Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 363: Phá Trọng Án, Tóm Gọn Băng Long Hổ
Cập nhật lúc: 14/03/2026 18:13
Thấy Cố Chấn Viễn có vẻ rất thích món dầu ớt này, Lệ Vân Thư liền chiết ra một lọ nhỏ đưa cho anh mang về để trộn mì ăn dần. Cố Chấn Viễn ăn xong bát mì liền lái xe về Cục công an, ngay trong đêm tiến hành thẩm vấn Lục Thường Dũng và đám lưu manh.
Lục Thường Dũng c.ắ.n c.h.ế.t không buông, khăng khăng nói rằng vì Lệ Tiểu Ngọc tông ngã mình nên mới tìm cô bé tính sổ, hoàn toàn không có ai xúi giục, cũng chẳng liên quan gì đến Triệu Tư Vũ. Lời khai của hắn khớp với những gì hắn đã nói với đám lưu manh: rủ bọn chúng đi cùng để tính sổ, nhờ bọn chúng ra oai chống lưng.
Nhưng lời khai của Hạo T.ử và đám lưu manh lại hoàn toàn khác. Hạo T.ử khai rằng Lục Thường Dũng muốn báo thù cho Triệu Tư Vũ nên mới chặn đường xử lý Lệ Tiểu Ngọc, định bắt Lệ Tiểu Ngọc quỳ xuống xin lỗi, sỉ nhục cô bé một trận tơi bời để cô bé mất hết thể diện, từ nay không còn mặt mũi nào đến trường nữa. Tuy nhiên, việc Triệu Tư Vũ có xúi giục Lục Thường Dũng hay không thì Hạo T.ử không rõ, Lục Thường Dũng cũng không hề hé răng với hắn.
Lục Thường Dũng và Hạo T.ử là hai kẻ bị thẩm vấn đầu tiên. Thẩm vấn xong, cả hai bị ném lại vào phòng tạm giam. Hạo T.ử khai gì, Lục Thường Dũng hoàn toàn mù tịt.
“Anh Lục, bọn mình không phải ngồi tù đâu nhỉ?” Hạo T.ử nép sát vào Lục Thường Dũng, run rẩy hỏi.
Lục Thường Dũng c.ắ.n móng tay, trấn an: “Không đâu, cậu tao dù gì cũng là Phó đội trưởng Phân cục 2. Mấy người bắt bọn mình nói thế nào cũng là đồng nghiệp của cậu tao, kiểu gì họ chẳng nể mặt cậu tao vài phần.” Dù là Cục công an thì cũng phải biết điều, nể nang nhân tình thế thái chứ. “Mày cứ yên tâm, đợi sáng mai cậu tao đi làm, chắc chắn sẽ thả bọn mình ra.”
Những lời này của Lục Thường Dũng giống như đang nói với Hạo Tử, mà cũng giống như đang tự trấn an chính mình. Nghe Lục Thường Dũng nói vậy, Hạo T.ử cũng yên tâm phần nào.
Mãi đến nửa đêm về sáng, đám lưu manh bị gọi đi thẩm vấn mới lần lượt trở về phòng tạm giam, mặt đứa nào đứa nấy trắng bệch như tờ giấy.
“Sao mặt mũi bọn mày khó coi thế?” Lục Thường Dũng lên tiếng hỏi.
Đám lưu manh cạy miệng cũng không nói nửa lời. Trước đây vào Cục công an, bọn chúng chỉ qua tay mấy tay công an bên Đại đội trị an làm cái lễ lấy lệ, ghi chép dăm ba dòng biên bản đơn giản là được thả ra. Nhưng đối mặt với màn thẩm vấn của Đội trưởng Đại đội hình trinh Cố Chấn Viễn, bọn chúng căn bản không thể chống đỡ nổi. Chuyện nên nói hay không nên nói, bọn chúng đều phun ra sạch sành sanh.
