thiên vị nó. Em chỉ đành cố gắng tránh mặt nó thôi."

Mày Trần Đông Phương nhíu c.h.ặ.t lại: "Bình thường ở trên lớp nó chẳng mấy khi lên tiếng, cậu không nói thì chẳng ai nhận ra."

Hà Phương nói: "Nếu không thì lần trước tại sao bọn này lại cãi nhau với nó, chẳng phải là vì chướng mắt khi thấy nó bắt nạt Đình Đình sao. Bây giờ bọn này chẳng dám đụng vào nó, nó đanh đá quá."

Hạ Văn Đình chỉ đứng đó thở dài.

Chương 34 Mượn bài tập

Sáng thứ Hai, Hạ Tiểu Khê phát hiện trên bàn lại đặt ba cái bánh khoai tây, cô liếc nhìn Tần Lan một cái thì thấy bà đang nhìn Hạ Hồng Bân.

Hạ Hồng Bân chủ động gắp cho Hạ Tiểu Khê một cái bánh khoai tây trước.

Hạ Văn Đình liếc nhìn, c.ắ.n môi: "Mẹ, hôm nay con không đói, con không ăn sáng đâu ạ." Nói xong liền định đeo cặp sách đi.

"Sao có thể không ăn sáng, con còn phải đi học mà." Tần Lan vội nói: "Biết con chăm chỉ, vậy ít nhất cũng mang theo bánh khoai tây đến trường, lúc nào đói thì ăn."

Hạ Văn Đình không nói thêm gì nữa, đợi Tần Lan bỏ bánh khoai tây vào hộp nhôm rồi mang đi.

Đợi Hạ Văn Đình đi rồi, Hạ Văn Hoa đang vùi đầu húp cháo cũng nói: "Con cũng phải đi đây." Nói xong, cậu ta ngồm ngoàm nhét một cái bánh bao thịt vào miệng, lại cầm một chiếc quẩy trên tay, xách cặp lên chạy biến ra ngoài.

Tần Lan quay đầu lại thấy Hạ Tiểu Khê đang thong thả ăn từng miếng bánh khoai tây nhỏ, ừm, tướng ăn so với trước kia đã lịch sự hơn nhiều rồi, nhưng trong lòng bà vẫn bực bội, cau mày nhìn Hạ Hồng Bân: "Tôi nói ông này, biết gắp bánh khoai tây cho Tiểu Khê, sao không biết gắp cho hai đứa kia, tôi thấy Đình Đình chắc là trong lòng không thoải mái nên mới không ăn cơm đã đi rồi."

Hạ Hồng Bân nhớ lại, đúng là không nên chỉ gắp cho Hạ Tiểu Khê: "Biết rồi, lần sau đều gắp cả. Nhưng mà, Đình Đình trước đây nó cũng vậy mà, sáng thứ Hai thường sẽ đi sớm. Có phải giờ mới thế đâu."

Hạ Tiểu Khê nghe vậy thì nhận ra manh mối rồi, e rằng đây là đi sớm để chép bài tập đây mà.

Ai ngồi hàng đầu chính là tổ trưởng của tổ đó, mỗi ngày chịu trách nhiệm thu bài tập của tổ. Thành viên trong tổ sẽ tự động nộp bài tập trong ngày cho tổ trưởng trước giờ đọc kinh sớm. Vì vậy cô quá hiểu rõ về bài tập của Hạ Văn Đình.

Quả nhiên, đợi sau khi giờ đọc kinh tiếng Anh kết thúc, Hạ Tiểu Khê phát hiện bài tập Sinh học và Toán của Hạ Văn Đình đều chưa nộp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.