Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 246: Bà Đây Đánh Chính Là Loại Chó Má Như Mày!
Cập nhật lúc: 13/03/2026 18:05
Lệ Vân Thư nhìn cô mình đ.á.n.h người, miệng há hốc thành chữ O, đôi mắt sáng lấp lánh tràn ngập vẻ sùng bái. Cô đ.á.n.h người giỏi quá đi mất!
“Mẹ kiếp, mày là ai hả? Dựa vào đâu mà đ.á.n.h tao!” Hầu Vĩnh Xương nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định vung vào bụng người vừa đ.á.n.h mình, nhưng chưa kịp ra tay thì sau lưng đã bị đạp cho một cước. Cả người gã ngã sấp xuống đất, sau lưng truyền đến một cơn đau âm ỉ, cảm giác như da đầu sắp bị người ta giật đứt đến nơi.
Lệ Vân Thư liếc nhìn nhúm tóc trong tay, tiện tay vứt toẹt xuống đất.
“Bà đây là bà cô tổ của mày, đ.á.n.h chính là cái loại ch.ó má đoản mệnh nhà mày đấy!”
“Á, mẹ kiếp!” Hầu Vĩnh Xương c.h.ử.i thề, vừa định lồm cồm bò dậy thì lại bị đạp thêm một cước vào m.ô.n.g, tiếp tục ngã sấp mặt.
Hồ Mộng Liên đang ngủ trưa trong phòng ngủ thì bị Vương đại ma gọi dậy. Bà ta mặc nguyên chiếc váy ngủ chạy ào ra khỏi phòng, đập vào mắt là cảnh con trai nhà mình đang bị một cậu thanh niên đè sấp xuống đất mà đ.á.n.h.
“Vĩnh Xương!” Bà ta hét lên thất thanh, giương nanh múa vuốt định lao vào giúp con trai thì bị người ta tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
Hồ Mộng Liên trừng mắt nhìn người phụ nữ trung niên đang giữ c.h.ặ.t t.a.y mình: “Các người là ai? Dựa vào đâu mà đ.á.n.h con trai tôi! Các người có biết đây là chỗ nào không hả? To gan thật đấy!”
Lệ Vân Thư gật gù đáp: “Biết chứ, đây là khu tập thể cán bộ Cục giáo d.ụ.c, chồng bà còn là Cục trưởng Cục giáo d.ụ.c nữa cơ mà.”
Hồ Mộng Liên trợn trừng hai mắt: “Biết mà các người còn dám ngông cuồng như thế, dám chạy đến tận đây đ.á.n.h con trai tôi? Tôi thấy các người đúng là coi trời bằng vung rồi. Chị Vương, báo công an, mau báo công an đi!”
“À, vâng vâng…” Vương đại ma vội vàng chạy vào trong nhà, quay số gọi cho Cục công an.
Hồ Mộng Liên thấy con trai bị đè ra đất đ.á.n.h cho kêu la oai oái thì xót xa vô cùng, ngặt nỗi tay đang bị giữ c.h.ặ.t nên chẳng giúp được gì. Bà ta tức giận trừng mắt nhìn Lệ Vân Thư, giơ tay định tát, nhưng cái tát chưa kịp giáng xuống thì đã bị tóm gọn.
Lệ Vân Thư đẩy mạnh một cái, ép c.h.ặ.t cả hai tay bà ta lên tường. Lực tay của cô lớn đến mức Hồ Mộng Liên vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát ra được.
“Con tiện nhân này, mau buông tao ra!”
Lệ Vân Thư nheo mắt lại: “Cái miệng còn không sạch sẽ nữa là bà đây tát cho vỡ mặt đấy.”
Đồng t.ử Hồ Mộng Liên co rụt lại, nhưng vẫn cứng cổ gào lên: “Mày dám!”
Lệ Vân Thư cười lạnh: “Bà cứ thử xem tôi có dám không.”