Ngoài những việc Long Hổ Bang thường ngày hay làm như tống tiền, thu tiền bảo kê, tranh giành địa bàn đ.á.n.h nhau, bọn chúng còn khai luôn cả đường dây buôn bán tạp chí đồi trụy, băng cassette nhạc cấm nhập lậu từ Hương Cảng. Thậm chí, những lần phạm pháp bị người dân báo công an bắt giữ, bọn chúng đã được Thân Hoành Huy giúp đỡ trắng án ra sao cũng khai tuốt tuồn tuột. Bọn chúng còn khai thêm, đại ca Long Hổ Bang là Lục Thường Minh mỗi tháng đều đặn cống nạp cho ông cậu Thân Hoành Huy một khoản tiền hiếu kính. Trong Đại đội trị an cũng có vài tay công an rất thân thiết với Long Hổ Bang, lễ tết Lục Thường Minh đều biếu xén quà cáp, tiền bạc để đút lót.
Những chuyện này mà phanh phui ra, Long Hổ Bang và cái ghế Phó đội trưởng của Thân Hoành Huy chắc chắn đi tong. Đám lưu manh này thừa biết danh tiếng của vị Đội trưởng Đại đội hình trinh này. Mấy tay công an quen biết bên Đại đội trị an từng dặn dò bọn chúng: Phạm tội gì thì phạm, tuyệt đối đừng để lọt vào tay Đại đội hình trinh. Vị Đội trưởng này là con ông cháu cha, bối cảnh cực khủng, lại công tư phân minh, thiết diện vô tư, chẳng nể mặt bất kỳ ai. Một khi đã sa lưới Đại đội hình trinh, có trời mới cứu được!
Thấy bọn chúng im như thóc, Lục Thường Dũng cũng bắt đầu hoảng. “Sao bọn mày không nói gì?”
Đám lưu manh trừng mắt nhìn hắn đầy oán hận. Nếu hắn không phải em trai đại ca, bọn chúng đã xúm vào tẩn cho hắn một trận nhừ t.ử rồi. Hôm nay chính hắn đã hại bọn chúng thê t.h.ả.m! Đối mặt với vô số ánh mắt oán hận, Lục Thường Dũng bất giác nuốt nước bọt cái ực, co rúm người lùi vào góc tường. Trong lòng chỉ mong trời mau sáng, cậu hắn đi làm để thả hắn ra ngoài.
Bên ngoài phòng tạm giam, Cố Chấn Viễn và các đồng chí công an trực ban đã triển khai hành động khẩn cấp. Bọn họ đ.á.n.h thẳng vào sào huyệt, triệt phá kho hàng của Long Hổ Bang, tóm gọn vài tên đàn em đang canh gác, thu giữ hàng ngàn cuốn tạp chí đồi trụy và hàng trăm cuộn băng cassette nhạc cấm.
Là đại ca của Long Hổ Bang, Lục Thường Minh đang say giấc nồng cũng bị Cố Chấn Viễn dẫn người phá cửa xông vào, còng tay số 8 lạnh ngắt. Lúc bị áp giải lên xe, hắn vẫn còn ngơ ngác không hiểu sao mình lại bị bắt. Những thành viên cốt cán của Long Hổ Bang cũng lần lượt sa lưới trước khi trời sáng.
Tám rưỡi sáng, Thân Hoành Huy đạp xe, miệng huýt sáo vang bước vào Cục. Vừa bước qua cổng, hắn đã thấy mọi người đi lại hối hả, vẻ mặt bận rộn, chẳng ai thèm chào hắn một câu "Phó đội trưởng Thân buổi sáng tốt lành" như mọi khi. Thân Hoành Huy đang định đi về khu vực làm việc của Đại đội trị an thì thấy Đội trưởng Đại đội hình trinh Cố Chấn Viễn cầm tập hồ sơ từ trên lầu bước xuống.
