Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 41
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:02
“Con thấy thím ba rất đáng thương, gả cho người đàn ông như chú ba, cả đời đều bị hủy hoại trong tay chú ấy rồi, mấy đứa em họ cũng rất đáng thương nữa."
Vừa nhắc tới chuyện này, Từ cha mặt đầy thất vọng, thím ba và mấy đứa nhỏ đúng là đáng thương thật, nhưng cha ông đ-ánh cũng đ-ánh rồi, mắng cũng mắng rồi, thằng nhóc đó cứ bướng bỉnh không nghe.
Họ cũng chẳng thể đ-ánh ch-ết nó được.
“Cha, chuyện của chú ba cứ giao cho con đi, cha với ông nội không được quản chú ấy đâu đấy."
Từ Oánh ôm cánh tay cha nũng nịu.
Cô vẫn muốn thử một phen, chú ba tuy hư hỏng nhưng ông ta chưa bao giờ đối xử tệ với người nhà, dù tính tình có tệ đến đâu đi chăng nữa thì ông ta cũng chưa bao giờ cãi lại ông nội hay cha cô một lần nào.
Loại người này cô thấy bản tính không xấu, giáo huấn lại chắc là có thể quay đầu được.
Quan trọng là cô còn có việc cần chú ba giúp đỡ.
“Con á?"
Không phải Từ cha không tin tưởng, mà là tính nết chú ba đã ăn sâu vào m-áu rồi, không sửa được đâu.
“Vâng, cha, có được không ạ?"
Từ Oánh giả bộ giận dỗi.
Từ cha lập tức đồng ý, chuyện này có gì mà không được chứ, chú ba ông có dạy bảo thêm thì cũng chỉ đến thế thôi, con gái ông đã muốn thì cứ để nó làm đi.
Tiện thể để con bé bận rộn một chút, không thì cứ hễ nhàn rỗi là lại bị đám thanh niên ở điểm trí thức, cái lũ trong đầu toàn là thơ ca văn chương kia nó dụ dỗ đi mất.
“Được, tất cả nghe theo con hết."
Lúc Từ Oánh và Từ cha về đến nhà, cả gia đình vẫn chưa ai động đũa, thấy cô về, từng người một đều tươi cười rạng rỡ.
“Con gái, mau ăn cơm thôi."
“Em út, chị dâu rót sẵn nước nóng cho em rồi, rửa tay đi."
“Phải đấy, rửa tay trước đã."
Con gái bà sạch sẽ nhất rồi, từ sau đợt sang nhà bác cả ở một thời gian là học được cái thói quen không uống nước lã, ăn cơm là phải rửa tay.
Cứ bảo là nước lã không sạch, dễ có ký sinh trùng, uống vào sẽ bị bệnh, bụng sinh giun, không rửa tay cũng thế, tóm lại là một tràng lý lẽ.
Nhiệt độ nước là chị dâu cả đã thử sẵn, Từ Oánh cho tay vào thấy nhiệt độ vừa khéo.
Đợi khi Từ Oánh ngồi vào bàn, cả nhà mới bắt đầu ăn cơm.
Ăn trưa xong, Từ Oánh về phòng lao đầu vào “sự nghiệp học hành", kiếp trước để Đổng Văn Trung có thể thi đỗ vào suất giáo viên của công xã, cô đã tìm không ít sách vở, còn chạy đến trường học công xã nịnh nọt giáo viên ở đó để lấy được một bộ tài liệu cực tốt.
Sau đó cô khoanh vùng trọng tâm, dành riêng cho Đổng Văn Trung học, quả nhiên đã giúp anh ta và Trần Yên Nhiên thuận lợi thi đỗ làm giáo viên công xã.
Trong mắt Từ Oánh lóe lên một tia hận thù, kiếp này e là bọn họ không còn duyên với cái suất giáo viên đó nữa rồi.
