Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 62
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:10
Hạ Tiểu Khê ngồi thẫn thờ trên ghế.
Hạ Văn Hoa ngồi xuống bên cạnh an ủi: "Chị Hai, chị đừng giận, chị muốn báo vào Tứ Trung Ninh Thành thì em ủng hộ chị. Chị muốn báo vào đâu em cũng ủng hộ hết. Cái chị Hạ Tiểu Đình kia lần trước mới được 321 điểm mà cũng đòi báo Tứ Trung, mẹ còn ủng hộ chị ta nữa, Hạ Tiểu Đình hồ đồ, mẹ cũng hồ đồ theo. Em thấy suất đó nên để cho chị mới đúng."
"Sao em biết chị ta được 321 điểm?" Hạ Tiểu Khê nhìn Hạ Văn Hoa.
Hạ Văn Hoa hì hì cười: "Có lần em mất cái gọt b.út chì nên vào cặp chị ta tìm, vô tình nhìn thấy thôi. Chị không biết đâu, môn toán phần trắc nghiệm có 15 câu mà chị ta chỉ đúng được có 1 câu, trời đất ơi, em có tung xúc xắc đoán bừa thì tỉ lệ trúng cũng cao hơn chị ta ấy chứ."
Hạ Tiểu Khê bị cậu chọc cười. Hai chị em đang nói chuyện thì Hạ Hoành Bân gõ cửa đi vào.
"Tiểu Khê, con cứ chuẩn bị thi trung học cho tốt, đừng để tâm đến lời họ nói. Tiểu Đình cũng không đi được Tứ Trung Ninh Thành đâu, lúc nãy bố hỏi Sư đoàn trưởng Trần rồi, nói là phải chuyển hộ khẩu của Đông Phương sang hộ khẩu của chú cậu ấy, giúp Tiểu Đình có lẽ hơi phiền phức. Sư đoàn trưởng Trần đã đ.á.n.h Đông Phương một trận rồi, bảo cậu ta sau này không được hứa hão như thế nữa."
"Em biết ngay mà, Trần Đông Phương c.h.é.m gió ác thật." Hạ Văn Hoa hừ hừ nói.
Hạ Hoành Bân lườm Hạ Văn Hoa một cái: "Có phải con cũng đang ngứa đòn không?"
Hạ Văn Hoa lẩn nhanh như chớp.
"Bố, con không định điền vào Tứ Trung Ninh Thành đâu. Con điền..." Hạ Tiểu Khê thấy trong phòng chỉ còn cô và Hạ Hoành Bân thì định nói thật.
Nhưng mới nói được nửa chừng, lời cô đã bị Hạ Hoành Bân ngắt quãng: "Bố biết rồi, con điền trường mình. Con lo ôn tập cho tốt, tập trung tinh lực để vượt qua mục tiêu chính là kỳ thi trung học này."
"Bố, con..."
"Lát nữa bố có nhiệm vụ khẩn cấp phải đi ngay, có lẽ đi mất nửa tháng, lúc các con thi trung học bố không có nhà." Nói đoạn Hạ Hoành Bân lấy từ trong túi ra bốn tờ năm đồng nhét cho cô: "Nghe nói thi trung học phải lên Ninh Thành thi, con cứ ăn uống cho tốt vào."
Nói xong ông vội vã rời đi.
Thoắt cái đã đến ngày trước khi thi trung học.
Trong một khách sạn ở Ninh Thành, thầy Vương phát phiếu báo danh cho từng học sinh, dặn dò những điều cần lưu ý trước khi thi, rồi cho mọi người về phòng mình.
Phòng của Hạ Tiểu Khê có hai giường, phải hai người nằm chung một giường.
"Tiểu Đình, mình muốn ngủ chung giường với cậu." Hà Phương vừa vào phòng đã nói ngay.
Hạ Tiểu Khê dĩ nhiên không có ý kiến gì, cô ngủ cùng một bạn nữ khác. Cô cũng chẳng muốn ngủ cùng hai người kia.
"Đúng là xui xẻo, phải ở chung phòng với cái đồ nhà quê kia." Hà Phương nói giọng mỉa mai.
"Hai đêm liền, đúng là khó chịu quá đi mất." Hạ Tiểu Đình liếc nhìn Hạ Tiểu Khê đang lấy sách từ trong cặp ra, rồi nói với Hà Phương: "Mau bật tivi lên đi, xem có phim Bạch Nương T.ử Truyền Kỳ không."
Rất nhanh sau đó, giai điệu quen thuộc vang lên, mấy người bọn họ reo hò, ngay cả bạn nữ đang định đọc sách cũng bị thu hút, đang phân vân thì Hạ Tiểu Đình nói: "Trước khi thi phải thư giãn, thư giãn mới thi tốt được."
Lý thuyết này nhanh ch.óng được chấp nhận, người kéo đến phòng ngày càng đông.
