Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 159
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:05
“Sáng sớm tinh mơ đã thức dậy dọn dẹp đồ đạc cho con gái.”
Từ Oánh trước khi đi, đặc biệt nhắc nhở cha Từ một câu, bảo ông lúc rảnh rỗi đi xem xét chỗ đ-ập nước một chút, kiểm tra thử xem.
Cha Từ vốn dĩ làm việc đã nghiêm túc, lại còn thuộc kiểu nói là làm, Từ Oánh vừa nói xong, ông tiễn con gái xong là chạy đi xem ngay.
Cái này không xem thì không biết, xem một cái là ra vấn đề lớn rồi.
Bên này mẹ Từ tiễn con gái tới ga tàu hỏa, nhìn con gái lên tàu hỏa, nước mắt mẹ Từ đều rơi xuống.
Từ Oánh ở trên tàu nhìn cũng thấy đau lòng, mãi cho đến khi tàu hỏa chạy đi rồi cô vẫn còn thấy khó chịu.
Anh Trương trái lại có chút kinh ngạc, người nông thôn đa số đều là trọng nam khinh nữ, đừng nói là nông thôn, thành phố cũng vậy, không ngờ Từ Oánh ở nhà còn khá được cưng chiều.
Anh Trương lần này ra ngoài còn dắt theo một cấp dưới, tổng cộng bọn họ có bốn người, hai cái huyện nằm sát nhau cũng không xa lắm, ngồi tàu hơn một tiếng là tới nơi rồi.
Sau khi tới huyện khác, Từ Oánh trước tiên tiễn chị dâu cô về nhà ngoại.
Hai người anh Trương chưa ăn sáng đã ngồi tàu rồi, vừa hay tận dụng thời gian này để ăn cơm.
Cho nên cũng không vội.
Nhà ngoại chị dâu cả Từ ở gần ga tàu, hai người đi bộ mười mấy phút là tới nơi rồi.
Chị dâu cả Từ đứng trước cổng lớn của đại viện, trong mắt toàn là vẻ đau đớn, đầu cô đau quá.
“Chị dâu, mau vào thôi, bác gái chắc chắn nhớ chị rồi."
Từ Oánh vắt tay cô, trên tay xách theo đồ đạc.
Lần này tới cửa chắc chắn không thể đi tay không được, những thứ này là quà cáp mẹ Từ đã chuẩn bị sẵn ở nhà, một ít nấm hương và một ít dã thú.
Cô nhìn chị dâu cả vẫn bất động, quay đầu nhìn về phía cô, lập tức giật nảy mình, chỉ thấy chị dâu cô sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt đau đớn:
“Chị dâu, chị làm sao thế?"
“Hắn, hắn."
Chị dâu cả vẫn chưa nói hết lời thì người đã ngất xỉu trên mặt đất rồi.
Lần này Từ Oánh bị dọa cho sợ khiếp vía, hướng vào trong đại viện liền hét lớn lên:
“Bác gái ơi, cháu là Từ Oánh đây, cháu đưa chị dâu Linh của cháu về rồi."
“Chuyện này là sao?"
Một người phụ nữ đi mua rau ra nhìn thấy cảnh này thì giật nảy mình.
Từ Oánh vội vàng cầu cứu:
“Chị dâu cháu là Triệu Linh, mẹ chị ấy là Hạ Thục Tú, bà ấy có ở nhà không ạ, nhờ mọi người giúp cháu đưa chị dâu cháu tới bệnh viện với ạ, cảm ơn mọi người."
Người phụ nữ đó nghe xong vội vàng chạy ngược vào trong, cái giọng oang oang hét lớn:
“Nhà Phú Quý ơi, con gái bà ngất xỉu rồi, ngay ở cổng kìa, mau ra xem đi."
Cái này lập tức có không ít người chạy ra xem náo nhiệt.
Mẹ Triệu vừa nghe thấy con gái ngất xỉu, con gái bà không phải ở nhà chồng sao, sao lại ngất xỉu ở đây, lúc đầu bà còn không tin, nhưng người phụ nữ đó kéo bà chạy ra ngoài.
Vừa nhìn thấy người trên mặt đất, mẹ Triệu lúc này mới cuống cuồng lên:
“Đang yên đang lành sao lại ngất xỉu thế này.
Thằng cả, con mau ra đây, chị con ngất xỉu rồi, con mau cõng chị tới bệnh viện đi."
Triệu Thụ Ba vừa nghe thấy lời mẹ mình, vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy em gái ngất xỉu trên mặt đất, vội vàng cõng người liền chạy tới bệnh viện.
Từ Oánh và mẹ Triệu chạy theo sau.
Trên đường tim Từ Oánh đều treo lên tới tận cổ họng rồi, chị dâu cô lẽ nào có bệnh hiểm nghèo gì, cho nên kiếp trước mới mất sớm?
