Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 80

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:13

Nghĩ đến đây, lại nghe Cục trưởng Vương nói với người bên cạnh: "Tôi đề nghị các anh nên thay người phụ trách thi toán học khối trung học đi, tránh làm lãng phí nguồn học sinh giỏi." Cũng chẳng đợi đối phương trả lời, ông liền nói với Hạ Tiểu Khê và Hạ Văn Hoa một câu lần sau đến nhà ông ăn cơm rồi dẫn đoàn người đi mất.

Trương Quốc Lương bủn rủn chân tay, nhìn Hạ Tiểu Khê và Hạ Văn Hoa, mặt dày nói: "Hóa ra các em quen Cục trưởng Vương..."

Lời còn chưa dứt, Hạ Tiểu Khê đã kéo Hạ Văn Hoa đi thẳng về phía tiệm cơm quốc doanh.

Người bảo vệ bên cạnh cười khẩy: "Lật thuyền rồi nhé."

Đợi đi xa rồi, Hạ Văn Hoa nói: "Chị hai, cái lão Trương Quốc Lương kia thật kinh tởm. Chị xem cái mặt lão ta thay đổi kìa, chẳng khác gì nghệ thuật biến mặt trong kịch Xuyên trên tivi cả."

"Em đừng có x.úc p.hạ.m quốc túy của người ta thế chứ. Loại người này ít để ý thôi, nịnh trên nạt dưới, chẳng làm được điều gì tốt đẹp đâu."

"Đúng thế, nếu không có chú Vương xuất hiện, chắc lão ta còn lôi thôi một hồi nữa. May mà cô Triệu không lấy loại người này, chú Tiền giỏi hơn lão ta gấp vạn lần."

Hạ Tiểu Khê cảm thán: "Vậy nên đấy, họa phúc khôn lường, đôi khi gặp phải một chuyện không hay, biết đâu lại là khởi đầu cho một chuyện tốt."

"Chị hai, chị nói chuyện giống hệt mấy ông đồ già ấy. Sau này chị tìm người yêu phải mở mắt cho to vào nhé, tuyệt đối đừng tìm cái loại như Trương Quốc Lương, nếu không sau này ngày nào em cũng phải đi đ.á.n.h lộn vì chị mất."

"Không cần em động tay đâu, chị tự mình đ.á.n.h được."

Hạ Văn Hoa phì cười, cậu quên mất, sức chiến đấu của chị cậu còn mạnh hơn cậu nhiều.

Tiệm cơm quốc doanh nằm không xa trường số 1 Ninh Thành, ra khỏi cổng trường đi bộ khoảng bảy tám phút là tới.

Vào trong tìm một chiếc bàn hai người ngồi xuống.

Gọi món thịt kho tàu, cá ngạnh, thêm một đĩa rau xào, vừa đợi lên món vừa uống trà.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng người ở bàn bên cạnh nói chuyện.

"Chao ôi, cái lão thầy Trương kia chơi bóng rổ vừa dở vừa ham thế nhỉ, Trần Hồng Quân, lần sau chơi bóng đừng có gọi lão ta nhé."

Hạ Tiểu Khê và Hạ Văn Hoa nhìn sang, đó chính là nhóm nam sinh vừa chơi bóng rổ với Trương Quốc Lương, hai chị em nhìn nhau, im lặng lắng nghe.

"Tớ có gọi lão đâu, là lão tự nhìn thấy bọn mình rồi chạy lại đấy chứ, lão là giáo viên, tớ đuổi lão đi kiểu gì?"

"Thực ra lão chỉ muốn làm quen với Hàn Nghị, Thắng Lợi bọn cậu thôi. Lão bảo muốn ứng tuyển làm chủ nhiệm khối đấy."

Một nam sinh tóc húi cua, gương mặt khôi ngô, góc cạnh rõ ràng cười nhạo: "Lão ta muốn làm chủ nhiệm khối thì liên quan gì đến bọn mình, từ bao giờ mà mặt mũi bọn mình lại lớn đến thế hả?"

"Nghị ca, mặt cậu không lớn, nhưng mặt gia đình cậu lớn, nhà cậu tùy tiện lôi ai ra cũng..."

"Dừng lại, Sở Minh, cái lão này ban đầu là do cậu kéo đến đấy nhé, là thầy giáo của cậu chứ không phải của tớ. Lần sau lão mà đến thì bọn mình đổi sân."

"Được được được, tớ biết rồi. Lần sau nhất định không dẫn lão theo." Người tên Sở Minh vội vàng cầu xin tha thứ.

Một nam sinh đeo kính lại nói: "Giờ nghĩ lại ban đầu hình như lão nhắm vào Trần Hồng Quân, sau đó chắc biết được gì đó lại nhắm vào tớ và Nghị ca..."

"Chẳng trách ngày nào cũng chơi bóng với đám học sinh chúng mình, chẳng thấy lão chơi với giáo viên trong trường bao giờ."

