Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 64
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:10
"Bây giờ chị có rảnh để dạy em lộn nhào không?"
Hạ Tiểu Khê đặt b.út xuống, nhìn đứa em trai đang đầy vẻ mong đợi phía sau, khóe miệng khẽ nhếch lên, cô lấy từ trong cặp ra một gói bánh ngọt đưa cho cậu.
Hạ Văn Hoa nhảy cẫng lên: "Chị Hai đúng là tốt nhất trên đời!"
Vừa định há miệng ăn, Hạ Văn Hoa lại nhìn chị: "Chị Hai, chị không ăn à?"
"Lúc nãy thím Tôn cho chị ăn cái bánh chưng rồi, chị no rồi." Hạ Tiểu Khê lắc đầu.
"Thím Tôn chỉ thích mỗi chị thôi, em ở nhà suốt ngày mà chẳng bao giờ thấy thím cho bánh chưng cả." Hạ Văn Hoa c.ắ.n một miếng bánh lớn, lầm bầm nói.
"Có đồ ăn mà còn không khóa được cái miệng em lại à."
Chương 57 Nhận thưởng
Mấy ngày tiếp theo, Hạ Tiểu Khê bắt đầu dạy Hạ Văn Hoa lộn nhào.
Hạ Hoành Bân không có nhà, lại vì kỳ thi trung học đã kết thúc, Hạ Tiểu Khê đảm nhận vai trò cô giáo nhỏ. Sáng sớm tinh mơ, hai chị em đã như hai con khỉ lộn qua lộn lại trong sân. Thím Tôn ở nhà bên nhìn mà cứ phải vỗ n.g.ự.c thon thót. Nhưng qua vài ngày thím cũng quen dần, còn cười hì hì khen Hạ Văn Hoa tiến bộ nhanh. Hạ Văn Hoa thế là càng lộn hăng hơn.
Mãi đến khi mặt trời lên cao, hai chị em mới dừng tập luyện, mồ hôi đầm đìa đi vào nhà. Trong nhà, Tần Lan đang tết tóc cho Hạ Tiểu Đình. Nghe thấy tiếng động, bà quay đầu lại cau mày nhìn Hạ Tiểu Khê: "Con gái con lứa gì mà suốt ngày nhảy nhót lung tung thế kia, chẳng có dáng vẻ con gái gì cả."
Hạ Tiểu Khê không thèm để ý đến bà, đi lên lầu, Hạ Văn Hoa cũng lục tục chạy theo sau.
Chiều hôm đó, khối 9 họp lớp cuối cấp, đám Hạ Văn Hoa cũng phải đến trường lấy bảng điểm học kỳ.
Cô Triệu gọi Hạ Tiểu Khê lên văn phòng. Tim Hạ Tiểu Khê đập thình thịch, chẳng lẽ kết quả thi toán đã có rồi sao?
Chỉ thấy cô Triệu mỉm cười lấy từ trong ngăn kéo ra một danh sách đưa cho cô, trên đó liệt kê danh sách đoạt giải vòng chung kết cuộc thi toán học trung học toàn quốc.
Ba chữ Hạ Tiểu Khê được ghi trang trọng sau mục "Giải Nhất".
"Cô Triệu, em được giải Nhất ạ?" Mắt Hạ Tiểu Khê sáng bừng lên.
Cô Triệu mỉm cười gật đầu: "Điểm thi trung học của em cũng sẽ được cộng thêm 10 điểm ưu tiên."
"Thật ạ?" Hạ Tiểu Khê mừng rỡ khôn xiết.
"Dĩ nhiên là thật rồi. Lần này em đạt giải Nhất, Sở Giáo d.ụ.c Ninh Thành sẽ trao tiền thưởng cho em, ngày mai em hãy lên Sở Giáo d.ụ.c Ninh Thành để nhận thưởng nhé."
Hạ Tiểu Khê lại ngây ngô hỏi một câu: "Thật ạ?"
Cô Triệu cười: "Dĩ nhiên là thật rồi, chắc là vui quá nên ngẩn người luôn rồi phải không, ngày mai cô sẽ đưa em đi."
Khi Hạ Tiểu Khê quay lại lớp học, trong lớp một đám người đang vây quanh Trần Đông Phương: "Hộ khẩu của cậu thực sự được chuyển sang nhà chú cậu rồi à?"
"Với số điểm 560 mà cậu vừa ước tính, Tứ Trung Ninh Thành chắc chắn là nằm trong tầm tay rồi."
"Đại học sinh tương lai ơi, sau này nhớ bảo kê cho mình nhé."
Mọi người đang bàn tán xôn xao, thấy Hạ Tiểu Khê đi vào, có người nói giọng mỉa mai: "Nghe nói có người cũng muốn vào Tứ Trung Ninh Thành học cấp ba đấy, đúng là tự lượng sức mình."
"Vào được trường mình đã là cá chép hóa rồng rồi, vậy mà còn mơ tưởng lên Ninh Thành, lại còn không sợ gây phiền phức cho người thân, các cậu đã thấy ai mặt dày như thế chưa?"