“Đội trưởng Cố chào buổi sáng. Nhìn quầng thâm mắt cậu kìa, mặt mũi cũng vàng vọt thế này, lại thức trắng đêm phá án rồi phải không?”
Cố Chấn Viễn liếc hắn một cái, cười lạnh: “Đúng là vừa phá một trọng án.”
Thân Hoành Huy giơ ngón tay cái lên nịnh nọt: “Quả không hổ là Đội trưởng Cố, lần này lại lập công lớn rồi, ngày thăng chức không còn xa nữa đâu.”
Những người khác nghe thấy lời này đều liếc nhìn vị Phó đội trưởng Thân đang vuốt đuôi ngựa Đội trưởng Cố. Nếu hắn biết Đội trưởng Cố vừa bắt ai, liệu hắn còn thốt ra được những lời này không?
“Thân Hoành Huy, Cục trưởng gọi anh lên văn phòng một chuyến.” Tiểu Nghiêm, người thường đi theo Cục trưởng, đứng ở đầu cầu thang gọi với xuống.
Đáy mắt Thân Hoành Huy xẹt qua tia không vui, nhưng vẫn nặn ra nụ cười: “Lên ngay đây.” Trong bụng lại thầm c.h.ử.i rủa: Thằng ranh Tiểu Nghiêm này quá vô phép vô tắc, nó chỉ là một công an quèn, còn mình dù sao cũng là Phó đội trưởng, sao nó dám gọi thẳng tên mình như thế?
Thân Hoành Huy bước lên lầu hai, gõ cửa văn phòng Cục trưởng. Nghe tiếng “Vào đi” vọng ra, hắn mới đẩy cửa bước vào. Vừa vào trong, hắn mới phát hiện không chỉ có Cục trưởng mà Phó cục trưởng cũng ở đây, sắc mặt hai người đều vô cùng nghiêm trọng. Tim hắn thót lên một nhịp, linh cảm có chuyện chẳng lành.
Triệu Tư Vũ đeo cặp sách vừa cùng Vu Cảnh Minh bước vào lớp, Vương Mộng đã vẫy tay rối rít. “Tư Vũ, lại đây nhanh lên, có tin sốt dẻo này.”
Triệu Tư Vũ nhíu mày bước tới: “Tin sốt dẻo gì?”
Khương Bích Xuân vẻ mặt hưng phấn: “Nghe bọn lớp 3 đồn, tối qua Lục Thường Dũng dẫn một đám lưu manh chặn đường Lệ Tiểu Ngọc và anh trai nó đấy.”
Nghe vậy, Vu Cảnh Minh đang đi giữa lối đi chợt khựng lại, liếc nhìn Triệu Tư Vũ một cái rồi mới đi về chỗ ngồi.
“Thế à?” Triệu Tư Vũ giả vờ thờ ơ hỏi, ngồi xuống ghế, nhét cặp sách vào ngăn bàn.
“Chuyện này cậu không biết trước sao?” Vương Mộng nhìn cô ta hỏi vặn lại.
Triệu Tư Vũ nhíu mày, tỏ vẻ tức giận: “Chuyện này thì liên quan gì đến tớ? Sao tớ phải biết trước? Cậu ăn nói buồn cười thật đấy.”
Vương Mộng và Khương Bích Xuân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ còn tưởng cô ta biết trước cơ đấy. Vương Mộng nói: “Mọi người đều đồn Lục Thường Dũng vì thích cậu, muốn giúp cậu xả giận báo thù nên mới dẫn người đi chặn đường con nhỏ đó và anh trai nó.”
“Lục Thường Dũng thích tớ là chuyện của cậu ta, tớ chưa bao giờ thích cậu ta cả. Cậu ta dẫn người chặn đường Lệ Tiểu Ngọc cũng là hành vi cá nhân của cậu ta, không liên quan gì đến tớ hết.” Triệu Tư Vũ ra sức rũ sạch quan hệ của mình với chuyện này.