Hạ Tiểu Khê dọn dẹp cặp sách rồi lách qua đám đông đi ra ngoài. Nghe thấy sau lưng Hạ Tiểu Đình cười nói: "Cái loại người không hòa đồng nó thế đấy, lúc nào cũng thích làm vẻ đặc biệt."
Hạ Tiểu Khê không dừng bước, đi thẳng ra ngoài, tai bỗng chốc thanh tịnh hơn nhiều.
Cô tìm thấy một cái đình bên ngoài khách sạn để xem lại tài liệu ôn tập mình đã tổng hợp. Đó đều là những lỗi sai thường gặp và các trọng điểm dễ thi mà cô đã tích lũy hằng ngày. Xem những thứ này là để tìm lại cảm giác trước khi thi.
Một lúc sau, có một bạn nữ đeo kính đi tới. Hạ Tiểu Khê nhìn một cái, thấy hơi quen mắt, lại nhìn thêm cái nữa.
Bạn nữ đó ngồi xuống đối diện cô, nhìn tập đề trên tay Tiểu Khê hỏi: "Cậu học trường nào thế?"
"Trường Nhất Trung đảo Lăng."
Bạn nữ đó cũng không hỏi thêm gì nữa, hai người ai nấy tự đọc sách của mình.
Mãi đến khi trời sập tối, đến giờ ăn cơm thầy cô đã dặn trước, cô mới đi về phòng.
Trong phòng vẫn là cảnh tượng lúc cô đi, một nhóm người bưng hộp cơm ngồi trên giường xem tivi.
Hạ Tiểu Khê thấy giường của mình bị bày bừa lộn xộn, cô nhíu mày đi tới. Lấy hộp cơm từ trên bàn đầu giường ra rồi đi ra ngoài, lúc đi không cẩn thận còn bị ai đó ngáng chân suýt ngã.
Hạ Tiểu Khê lảo đảo một cái, cũng may bình thường có luyện võ nên khả năng giữ thăng bằng khá tốt.
Cô quay đầu lạnh lùng quét mắt nhìn bọn họ một lượt, rồi nhìn xuống bàn chân dưới đất. Cô quay người bỏ đi, vẫn còn nghe thấy phía sau có người nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, dọa ai cơ chứ?"
"Người ta biết võ đấy, cẩn thận người ta động thủ."
Vừa ra khỏi cửa, cô đã gặp lại bạn nữ lúc nãy ở đình. Hóa ra bạn ấy ở phòng cách hai phòng nữa.
Hạ Tiểu Khê khẽ gật đầu với bạn ấy rồi tiếp tục đi về phía nhà hàng của khách sạn.
"Tối nay cậu vẫn định ở đó à?" Lúc Hạ Tiểu Khê đi ngang qua, bạn nữ đó đột nhiên lên tiếng.
Hạ Tiểu Khê khựng lại, bạn ấy đang nói chuyện với mình sao?
"Cái phòng đó toàn là những người không định học tiếp cấp ba thôi, tối nay cậu ở chung với họ sẽ ảnh hưởng đến việc thi cử đấy, mình khuyên cậu nên tự đặt một phòng khác." Bạn nữ đó nói tiếp.
Lúc này Hạ Tiểu Khê mới chắc chắn là bạn ấy đang nói với mình. Thực ra đây cũng là điều cô đang suy nghĩ. Có điều cô thấy hơi tốn tiền, vẫn đang cân nhắc xem có nên nhịn hai đêm không. Bây giờ nghe bạn nữ này nói vậy, cô lập tức đưa ra quyết định: "Tụi mình có thể tự đặt phòng sao? Có cần nhờ thầy giáo giúp không?"
"Cứ đưa tiền cho thầy, nhờ thầy đặt giúp cho."
"Được, cảm ơn cậu nha."
"Mau đi đi, muộn là không còn phòng đâu."
Chương 56 Ăn bánh chưng
Hạ Tiểu Khê chạy đi tìm thầy Vương, nói ra suy nghĩ của mình. Thầy Vương lập tức giúp cô đặt thêm một phòng nữa, rồi nói: "Là thầy sơ suất không tính toán kỹ, đáng lẽ nên để em ở cùng với mấy bạn khác mới đúng."
"Thầy ơi, bây giờ một mình em ở một phòng thế này còn tốt hơn ạ." Mặc dù một mình ở hai đêm phải tốn thêm tiền, nhưng nghĩ lại thì thấy rất xứng đáng.
"Vậy tối nay em nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Hạ Tiểu Khê quay về phòng cũ lấy hành lý, lại bị mấy người kia nói mỉa mai một trận. Cô không thèm để ý, về phòng mình ăn cơm rồi đọc sách. Nghỉ ngơi tốt suốt một đêm, ngày hôm sau cô tinh thần phấn chấn bước vào phòng thi.
