Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 29: Giữa Đường Thấy Chuyện Bất Bình, Ra Tay Cứu Giúp Tần Dã
Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:09
Bày sạp bán sủi cảo ư?
Lâm Tiểu Ngọc nằm trên giường tầng trên chớp chớp mắt, không ngờ mẹ lại có ý tưởng này.
“Được ạ, sủi cảo mẹ gói ngon thế cơ mà, đem ra bán chắc chắn đắt hàng. Chỉ là... có vất vả quá không mẹ?”
Dù sao cũng phải dãi nắng dầm mưa, lại còn có nguy cơ bị người quen chê cười.
Bản thân cô bé thì thấy bán hàng vỉa hè chẳng có gì to tát. Dù là đi làm công nhân hay bán hàng rong, đều là dựa vào đôi bàn tay của mình để kiếm cơm. Nhưng nhiều người lại cho rằng bán hàng rong là mất mặt, không đàng hoàng.
Lý Thư Bình thấy con gái ủng hộ, trong lòng cũng vui vẻ: “Chỉ cần kiếm được tiền, vất vả chút có nhằm nhò gì.”
“Vậy tan học con sẽ ra sạp phụ mẹ.” Mẹ bán hàng kiếm tiền cũng là để nuôi cô bé, cho cô bé ăn học, cô bé tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn mẹ vất vả một mình.
Lý Thư Bình: “Không cần đâu, con cứ lo học cho tốt là được…”
Hôm sau.
Lâm Tiểu Ngọc ăn sáng xong liền đi học. Lý Thư Bình đeo chiếc túi vải chéo màu xanh quân đội ra khỏi nhà.
Cô định đến chợ đồ cũ xem có chiếc xe đạp ba bánh cũ nào bán không. Mua xe mới thì cần tem phiếu, cô không có, đành phải ra chợ đồ cũ tìm mua.
Chợ đồ cũ cách nhà không xa, Lý Thư Bình đi bộ thẳng tới đó.
Đi chừng hai mươi phút là tới. Chợ đồ cũ khá rộng, không chỉ bán đồ nội thất, đồ điện cũ mà còn bán cả xoong nồi, bát đĩa, xe đạp.
Lý Thư Bình đi sâu vào trong, bước vào một cửa hàng chuyên bán xe đạp cũ.
“Đồng chí, cho tôi hỏi, ở đây có bán xe đạp ba bánh cũ không?”
Cô gái trẻ ngồi trong quầy liếc nhìn cô một cái: “Có, hai hôm trước mới nhập một lô xe ba bánh thải ra từ nhà ăn của cơ quan.”
“Tôi xem thử được không?” Lý Thư Bình cười hỏi.
“Để ở sân sau ấy, tôi dẫn chị ra xem.” Cô gái đứng dậy dẫn cô ra phía sau.
Đến sân sau, Lý Thư Bình nhìn thấy mấy chiếc xe ba bánh dựng sát tường. Xe khá cũ, thùng xe còn có vài vết móp méo do va đập.
Nhưng Lý Thư Bình cũng không đòi hỏi cao, chỉ cần dùng được là ổn.
“Chị đừng thấy cũ, xe nào cũng đạp tốt cả. Bánh xe, xích xe nào hỏng, thợ của cửa hàng chúng tôi đều thay mới hết rồi, chị cứ đi thử xem.”
Nghe nói được đi thử, Lý Thư Bình liền chọn chiếc trông mới nhất trong đám, đạp thử hai vòng quanh sân.
“Khá tốt, tay lái không bị rung, đi cũng đầm xe.”
“Bao nhiêu tiền vậy cô?” Lý Thư Bình hỏi.
Cô gái: “Giá ở cửa hàng chúng tôi là phải chăng nhất rồi. Chiếc này mới hơn một chút, giá tám mươi đồng.”
Tám mươi đồng, Lý Thư Bình thấy hơi đắt: “Bớt chút đi cô, cô xem chỗ tôn ở thùng xe này móp hết cả rồi, chuông xe cũng rỉ sét, bấm sắp không kêu nữa rồi đây này.”
“Thật sự không bớt được đâu chị, giá niêm yết là vậy rồi. Chị mua xe mới cũng phải hai ba trăm đồng cơ.”
“Tôi mua xe mới hai ba trăm đồng thì dùng được bao nhiêu năm. Còn cái xe cũ này mua về, giỏi lắm dùng được một hai năm là hỏng.”
“Hỏng thì chị đem đi sửa.”
“Thế sửa không tốn tiền à?”
Dưới ba tấc lưỡi không xương của Lý Thư Bình, chiếc xe ba bánh cuối cùng được chốt giá bảy mươi đồng, bớt được mười đồng.
Lý Thư Bình đạp chiếc xe ba bánh dạo quanh chợ đồ cũ, tâm trạng vui vẻ vô cùng. Thấy có hàng bán xoong nồi bát đĩa, cô mua thêm một cái nồi nhôm to, hai cái chậu tráng men lớn, vài chục cái bát ăn mì cũ và năm bó đũa.
Tuy nhiên, đũa thì không phải đồ cũ, mà là đũa tre mới tinh.
Đi ngang qua cửa hàng bán đồ nội thất, cô mua thêm hai bộ bàn ghế xếp nhỏ.
Trong thời đại nhà ở chật chội này, rất nhiều gia đình dùng loại bàn xếp này để ăn cơm.
Mua sắm đầy đủ, Lý Thư Bình đạp xe hướng ra cổng chợ.
Đi được nửa đường, phía trước có một người đang vác cái chum nước và một người phụ nữ uốn tóc xoăn đi song song giữa đường, chắn hết lối đi. Cô bèn đi chậm lại, bấm chuông hai tiếng.
