Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 444: Thư Thư Thật Sự Quá Có Tâm

Cập nhật lúc: 14/03/2026 19:07

Hai giờ rưỡi chiều, trong tiệm đã vắng bóng khách ăn tại chỗ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người ghé mua sủi cảo sống, nên tiệm vẫn cần người trông coi.

Trời lạnh, Lệ Vân Thư cũng chẳng buồn ngủ trưa, bèn cùng Tần Dung quây quần bên bếp lò nướng đậu phộng, khoai lang và bánh dày. Tần Dã cũng ngồi cạnh đó, chăm chú đọc tài liệu học tập.

Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt lùa vào. Lệ Vân Thư ngẩng đầu lên, liền thấy anh cả vén rèm chắn gió bước vào.

“Anh cả?”

Tần Dung trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trung niên vừa bước vào tiệm. Đây chính là người anh cả làm Thị trưởng của chị Lệ sao? Trông thật sự quá anh tuấn! Ở độ tuổi này mà vẫn giữ được vẻ anh tuấn và khí chất ngời ngời thế này, thời trẻ không biết đã làm say đắm bao nhiêu cô gái.

Lệ Bác Văn phủi những bông tuyết li ti bám trên áo khoác dạ. Phía sau ông, đồng chí tài xế cũng ôm một đống đồ đạc bước theo vào.

Lệ Vân Thư vội vàng đứng dậy, bước tới hỏi: “Anh cả, anh về lúc nào vậy? Bên ngoài tuyết rơi rồi sao?”

Lệ Bác Văn cười đáp: “Anh về trưa hôm qua, nhận được thông báo đột xuất về họp. Tối nay anh bay về Hải Thị rồi, nên ghé qua thăm em, ngồi chơi một lát rồi phải ra sân bay ngay. Bên ngoài bắt đầu lất phất tuyết rồi. Chị dâu em bảo anh mang cho em và Tiểu Ngọc ít quần áo và đồ ăn.” Lệ Bác Văn nói xong, liếc nhìn đồng chí tài xế phía sau.

Lệ Vân Thư vội gọi Tần Dã: “Tiểu Dã, mau ra đỡ đồ giúp bác.”

“Dạ.” Tần Dã đặt tài liệu học tập xuống, chạy chậm tới nhận lấy đồ từ tay tài xế, mang ra phía sau.

“Anh cả, mau lại đây sưởi ấm. Đồng chí tài xế cũng lại đây sưởi ấm đi.” Lệ Vân Thư nắm lấy cánh tay Lệ Bác Văn, kéo ông về phía bếp lò. Tần Dung vội vàng đứng dậy nhường chỗ.

Đồng chí tài xế Tiểu Đổng vội lắc đầu: “Không cần đâu ạ, tôi ra xe đợi là được rồi.”

Lệ Vân Thư xua tay: “Trong xe lạnh lắm, mau qua đây sưởi ấm đi.”

Chuyện này… Tiểu Đổng nhìn về phía Thị trưởng Lệ.

Lệ Bác Văn nhìn anh ta gật đầu: “Cậu cũng qua ngồi đi.”

“Vâng ạ.” Lúc này Tiểu Đổng mới bước tới.

Tần Dã cất đồ xong rất nhanh đã quay ra. Lệ Vân Thư vội vẫy tay gọi cậu bé lại gần: “Anh cả, em giới thiệu với anh, đây là con trai nuôi em mới nhận, Tần Dã, anh chưa gặp thằng bé bao giờ. Tiểu Dã, đây là cậu cả.”

Tần Dã nắm c.h.ặ.t đường chỉ quần, có chút căng thẳng gật đầu chào: “Cháu chào cậu cả ạ.”

Lệ Bác Văn mỉm cười gật đầu: “Ừ, chào cháu Tiểu Dã. Cậu nghe Triển Tường nhắc đến cháu rồi, thằng bé bảo cháu là một đứa trẻ rất thông minh và chăm chỉ.”

Tần Dã khiêm tốn: “Anh Triển Tường cũng là một người rất tốt, rất nhiệt tình ạ.”

Lệ Bác Văn nhìn cậu bé, ôn tồn nói: “Lần này cậu về Kinh Thị họp khá vội, chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt cho cháu. Đợi đến Tết cậu sẽ bù cho cháu nhé.”

Tần Dã vội vàng xua tay: “Không cần đâu cậu cả.”

Lệ Bác Văn cười gật đầu: “Cần chứ, nếu không sao cậu có mặt mũi để cháu gọi một tiếng cậu cả được.”

“Anh cả, đây là Tần Dung, nhân viên trong tiệm của em.” Lệ Vân Thư lại giới thiệu Tần Dung với anh cả.

“Chào, chào Thị trưởng Lệ ạ.” Tần Dung vội vàng chào hỏi.

Lệ Bác Văn cười gật đầu: “Chào đồng chí Tần Dung.”

“Đúng rồi, anh cả và mọi người đã ăn trưa chưa?” Lệ Vân Thư hỏi.

Lệ Bác Văn đáp: “Ăn rồi, họp xong anh ăn trưa cùng mọi người luôn.”

“Ăn rồi ạ. Hôm nay em có nấu canh thịt dê, anh có muốn uống một bát cho ấm người không?” Lệ Vân Thư lại hỏi.

“Canh thịt dê sao?” Lệ Bác Văn sáng mắt lên. “Vậy cho anh một bát đi. Hôm qua anh nghe Bác Diễn khen canh thịt dê ở tiệm em nấu ngon lắm.”