Hồ Mộng Liên: “…”
Tiếng đ.á.n.h c.h.ử.i nhau ầm ĩ thu hút sự chú ý của hàng xóm đối diện và trên lầu. Người hàng xóm đối diện thấy con trai Cục trưởng Hầu bị đè ra đ.á.n.h, phu nhân Cục trưởng là Hồ Mộng Liên cũng bị một người phụ nữ ép c.h.ặ.t lên tường, liền lớn tiếng quát: “Các người là ai, sao lại đ.á.n.h người thế hả?”
Vừa nói, người này vừa chạy tới kéo Lệ Triển Tường ra. Lệ Triển Tường thấy đ.á.n.h cũng hòm hòm rồi, bèn vẩy vẩy bàn tay phải đang đỏ ửng, lùi về đứng cạnh cô mình.
Lệ Vân Thư cũng buông Hồ Mộng Liên ra. Bà ta hung hăng lườm Lệ Triển Tường một cái, rồi vội vàng chạy đến đỡ cậu con trai đang bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, sưng vù lên. Miệng bà ta không ngừng xuýt xoa xót xa: “Vĩnh Xương, Vĩnh Xương…”
Hầu Vĩnh Xương được đỡ dậy, vẫn còn muốn lao vào đ.á.n.h Lệ Triển Tường, nhưng khi nhìn thấy nửa khuôn mặt sưng đỏ, bầm tím của Lệ Trân Trân thì khựng lại.
Người nhà họ Lệ tìm đến tận cửa rồi!
Hồ Mộng Liên thấy hàng xóm láng giềng kéo đến đông đủ, liền chỉ tay ra lệnh: “Bắt hết bọn chúng lại, giải lên đồn công an cho tôi! Dám đ.á.n.h con trai tôi, bà đây sẽ cho chúng mày ngồi tù mọt gông!”
“Các người bắt thử một người xem!” Giọng Lệ Triển Tường không lớn, rõ ràng chỉ là một thiếu niên mặt b.úng ra sữa, nhưng lại mang theo sự uy h.i.ế.p mười phần.
Đám hàng xóm thấy Lệ Triển Tường tuổi còn nhỏ mà đã ngông cuồng như vậy, lại dám chạy đến tận khu tập thể này đ.á.n.h con trai Cục trưởng Hầu, đoán chừng đám người này cũng không phải dạng vừa, chắc chắn là có bối cảnh. Bọn họ sợ nếu manh động ra tay, lỡ đắc tội với người không nên đắc tội thì lại rước họa vào thân.
Lệ Tiểu Ngọc chỉ thẳng mặt Hầu Vĩnh Xương, lớn tiếng nói: “Là anh ta đ.á.n.h chị tôi trước.”
Hàng xóm nhìn sang Lệ Trân Trân, thấy khuôn mặt cô gái nhỏ sưng đỏ, chỗ xanh chỗ tím, ai nấy đều nhíu mày. Con trai Cục trưởng Hầu sao lại đi đ.á.n.h con gái nhà người ta thế này?
“Thế thì chắc chắn là do chị mày tiện nhân nên mới đáng bị đ.á.n.h!” Hồ Mộng Liên chỉ vào Lệ Trân Trân c.h.ử.i rủa, “Cái loại đàn bà không biết xấu hổ, muốn bám lấy con trai tao như mày, tao gặp nhiều rồi. Bị đ.á.n.h cũng là đáng đời!”
“Chát!” Lệ Vân Thư lao lên như một mũi tên, giáng thẳng một cái tát trời giáng vào mặt Hồ Mộng Liên.
“Tôi thấy cái loại đàn bà thối tha mỏ hỗn như bà mới là kẻ đáng bị đ.á.n.h đấy!”
“Á! Mày dám đ.á.n.h tao! Tao g.i.ế.c mày!” Hồ Mộng Liên hét lên ch.ói tai, nhào về phía Lệ Vân Thư. Hồ Mộng Liên bà ta sống ngần này tuổi đầu, chưa từng bị người đàn bà nào tát vào mặt bao giờ!
Lệ Vân Thư lách mình né tránh, đồng thời tóm lấy tay phải của Hồ Mộng Liên bẻ ngoặt ra sau lưng, ép c.h.ặ.t bà ta vào tường.
