Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 97
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:16
Hạ Tiểu Khê gật đầu: “Chỉ biết một chút thôi, mới luyện được hơn một năm.”
“Thế này mà bảo một chút á, thân thủ của cậu lợi hại lắm đấy.”
Cao Tuệ nãy giờ vẫn còn trong trạng thái hoảng sợ lúc này cũng phản ứng lại: “Lúc bọn Ma Cầu lao tới, tớ với Tam Muội đều sợ đến đờ người ra, không ngờ cuối cùng là Tiểu Khê đ.á.n.h cho bọn chúng một trận. Biết thế lúc đó chúng tớ cứ bình thản đứng đó xem bọn chúng bị đòn là được rồi.”
“Các cậu là bị tớ kéo liên lụy thôi, Ma Cầu chỉ nhắm vào tớ. Chuyện hôm nay giống như lời Hàn Nghị nói ấy, chúng ta đừng kể ra ngoài làm gì. Tránh việc sau này không biết người ta truyền tai nhau cái gì, lại kéo cả các cậu vào.” Hạ Tiểu Khê nói.
Những người khác đều gật đầu. Trương Thư Lam thấy Cao Tuệ và Hách Tam Muội vẫn còn hơi thất thần, bèn nói tiếp: “Các cậu không cần lo lắng, Ma Cầu đi lao cải vài năm, chỉ sợ đợi đến lúc chúng ta tốt nghiệp đại học hắn ta cũng chưa chắc đã ra đâu. Chúng ta cứ lo học tập thật tốt là được rồi.”
Cao Tuệ và Hách Tam Muội nghe xong thần sắc càng thêm thả lỏng.
“Tiểu Khê mời cơm mà sao lại là Hàn Nghị trả tiền thế kia?” Trần Hồng Quân lại càm ràm.
Đi trên đường về khu tập thể, Trịnh Thuận Lợi hỏi: “Hàn Nghị, hôm nay cậu có vẻ ra mặt hơi nhiều đấy, nhà bọn Ma Cầu chỉ sợ sẽ ghi thù cậu.”
“Cái loại tai họa như Ma Cầu sớm muộn gì cũng phải vào đó thôi, Nghị ca đây là trừ hại cho dân. Hơn nữa, Nghị ca mà sợ bọn chúng ghi thù sao?” Trần Hồng Quân khinh thường nói.
“Tôi đương nhiên biết Ma Cầu là đáng đời, tôi chỉ cảm thấy gia đình như nhà Hàn Nghị các cậu, nhất cử nhất động đều phải thận trọng, ngộ nhỡ bị kẻ có tâm lợi dụng thì…” Trịnh Thuận Lợi nói.
Hàn Nghị lạnh lùng nói: “Loại như Ma Cầu mà tôi còn không dám động thì sau này tôi cũng đừng hòng làm tướng quân làm gì nữa, cứ ở nhà ăn không ngồi rồi chờ c.h.ế.t cho xong. Hơn nữa nhà Ma Cầu đâu phải chỉ có mình hắn là con trai, nhà họ sẽ không vì một đứa con gây chuyện sinh sự này mà làm hỏng việc lớn đâu. Chuyện hôm nay đừng nói với bọn Sở Minh nhé, bọn họ không giống hai cậu đâu.”
Trịnh Thuận Lợi và Trần Hồng Quân gật đầu, biết rằng mặc dù Hàn Nghị và bọn Sở Minh thường xuyên cùng nhau đá bóng, nhưng thực tế những người đó không hề bước vào lòng cậu, cậu luôn giữ một khoảng cách nhất định với họ.
Sau đó Trần Hồng Quân lại thì thầm với Trịnh Thuận Lợi: “Lâu lắm mới thấy Nghị ca dáng vẻ nghiêm túc thế này đấy, làm tôi cũng có chút sợ cậu ấy rồi.”
“Cậu ấy làm việc chính sự thì toàn như vậy. Tuy nhiên, cậu không thấy hôm nay cậu ấy quản hơi nhiều sao? Theo tác phong trước đây của cậu ấy, cùng lắm là đưa đến đồn công an thôi, chứ không đời nào lại đích thân đợi ở đó, không những tìm Cục trưởng Trịnh mà còn đưa Hạ Tiểu Khê mấy người về trường.”
“Cái đó có gì đâu, là do bọn Ma Cầu quá xấu xa thôi, Hạ Tiểu Khê mấy người lại là bạn cùng lớp với chúng ta, người ta còn giành bao nhiêu giải nhất cho lớp trong đại hội thể thao, xem như là nể mặt cậu ấy góp sức cho lớp thì cũng phải giúp đỡ chứ. Nghị ca cũng giống tôi thôi, là khẩu xà tâm Phật, không giống cậu, khẩu Phật tâm xà.”