Chương 128 Chị dâu cả ngất xỉu
Triệu Thụ Ba cõng chị dâu cả chạy bay tới bệnh viện:
“Bác sĩ, em gái tôi đột nhiên ngất xỉu rồi, chuyện này là sao ạ?"
Trong lòng anh ta cuống ch-ết đi được, người sao lại đột nhiên ngất xỉu, không lẽ là mắc bệnh nặng gì rồi chứ.
Mẹ Triệu cũng đầy mặt trắng bệch, con gái lành lặn của bà đây là làm sao vậy hả.
“Người nhà ra đây nộp tiền."
Bác sĩ đẩy chị dâu cả vào phòng kiểm tra.
Vị bác sĩ khác bắt đầu hét nộp tiền rồi, mẹ Triệu đi ra ngoài vội vã, chẳng mang theo đồng nào, Triệu Thụ Ba thì càng không cần phải nói, đến cái áo khoác còn chẳng kịp mặc, lúc này đang rét run lẩy bẩy.
Từ Oánh vội vàng chạy đi nộp tiền.
Đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, bác sĩ mới đẩy chị dâu cả ra ngoài:
“Bệnh nhân không có vấn đề gì lớn, chính là phần đầu trước đây từng bị thương tổn, có một ít m-áu tụ.
Có lẽ hôm nay bị kích thích, nên dẫn đến đau đầu mới ngất xỉu."
Lời này vừa nói ra, mẹ Triệu lập tức đen mặt, nhìn Từ Oánh không còn chút thiện cảm nào nữa, con gái bà đây là chịu khổ sở gì vậy, thế mà phần đầu bị thương tổn, không lẽ bị mẹ chồng con bé đ-ánh chứ.
Từ Oánh cũng đầy mặt mờ mịt, luôn cảm thấy bộ não dường như đã quên mất cái gì đó.
Chị dâu cả được đẩy vào trong phòng bệnh, Từ Oánh đi theo sau mẹ Triệu, cùng đi vào trong phòng bệnh.
Tới phòng bệnh, mẹ Triệu đầy mặt xót xa:
“Con gái, con nói thật với mẹ đi, con ở nhà chồng có phải thường xuyên bị đ-ánh không."
Lời này vừa nói ra sắc mặt Từ Oánh cũng thay đổi.
Chị dâu cả vội vàng lắc đầu:
“Mẹ, mẹ nói gì thế, con sao có thể bị đ-ánh chứ."
“Thế vết thương trên đầu con là thế nào?"
Mẹ Triệu hỏi.
Chị dâu cả lúc này mới chậm rãi nói:
“Vết thương này là từ lúc em họ bên chồng con kết hôn bị ngã."
“Lúc anh Thắng Thuận kết hôn ạ?
Chị cũng bị ngã sao?"
Từ Oánh đầy mặt kinh ngạc.
Lúc trước anh Thắng Thuận kết hôn, cô chỉ lo đuổi theo Đổng Văn Trung, lúc đó cũng không quá chú ý tới chuyện kết hôn, ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao mà anh họ cô bị thương, chị dâu cũng bị thương vậy.
Chị dâu cả gật gật đầu, ngày hôm đó cô đỡ r-ượu cho cô dâu cũng uống một chút, vốn dĩ t.ửu lượng cô đã không tốt, được vài chén là đã choáng váng rồi, sau đó đã xảy ra chuyện gì cô nhớ không rõ lắm.
Nhưng mà hôm nay cô dường như đã nhìn thấy một người, người đó cô nhìn trông rất quen mắt, hình như trước đây cô đã gặp ở đâu rồi.
Nhưng vừa nghĩ tới những cái này là cô lại thấy đau đầu vô cùng.
Từ Oánh còn có việc phải bận, nhìn thấy chị dâu cả không có vấn đề gì lớn, không rảnh để suy nghĩ sâu xa về những chuyện trong đó.
Cô đứng dậy nói:
“Em đi tìm anh Trương thu mua một chút đã, đợi em bận xong việc sẽ quay lại thăm chị."
Chị dâu cả gật gật đầu, bảo cô mau đi đi, đừng để lỡ công việc.
Từ Oánh ra khỏi bệnh viện, liền vội vàng đi tới cạnh ga tàu hỏa, lúc tìm thấy anh Trương thì anh ta đang cuống cuồng lên rồi:
“Em đi đâu thế hả, chẳng phải nói nửa tiếng là xong rồi sao, hai chúng tôi đã đợi em được một tiếng rưỡi rồi đây, còn tưởng em chạy mất rồi cơ đấy."
Từ Oánh cười với vẻ ngại ngùng:
“Em có thể chạy đi đâu được chứ, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành mà, chị dâu em vừa nãy xảy ra chút chuyện, đã tới bệnh viện một chuyến ạ.
Chúng ta bây giờ xuất phát thôi, có xe ngồi không ạ?"
