Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 148
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:03
“Ở đâu?"
Cố Phúc Anh nhìn theo hướng Từ Thu Diệp chỉ, thấy mẹ mình dẫn theo một người đàn bà vừa nói vừa cười đi tới, bên cạnh còn có một chàng thanh niên.
Tim Cố Phúc Anh nguội lạnh mất một nửa.
Từ Thu Diệp cũng lộ vẻ chán ghét, cái người làm mối này đùa giỡn đấy à.
Từ Oánh cũng thấy cạn lời, người ta bảo đi xem mắt là có thể thấy được địa vị của bạn trong lòng bà mối.
Cố Phúc Anh dù không phải sắc nước hương trời nhưng chắc chắn là không hề tệ.
Sao cái người làm mối này lại tìm một người khiến người ta phản cảm đến thế.
Sắc mặt mẹ Cố cũng không được tốt cho lắm, bước vào nhà hàng với nụ cười gượng gạo, đám này là do chị dâu của chồng bà giới thiệu, lúc nói thì khen như hoa như ngọc.
Nào là người cao ráo vạm vỡ, chẳng phải sao!
Cao một mét tám?
Cao, cao thật, nhưng cũng b-éo thật, nhìn cái thân hình này chắc phải tám chín mươi cân, chuyện này cũng không có gì, chứng tỏ người ta ăn uống tốt, gia cảnh sung túc.
Nhưng cái mặt này trông có phải là hơi bị già quá không.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống người mới ngoài hai mươi, rõ ràng là sắp băm đến nơi rồi.
Nhưng vì nể mặt mũi nên bà không tiện sầm mặt ngay, vẫn giữ đúng lễ nghĩa dẫn người ta đến.
Cố Phúc Anh tức đến xanh cả mặt:
“Mẹ, dù con có đồng ý xem mắt thì mẹ cũng không nên tìm người thế này chứ.
Thế này là già quá rồi, mẹ định tìm cho con một người làm bố dượng đấy à."
Mẹ Cố lườm con gái một cái, quay sang nhìn Từ Oánh cười chào hỏi:
“Oánh Oánh, làm việc ở đây thế nào, có quen không cháu?"
Từ Oánh gật đầu:
“Dạ quen ạ, cô Cố đến đây ăn cơm thì lát nữa cháu phải đích thân xuống bếp làm một bữa thật ngon cho cô mới được.
Nếu không có cô và chú Cố cho cháu cơ hội thì cháu đã chẳng thể làm việc ở đây."
Mẹ Cố nghe thấy lời này trong lòng rất hài lòng, cười nói:
“Đâu phải công lao của cô và chú cháu, rõ ràng là do con bé cháu có bản lĩnh, hai cô chú chỉ là người kết nối thôi, cháu mà không có bản lĩnh thì sao khiến mọi người đổ xô đến đây ăn cơm thế này."
Kể từ khi Từ Oánh đến nhà hàng này, lượng khách tăng vọt so với trước đây.
Bà dạy học ở trường, tiếng chuông tan học vừa reo là đã nghe thấy đám học sinh bàn tán về cái nhà hàng trên con phố này, khen nức nở như tiên cảnh vậy.
Nhưng Từ Oánh nấu ăn thật sự rất ngon, thời gian trước ngày nào bà cũng bảo Phúc Anh mang về cho bà ăn.
Cũng tại mấy ngày nay cãi nhau với con gái nên mấy ngày rồi bà không được ăn cơm Từ Oánh nấu.
Kể từ khi Từ Oánh và mẹ Cố bắt đầu nói chuyện, bà mối đứng bên cạnh mắt không rời khỏi Từ Oánh một giây nào.
Thấy hai người vừa dứt lời, bà ta liền xen vào:
“Cô bé này đang làm ở hậu cần nhà hàng à?"
Từ Oánh gật đầu.
Bà mối đó phấn khích vỗ đùi một cái, những lời hay ý đẹp không tốn tiền cứ thế tuôn ra.
Chương 119 Cái miệng bà mối
“Ôi, thế thì cừ quá, hậu cần toàn là việc nặng nhọc, nếu không có chút sức lực thì không kham nổi đâu.
Cô bé này trông mảnh khảnh thế mà không ngờ lại là người thạo việc."
Bà mối lập tức càng thêm hớn hở.
Vây quanh Từ Oánh hỏi đông hỏi tây, từ nhà ở đâu, trong nhà có mấy miệng ăn, làm chức vụ gì ở đây, lương tháng bao nhiêu, cái gì hỏi được bà ta đều hỏi bằng sạch.
Mẹ Cố giờ đã bị bà mối này lừa một vố rồi, đâu có lạ gì cái trò này nữa, lập tức ngắt lời bà ta:
“Mau ăn cơm đi thôi, lát nữa còn phải bận đi làm nữa."