Đột nhiên, một người đàn ông đi xe đạp lướt qua sát người phụ nữ tóc xoăn. Người phụ nữ giật mình né sang một bên, va phải người đang vác chum. Người vác chum lảo đảo, ngã nhào xuống đất cùng với cái chum.
“Xoảng…” Một tiếng động lớn vang lên, đồ vật nặng rơi xuống đất vỡ tan tành. Tiếp theo đó là một tràng c.h.ử.i rủa the thé.
“Ối giời ơi, cái chum nước to đùng của tôi! Thằng ranh con kia, tao bỏ tiền thuê mày vác chum về nhà, mày làm vỡ của tao rồi, mày phải đền!”
Tần Dã mồ hôi nhễ nhại ngồi bệt dưới đất. Cậu giơ bàn tay phải bị mảnh sành cứa rách tứa m.á.u do chống tay lúc ngã lên, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên đang chỉ thẳng mặt mình c.h.ử.i bới, cố gắng thanh minh: “Là do bà đột nhiên lùi về phía tôi, va vào tôi một cái, làm tôi mất thăng bằng mới làm rơi cái chum.”
“Mày đ.á.n.h rắm! Tao va vào mày lúc nào? Ai nhìn thấy? Mày đừng hòng vu oan cho bà đây. Cái chum này bà mua tận năm đồng đấy, mày nhất định phải đền!”
Tần Dã ngẩng đầu nhìn đám đông đang vây quanh, ánh mắt cầu cứu, nhưng chẳng ai nhìn thấy, cũng chẳng ai lên tiếng bênh vực cậu.
Cậu vừa oan ức vừa tủi thân. Cậu vác cái chum này về nhà cho bà cô này, tiền công chỉ được có hai hào, giờ bắt cậu đền năm đồng, cậu lấy đâu ra tiền mà đền.
Hơn nữa, chuyện này vốn dĩ đâu phải lỗi của cậu.
“Rõ ràng là bà va vào tôi, tôi mới làm rơi cái chum!” Tần Dã đỏ hoe mắt, gào lên uất ức.
Người phụ nữ tóc xoăn lùi lại một bước: “Á à, mày hung dữ cái gì? Mày còn định đ.á.n.h người chắc?”
Lý Thư Bình nghe tiếng gầm gừ uất ức như con thú bị dồn vào đường cùng của thiếu niên, trái tim người làm mẹ bỗng nhói lên chua xót.
“Chị ơi, chị trông hộ tôi đồ trên xe một lát nhé.” Cô nhờ một người phụ nữ có khuôn mặt hiền lành đứng cạnh. Người phụ nữ cũng xởi lởi, gật đầu đồng ý ngay, còn vỗ n.g.ự.c bảo cô cứ yên tâm: “Có tôi trông đây, không mất được đâu.”
“Tránh đường một chút.” Lý Thư Bình lách qua đám đông bước lên phía trước.
Chỉ thấy một thiếu niên gầy như que củi, mặc chiếc áo sờn rách cả cổ lẫn tay áo, bàn tay phải đang chảy m.á.u ròng ròng ngồi bệt dưới đất. Trông cậu trạc mười bảy mười tám tuổi, khuôn mặt đen nhẻm nhưng ngũ quan cực kỳ sắc nét, lúc này đang tràn ngập vẻ uất ức và phẫn nộ.
“Tao nói cho mày biết, mày mà không đền, tao báo công an bắt mày, cho mày đi bóc lịch luôn.” Người phụ nữ tóc xoăn đe dọa.
“Ái chà, chị oai gớm nhỉ, nói cho người ta đi bóc lịch là đi bóc lịch được ngay cơ đấy.” Lý Thư Bình không nhịn được, lên tiếng mỉa mai.
Người phụ nữ tóc xoăn liếc nhìn cô từ đầu đến chân, trừng mắt quát: “Liên quan đéo gì đến cô, cút sang một bên, đừng có lo chuyện bao đồng.”
Tần Dã ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang quay lưng về phía mình, lên tiếng bênh vực mình. Cậu nheo mắt lại, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi lên người cô, trông cô như đang tỏa sáng rực rỡ.
“Lại liên quan đến tôi đấy. Vừa nãy tôi đạp xe ngay phía sau hai người. Hai con mắt của tôi nhìn rõ mồn một, một thanh niên đi xe đạp lướt qua bên phải, chị né sang bên trái, va phải thằng bé này, nó mới ngã nhào làm vỡ cái chum.”
“Chị còn mặt mũi nào bắt thằng bé đền tiền, tôi thấy chị đúng là loại mặt dày tâm đen, thối nát từ trong ra ngoài rồi.” Lý Thư Bình chống nạnh, c.h.ử.i xối xả với vẻ mặt khinh bỉ tột độ.
Thấy có nhân chứng chứng minh người phụ nữ tóc xoăn va vào người ta mới làm vỡ chum, đám đông vây quanh lập tức chĩa mũi dùi vào bà ta.
“Bà này tâm địa ác độc quá, rõ ràng mình đụng người ta, còn vu oan bắt thằng bé đền tiền.”
“Đúng đấy, thằng bé làm bốc vác ở chợ đồ cũ kiếm được mấy đồng bạc lẻ đâu có dễ dàng gì, bà làm thế này khác nào ăn cướp không?”
Tần Dã thường xuyên làm bốc vác kiếm tiền ở chợ đồ cũ, nên khá nhiều người ở chợ biết mặt cậu.
“Tâm địa còn độc ác hơn cả Hoàng Thế Nhân nữa.”