"Hôm nay may mà có người tìm lão, không thì lão lại đòi đi ăn cơm cùng bọn mình rồi."

"Các cậu nhìn bên cạnh kìa," một nam sinh bỗng chỉ về phía bàn Hạ Tiểu Khê, "Trương Quốc Lương lúc nãy có phải nói chuyện với họ không?"

Cả bàn nam sinh bỗng nhiên đồng loạt nhìn về phía chị em Hạ Tiểu Khê.

Chương 75 Nghe lén

Hạ Tiểu Khê rất bình tĩnh, lập tức gắp một miếng thịt kho tàu lên ăn.

Còn Hạ Văn Hoa thì chột dạ cúi đầu xuống, trên đầu như viết rõ mồn một ba chữ "đang nghe lén".

Bàn nam sinh kia lập tức không nói về Trương Quốc Lương nữa, chuyển sang nói về chuyện nghỉ hè đi đâu chơi.

Đợi nhóm nam sinh đó ăn xong đi khỏi, Hạ Văn Hoa nói với Hạ Tiểu Khê: "Cái lão Trương Quốc Lương kia giỏi thật đấy, đến học sinh cũng nịnh bợ, cái bộ mặt đó thật khó coi. Đám người lúc nãy chắc không nghĩ chúng ta cùng phe với Trương Quốc Lương đấy chứ."

"Chắc là thế rồi, không thì sao họ lại tránh mặt chúng ta."

Hạ Văn Hoa cảm thấy cách nhìn đó là sỉ nhục mình: "Lúc nãy em nên nói với họ là em cũng ghét Trương Quốc Lương."

Hạ Tiểu Khê ăn xong miếng cơm cuối cùng: "Em đột nhiên nói một câu như vậy với họ, chỉ khiến người ta thấy em không những nghe lén mà còn có vấn đề về thần kinh thôi. Chúng ta và họ là người lạ, mặc kệ họ nghĩ gì."

Hạ Văn Hoa nghĩ cũng đúng, lại nói: "Mấy người đó chắc chắn là con em gia đình trong khu tập thể quân đội của Tổng quân khu Ninh Thành."

Hạ Tiểu Khê nghi hoặc nhìn cậu.

Hạ Văn Hoa xoa xoa mũi: "Em ngửi thấy trên người họ một mùi hương rất quen thuộc."

"Mùi gì?"

"Mùi của đám con em đại quân khu."

"Em đúng là mũi ch.ó, mau ăn miếng thịt cuối cùng đi."

Ăn cơm xong, Hạ Tiểu Khê đi xe buýt tiễn Hạ Văn Hoa ra bến tàu. Còn mua thêm một hộp bánh Sa Kỳ Mã bảo cậu mang về cho thím Tôn ăn.

Lại dặn dò cậu hằng ngày phải luyện võ, chăm chỉ học hành. Nhìn cậu lên tàu xong cô mới quay về trường.

Lúc về đến ký túc xá, mấy người kia cũng vừa vặn chuẩn bị ra lớp.

Chiều nay lớp họ sẽ phát sách, lao động dọn dẹp, và giáo viên chủ nhiệm sẽ chọn lớp phó học tập và tổ trưởng.

Cô gái ở chiếc giường cuối cùng tên là Vương Mai. Cũng giống như Tiền Hồng, có chút kiêu ngạo, lúc tự giới thiệu còn không quên kèm theo bố cô ta là Bí thư thôn.

Tiền Hồng cười khẩy một tiếng: "Bí thư thôn mà cũng đáng để cậu nhắc đi nhắc lại thế à, Bí thư thôn mà đặt ở Ninh Thành thì chỉ bằng cái ông chủ tịch ủy ban phường thôi. Thật là oai phong quá cơ. Dân quê đúng là thiếu hiểu biết."

Vương Mai đỏ bừng mặt.

Mấy người khác cảm thấy buồn cười. Hai người này không ngờ lại kìm hãm lẫn nhau.

Hạ Tiểu Khê cầm ba lô vải đi theo mấy người cùng phòng đến lớp.

Trong lớp đa số mọi người đã đến đông đủ.

Có một số bạn không quen biết ai, lại có chút rụt rè nên khá yên tĩnh. Còn một bộ phận có lẽ đã quen nhau từ trước, đang líu lo trò chuyện.

Đám Hạ Tiểu Khê bước vào lớp, mọi người trong lớp đều nhìn sang, bỗng nhiên tiếng nói chuyện nhỏ hẳn đi, họ vội vàng chọn mấy chỗ trống ngồi xuống.

"Họ nhìn chúng mình đi vào sao bỗng không nói chuyện nữa nhỉ?" Cao Tuệ nhỏ giọng hỏi.

Trương Thư Lam mỉm cười nhìn Hạ Tiểu Khê một cái.

"Chắc là vì thấy Tiểu Khê xinh đẹp đấy." Hác Tam Muội cười nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.