“Phải, phải."
Bà mối Tôn gật đầu, nhắc đến ăn uống là mắt sáng rực lên ngay.
Cố Phúc Anh cùng mẹ Cố và bà mối ngồi ăn cơm, ném cho Từ Oánh và Từ Thu Diệp ánh mắt cầu cứu.
Từ Oánh và Từ Thu Diệp cũng lực bất tòng tâm, chỉ hy vọng cô có thể nhanh ch.óng ăn xong để thoát khỏi cái gã đàn ông kia.
Mẹ Cố đoán ngay là có chuyện không ổn, khi ngồi vào bàn ăn, cái gã đàn ông kia mới nói thật ra năm nay anh ta đã hai mươi sáu tuổi rồi.
Mặt mẹ Cố lập tức đen kịt như đ-ít nồi, nhìn bà chị dâu mà lửa giận bốc ngùn ngụt, đúng là chị dâu chồng “tốt" thật đấy, đây chẳng phải là đẩy con gái bà vào hố lửa sao.
Lớn tuổi thế này nếu thật sự có tiền lại có công việc tốt thì sao lại để dông dài đến tận bây giờ chưa kết hôn, chắc chắn là có khiếm khuyết gì đó rồi.
Bà bác Cố thấy em dâu sắc mặt không tốt, vội vàng cười xòa dàn xếp:
“Đàn ông lớn tuổi một chút mới biết thương người, sau này Phúc Anh gả đi chắc chắn là được hưởng phúc, hơn nữa Quân Khánh bây giờ ở trong xưởng cũng coi như là một cán bộ nhỏ rồi.
Lương tháng những hơn năm mươi tệ, Phúc Anh gả đi cũng không phải hầu hạ bố chồng mẹ chồng, hai đứa sống riêng với nhau thì tốt biết mấy."
Mẹ Cố tức đến mức không nhịn được nữa:
“Nếu đã tốt như vậy thì cái Phúc Ninh nhà chị chẳng phải càng hợp hơn sao, phù sa không chảy ruộng ngoài, tôi không dám tranh phần tốt với chị đâu.
Phúc Anh, ăn nhanh lên rồi còn đi làm, con mà không nghe lời mẹ là mẹ cho con biết tay đấy."
Cố Phúc Anh nghe thấy thế thì mừng rỡ khôn xiết, cô biết ngay mẹ mình chắc chắn sẽ không đồng ý mà.
“Dạ vâng ạ!
Mẹ."
Cố Phúc Anh ăn cơm thấy cũng ngon hơn hẳn, cô vừa ngẩng đầu lên thì vừa vặn nhìn thấy Võ Thanh Tùng ở phía đối diện, lập tức bĩu môi với anh ta một cái.
Võ Thanh Tùng vừa hay nhìn thấy, lập tức nổi cáu, anh chắc chắn là xung khắc với Cố Phúc Anh rồi, cái con mụ này sao mà cứ dai như đỉa thế nhỉ.
Chẳng phải lần trước vô tình thấy cô ta khóc lóc vì chia tay đó sao, có cần phải hẹp hòi thế không.
Hơn nữa, anh cũng đâu có ý định cười nhạo cô ta.
“Đồ hẹp hòi!"
Võ Thanh Tùng mấp máy môi không thành tiếng.
Cố Phúc Anh tuy không đoán được anh ta nói gì, nhưng cảm thấy từ cái miệng anh ta chắc chắn chẳng thốt ra được lời nào t.ử tế, nhất định là đang c.h.ử.i mình.
Lập tức Cố Phúc Anh càng thêm giận dữ, trừng mắt nhìn Võ Thanh Tùng một cái thật sắc lẹm.
Võ Thanh Tùng chẳng thèm để tâm, còn thè lưỡi trêu chọc cô ta.
Cố Phúc Anh tức đến mức cơm ăn chẳng còn thấy ngon nữa, gã xem mắt kia còn cười một cách dâm dật, trực tiếp cầm đũa gắp thức ăn cho cô, nhìn thức ăn bên cạnh Cố Phúc Anh bỗng thấy buồn nôn.
Đến cả cơm cũng chẳng muốn ăn nữa, nói:
“Mẹ, con ăn no rồi, con đi làm đây."
Gã xem mắt thấy vậy liền vội vàng đứng bật dậy:
“Phúc Anh, để anh tiễn em nhé."
Cố Phúc Anh nghe thấy thế liền từ chối một câu rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Võ Thanh Tùng thấy cảnh này không nhịn được mà cười thầm, vừa vặn Cố Phúc Anh quay đầu lại bắt gặp ngay.