Lệ Vân Thư nhìn Tần Dã dặn dò: “Tiểu Dã, mau đi múc cho cậu cả và đồng chí tài xế mỗi người một bát canh thịt dê, múc nhiều thịt một chút nhé.”

“Dạ.” Tần Dã quay người vào bếp.

Rất nhanh, Tần Dã đã bưng hai bát canh thịt dê nóng hổi nghi ngút khói ra, trong bát còn để sẵn thìa.

“Cậu cả.” Tần Dã đưa bát canh cho Lệ Bác Văn.

Lệ Bác Văn cười nhận lấy, nói: “Cảm ơn cháu.”

“Đồng chí tài xế.” Tần Dã đưa bát còn lại cho Tiểu Đổng.

Tiểu Đổng vội vàng đứng dậy, dùng hai tay đón lấy: “Cảm ơn nhé.” Đôi tay vốn đang hơi cóng vì lạnh, khi chạm vào bát canh nóng liền dần ấm lên.

“Quả thực rất ngon, ngọt thanh!” Lệ Bác Văn húp một ngụm, tấm tắc khen.

Lệ Vân Thư cười bảo: “Ngon thì anh uống nhiều một chút, hết trong nồi vẫn còn.” Nhưng thực ra trong nồi cũng chẳng còn bao nhiêu. Trưa nay canh thịt dê bán rất chạy, một đồng một bát mà có rất nhiều người gọi.

Tiểu Đổng nghe Thị trưởng Lệ khen ngon, cũng vội húp một ngụm, hai mắt lập tức sáng rực. Quả nhiên là ngon, không hề có mùi hôi, hương vị lại cực kỳ tươi ngon. Canh thịt dê vừa trôi xuống bụng, cả người liền ấm sực lên. Trong thời tiết tuyết rơi thế này, được uống một bát canh thịt dê ngon lành như vậy, đúng là tuyệt vời ông mặt trời.

Lệ Bác Văn nán lại tiệm sủi cảo đến năm giờ, ăn một bữa sủi cảo rồi mới rời đi. Trước khi đi, Lệ Vân Thư còn gói cho ông hai lọ tương thịt bò nấm hương vừa mới làm.

Mười rưỡi tối, Lệ Bác Văn về đến nhà ở Hải Thị.

“Kính koong, kính koong…”

Tiếng chuông cửa vang lên. Tô Uyển Trinh đang ngồi trên sô pha đọc sách đợi chồng về, liền đứng dậy bước ra mở cửa.

“Anh về rồi à?”

Lệ Bác Văn, một tay xách một bọc đồ lớn, tay kia xách hai lọ tương thịt bò nấm hương buộc bằng dây thừng, gật đầu.

“Anh xách cái gì thế? Một bọc to đùng.” Tô Uyển Trinh đưa tay ra đỡ.

Lệ Bác Văn đưa bọc đồ cho vợ: “Đây là quần áo mặc ở nhà mùa đông Thư Thư may cho chúng ta, ai cũng có phần, có cả của Triển Tường nữa.”

Tô Uyển Trinh nghe nói là do em chồng tự tay may, liền cảm thán: “Thư Thư thật sự quá có tâm.” Mặc dù mỗi lần đi dạo phố, hễ thấy quần áo nào hợp với em chồng, Tiểu Ngọc và Trân Trân, bà đều mua gửi về, cũng đã gửi mấy lần rồi. Nhưng quần áo mua sẵn sao có thể so sánh với ý nghĩa của những bộ đồ tự tay may được.

Lệ Bác Văn thay giày ở huyền quan, xách hai lọ tương cùng vợ bước vào phòng khách. Tô Uyển Trinh đặt bọc đồ lên sô pha, mở ra lấy một chiếc áo bông hoa nhí màu trắng ngà, ướm thử lên người mình: “Đẹp không anh?”

Lệ Bác Văn gật đầu: “Đẹp lắm. Quần áo mặc ở nhà, không quan trọng đẹp hay xấu, hợp thời trang hay không, chỉ cần mặc thoải mái, ấm áp là được. Ba mẹ, Bác Diễn và Trân Trân ở nhà cũng toàn mặc thế này.”

Tô Uyển Trinh cười gật đầu: “Thư Thư vẫn hiểu ý em nhất, may cho em một bộ màu sắc nhã nhặn thế này.”

“Anh có đói không? Để em đi nấu cho anh bát mì nhé.” Tô Uyển Trinh vừa gấp quần áo vừa hỏi.

Lệ Bác Văn xoa xoa bụng: “Cũng hơi đói rồi. Em luộc cho anh bát mì khô đi, anh trộn với tương thịt bò nấm hương Thư Thư gửi về ăn thử.”

“Được.” Tô Uyển Trinh cất gọn quần áo đã gấp, rồi bước vào bếp.

Chẳng bao lâu sau, bà bưng ra một bát mì nóng hổi nghi ngút khói. “Em chỉ cho chút xì dầu và muối thôi.” Bà đặt bát mì lên bàn ăn.

Lệ Bác Văn: “Thế là được rồi.” Ông cầm một lọ tương thịt bò nấm hương bước đến bàn ăn ngồi xuống, mở nắp, dùng đũa gắp một ít tương cho vào bát mì. Trộn đều lên, rồi đưa vào miệng.

“Ngon không anh?” Tô Uyển Trinh hỏi.

Lệ Bác Văn không nói gì, đưa đũa cho vợ: “Em nếm thử xem.”

Tô Uyển Trinh ăn một miếng, lập tức trả đũa lại cho Lệ Bác Văn: “Để em đi nấu thêm bát nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.