"Chưa thấy bao giờ." Có mấy người hùa theo trêu chọc.
"Các cậu nói nhỏ thôi, nó biết võ đấy."
Đám đông bỗng chốc im bặt, rồi lại chuyển sang chuyện khác: "Tiểu Đình, Hà Phương, chuyện thi vào đoàn văn công của các cậu sao rồi?"
"Tiểu Đình không thi, Hà Phương thi."
"Thật ngưỡng mộ các cậu, không cần học giỏi mà vẫn được đi thi đoàn văn công."
Gương mặt đang tươi cười của Hà Phương và Hạ Tiểu Đình bỗng tối sầm lại. Có người lén cười thành tiếng.
"Cái gì mà không cần học giỏi?" Hà Phương trừng mắt nhìn người vừa nói.
Hạ Tiểu Đình cũng liếc xéo người đó một cái: "Tụi mình là không muốn đi theo con đường học hành thôi. Không giống như một số người, chỉ có thể học đến c.h.ế.t mới có lối thoát."
"Phải phải phải, mình nói sai rồi, hi hi, cậu đang nói đến cái đồ nhà quê là người thân nhà cậu đúng không?" Người đó cười cợt nói nhỏ.
"Là cậu nói đấy nhé, không phải mình nói đâu."
"Tiểu Khê, cậu học cấp ba chắc chắn không vấn đề gì, sau này cậu nhất định sẽ đỗ đại học cho xem." Tiền Chiêu Đệ nói với Hạ Tiểu Khê vừa ngồi xuống.
Tiền Chiêu Đệ chắc là nghe thấy những lời kia nên muốn an ủi cô. Hạ Tiểu Khê mỉm cười gật đầu, rồi hỏi Tiền Chiêu Đệ: "Lần này cậu ước tính được bao nhiêu điểm, thi vào trung cấp y tá Hàng Thành chắc không vấn đề gì chứ?"
"Mình ước tính được 585 điểm, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc là ổn."
Hạ Tiểu Khê rất vui, lại hỏi: "Trương Tình, Hà Phương dạo này không tìm cậu gây rắc rối chứ?"
"Trước đây mình cứ đi theo sau cậu nên họ không làm gì được, giờ tốt nghiệp rồi, họ lại càng không có cách nào gây khó dễ cho mình nữa."
Đang nói chuyện thì thầy Vương mỉm cười đi vào, dặn dò chuyện cuối tháng 8 đến nhận giấy báo nhập học và bằng tốt nghiệp: "Thời gian cụ thể xem thông báo trên bảng đỏ ở cổng trường nhé. Đến lúc đó ai thấy thì truyền tin cho các bạn khác, đừng để lỡ việc."
Nói xong thầy cho cả lớp giải tán, thầy còn phải kịp chuyến tàu về quê, không có thời gian để cảm thán chia tay.
Đến khi lên tàu, thầy mới sực nhớ ra mình chưa nói cho cả lớp biết chuyện Hạ Tiểu Khê đạt giải Nhất cuộc thi toán học trung học toàn quốc. Thầy nghĩ thôi thì đành đợi đến lúc có kết quả thi trung học rồi nói vậy.
Lúc ăn cơm tối, Hạ Tiểu Đình nói với Tần Lan: "Mẹ ơi, ngày mai con hẹn với Hà Phương và Đông Phương lên Ninh Thành chơi ạ."
Tần Lan lập tức đồng ý: "Được, mẹ cho con mười đồng. Lên đó đừng có tiết kiệm quá, nhớ mua gì ngon mà ăn."
Hạ Văn Hoa đầy vẻ ngưỡng mộ: "Mẹ ơi, con cũng muốn đi chơi."
"Chị con là đi xem phim với bạn học, nó lớn rồi chơi với bạn bè là chuyện bình thường, con còn nhỏ, đợi vài năm nữa đi."
Hạ Tiểu Đình thấy Tần Lan đứng dậy vào bếp, bèn đắc ý nhìn Hạ Văn Hoa nói: "Em có thể nhờ chị Hai tốt của em đưa đi. Chị là chị không đưa em đi đâu đấy."
Hạ Văn Hoa tức giận hừ một tiếng: "Chị Hai thích đọc sách, không có ham chơi như chị đâu."
Hạ Tiểu Đình đập mạnh bát xuống bàn: "Hạ Văn Hoa! Sau này em đừng hòng đi chơi với chị nữa."
Lúc này Hạ Tiểu Khê đã nhai xong miếng cơm trong miệng, bèn nói với Hạ Văn Hoa: "Ngày mai chị đưa em lên Ninh Thành."
"Thật ạ?" Mắt Hạ Văn Hoa sáng bừng lên.
Tần Lan đi tới cau mày nói: "Con lên đó làm gì? Đình Đình đi chơi với bạn, con lên Ninh Thành đến đường xá còn không biết, lên đó đi lung tung làm gì, còn dắt theo Văn Hoa nghịch ngợm nữa."