Trịnh Thuận Lợi bị chọc cười, chỉ vào mình hỏi Trần Hồng Quân: “Tôi tâm xà? Hàn Nghị mà tâm Phật? Hàn Nghị còn đặc biệt bồi thêm một cái đạp làm người ta gãy xương luôn mà là tâm Phật à?”
Về đến khu tướng lĩnh, vừa bước vào cửa, Hàn phó quân trưởng đang ngồi trên sofa đọc báo liền nhìn sang.
“Ồ, hôm nay cụ nhà mình về nhà sớm thế nhỉ.”
Hàn phó quân trưởng liếc nhìn Hàn Nghị vừa vào đã ngồi đó ăn nho: “Anh không rửa tay đã ăn đồ sao?”
“Hồi ông cụ tống con đi huấn luyện sinh tồn dã ngoại con đã hình thành thói quen này rồi, vả lại ngày xưa ông cụ ăn cơm trên chiến trường thì còn phải đi tìm chỗ rửa tay sao?”
Hàn phó quân trưởng nghẹn lời, lại nói: “Cái gì mà tống đi, ai đó lúc ấy chẳng phải cầu xin tôi đưa đi sao. Thôi, không nói chuyện đó nữa, nghe nói hôm nay anh tống con trai Quách Hữu Tài đi lao cải à?”
Hàn Nghị đặt quả nho xuống, dùng khăn lau tay bên cạnh: “Hây, lời này nói nghe cứ như trại lao cải là con mở không bằng, con đây là làm việc tốt tích đức hành thiện. Con biết ngay hôm nay ông cụ vì chuyện này mà đặc biệt về sớm mà.” Cậu liền đem những việc Ma Cầu làm hôm nay và trước đây kể lại một lượt.
Mặc dù miệng Hàn phó quân trưởng thường xuyên đấu khẩu với Hàn Nghị, nhưng thực tế trong lòng rất hài lòng về đứa con trai này, ông biết cậu bình thường trông có vẻ lôi thôi lếch thếch nhưng thực ra làm việc rất có trình độ, rất đáng tin cậy.
Nghe cậu kể những việc Ma Cầu đã làm, ông lập tức nhíu mày, không ngờ Ma Cầu này lại quá đáng như vậy: “Con trai Quách Hữu Tài sao lại như thế nhỉ? Bình thường tôi gặp nó thấy là một đứa trẻ rất ngoan mà.”
“Ở cái khu tập thể này đứa trẻ nào thấy ông cụ mà chẳng tỏ ra ngoan ngoãn chứ.” Hàn Nghị không mấy quan tâm.
Hàn phó quân trưởng thở dài một tiếng: “Bản thân Quách Hữu Tài là người chịu khó, biết dẫn quân, không ngờ con trai lại như vậy. Lần điều chỉnh cấp bậc này vốn dĩ anh ta còn có hy vọng thăng lên một cấp, giờ con trai xảy ra chuyện này, e là hết hy vọng rồi.”
“Cho nên ấy mà, có được những đứa con như con và anh trai con, ông cụ cứ việc ở đó mà mở cờ trong bụng đi.” Hàn Nghị vừa dứt lời, đầu đã lĩnh ngay một cú gõ bằng tờ báo.
Trên đường Hạ Tiểu Khê, Trương Thư Lam mấy người đi về ký túc xá, Hách Tam Muội thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay trải qua thật là quá kích thích, tớ giờ vẫn chưa hoàn hồn lại được đây.”
Cao Tuệ cũng phụ họa: “Tớ cũng vậy. May mà Tiểu Khê biết võ thuật, sau đó lại gặp bọn Hàn Nghị giúp đỡ, nếu không chúng ta có lẽ cũng giống như những nữ sinh bị Ma Cầu bắt nạt lúc trước rồi.”
“Các cậu là bị tớ liên lụy, Ma Cầu chỉ nhắm vào tớ thôi, chuyện hôm nay cứ như lời Hàn Nghị nói, chúng ta đừng kể ra ngoài. Tránh việc sau này không biết truyền ra những lời gì, lại lôi cả các cậu vào.” Hạ Tiểu Khê nói.
Những người khác đều gật đầu. Trương Thư Lam thấy Cao Tuệ và Hách Tam Muội vẫn còn hơi thất thần, bèn nói tiếp: “Các cậu không cần lo lắng, Ma Cầu đi lao cải vài năm, chỉ sợ đợi đến lúc chúng ta tốt nghiệp đại học hắn ta cũng chưa chắc đã ra đâu. Chúng ta chỉ cần học tập thật tốt là được rồi.”
Cao Tuệ và Hách Tam Muội nghe xong thần sắc càng thêm thả lỏng.