“Ái chà…” Hồ Mộng Liên đau đớn kêu la oai oái.
Thấy hàng xóm xung quanh chỉ đứng xem náo nhiệt mà không ai chịu giúp, bà ta gào lên: “Các người cứ đứng trơ mắt ra nhìn thế hả? Sau này nhà ai có việc cần lão Hầu nhà tôi giúp đỡ thì đừng có vác mặt đến tìm nhà tôi nữa!”
Nghe thấy câu này, người hàng xóm đối diện hắng giọng, nhìn Lệ Vân Thư khuyên can: “Đồng chí nữ này, cô mau buông phu nhân Cục trưởng Hầu ra trước đã, có chuyện gì thì từ từ nói.”
“Đúng đấy, đúng đấy, có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân…” Những người hàng xóm khác cũng hùa theo.
Lệ Vân Thư cao giọng đáp trả: “Hôm nay chúng tôi cũng không phải vô duyên vô cớ vác mặt đến đây đ.á.n.h người. Là cái thằng Hầu Vĩnh Xương này ra tay đ.á.n.h cháu gái tôi trước. Cháu gái tôi quen còn chẳng quen nó, thậm chí tên nó là gì cũng chưa từng nghe qua, thế mà nó dám chạy đến tận bệnh viện, giáng thẳng một cái tát vào mặt cháu tôi!”
“Con gái nhà người ta đang yên đang lành, tự dưng bị đ.á.n.h một cách khó hiểu như thế, ai mà chịu cho nổi?”
“Thế thì đúng là không chịu nổi thật.” Một đồng chí nữ buột miệng chêm vào một câu, rồi vội vàng ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
Hồ Mộng Liên cãi chày cãi cối: “Con trai tôi không bao giờ vô duyên vô cớ đ.á.n.h người!”
“Cô chắc chắn là chưa từng nghe qua tên tôi không?” Hầu Vĩnh Xương nhìn Lệ Trân Trân chất vấn.
“Tôi chắc chắn!” Lệ Trân Trân đáp lời như đinh đóng cột.
Hầu Vĩnh Xương không tin: “Cô của cô giới thiệu tôi cho cô tìm hiểu, cô cũng đã đồng ý đi xem mắt ăn cơm với tôi rồi, sao cô có thể không biết tên tôi được?”
Dì Lệ không thể nào không nói rõ hoàn cảnh của gã trước khi giới thiệu hai người làm quen được!
Lệ Trân Trân lớn tiếng phản bác: “Tôi chưa từng đồng ý đi xem mắt với bất kỳ ai cả!”
Hồ Mộng Liên nghe mà ngớ người: “Không phải, Vĩnh Xương, rốt cuộc bọn họ là ai vậy?” Sao tự dưng lại lôi chuyện xem mắt tìm hiểu vào đây rồi? Trong lòng Hồ Mộng Liên mơ hồ dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Hầu Vĩnh Xương nuốt nước bọt cái ực, lí nhí nói: “Cô… cô ấy chính là Lệ Trân Trân, đứa cháu gái mà dì Lệ giới thiệu lúc trước đấy ạ.”
Đầu óc Hồ Mộng Liên như nổ tung, trước mắt tối sầm lại. Mặc dù trước đó bà ta cũng cảm thấy cô cháu gái nhà họ Lệ này rõ ràng đã có đối tượng rồi mà còn lừa người ta là chưa có, hẹn gặp mặt rồi lại cho con trai bà ta leo cây. Sau đó lại bảo là có đối tượng rồi, không xem mắt nữa, thật sự rất không thành thật, cũng không đứng đắn, có cảm giác như đang trêu đùa nhà bà ta vậy.
Nhưng người ta là cháu gái của Tư lệnh, là con gái của Quân trưởng, nhà bà ta dù có không vui thì cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nào ngờ, con trai bà ta lại chạy đến tận bệnh viện đ.á.n.h người ta!
“Vĩnh Xương, con đ.á.n.h người ta làm gì hả?” Đó là người mà con có thể đ.á.n.h được sao?