Cô tìm lại những cuốn sách cũ của anh ba ngày trước, sau đó đem tất cả những kiến thức trọng tâm mà cô biết ở kiếp trước khoanh vùng lại hết.
Vừa vẽ vừa viết suốt cả một buổi chiều, nhìn mấy cuốn sách đã ghi chép đầy đủ trước mặt, Từ Oánh vươn vai một cái.
Cô hớn hở chạy ra ngoài:
“Anh hai, đây là cuốn sổ ghi chép em đặc biệt chuẩn bị cho anh, trọng tâm em đã khoanh vùng hết rồi, anh cứ thế mà học nhé."
Từ nhị ca vẻ mặt đau khổ:
“Em út, em không đùa anh hai đấy chứ, anh chỉ cần xem đống này là thi đỗ được sao?"
“Anh hai, đây là thông tin tình báo đặc biệt em kiếm được cho anh đấy, kỳ thi lần này nội dung cũng đại khái giống như những gì em khoanh vùng thôi, nếu anh không muốn xem thì em mang sang cho Đại Nha xem."
Từ Oánh nói xong định cầm sách đi luôn.
Từ nhị ca mặt đầy kinh ngạc:
“Em út, em không đùa đấy chứ, đề thi của trường công xã đó là tài liệu mật cơ mà, em lấy thông tin ở đâu ra, đừng có mang anh ra làm trò đùa nhé."
Từ Oánh ngẩng đầu lên:
“Anh hai, em là em ruột của anh cơ mà, em có thể hại anh sao, thôi nói thật với anh vậy.
Chương 32 Đ-ánh Cho Thanh Niên Trí Thức Đổng Một Trận
Thực ra tin tức công xã tuyển giáo viên là em nghe Đổng Văn Trung và Trần Yên Nhiên nói đấy, mấy cái đề này em cũng lấy được từ chỗ bọn họ."
Từ nhị ca nghe thấy thế, liền giật lấy mấy cuốn sách.
Dù gì thì gì, Đổng Văn Trung và Trần Yên Nhiên dù sao cũng là học sinh giỏi.
Nếu là đề do họ khoanh vùng thì chắc chắn không sai được.
Từ Oánh ôm ng-ực, làm bộ đau lòng:
“Haiz, cuối cùng thì tình cảm của em cũng đặt sai chỗ rồi."
Khóe miệng Từ nhị ca giật giật, không phải anh không tin, chỉ là cái điệu bộ chẳng ra sao của em gái khiến anh không dám tin tưởng hoàn toàn thôi.
Cùng một bộ sách như vậy, sau khi ăn tối xong Từ Oánh lại mang sang cho Lục Đại Nha một bản.
Lục Đại Nha nhận được sách, mắt rưng rưng lệ:
“Oánh Oánh, cảm ơn em, nếu chị thi đỗ giáo viên, lương một tháng của chị chị sẽ chia cho em một nửa."
“Đừng, đừng mà, em giúp chị là vì chị đã cứu em, chứ không phải vì tiền lương của chị đâu."
Từ Oánh rời nhà họ Lục, không về nhà ngay, cô ghé sang nhà chú ba trước tìm Từ Kiến Thiết.
Từ Kiến Thiết thấy cháu gái đến liền hít một hơi thật sâu, vẻ mặt như thể sắp đi chịu ch-ết:
“Oánh Oánh, chú ba chuẩn bị xong rồi, chuyện cháu hứa với chú thì đừng có quên đấy nhé!"
Từ Oánh gật đầu, dẫn Từ Kiến Thiết lén lút đi đến điểm thanh niên trí thức.
Đến điểm thanh niên trí thức, Từ Oánh đặc biệt tìm một chỗ gần sát vách tường nơi đặt giường của Trần Yên Nhiên, rồi bắt chước tiếng chim cuốc gọi:
“Cúc cu, cúc cu!"
Trần Yên Nhiên là người nghe thấy tiếng này đầu tiên, đây là cách liên lạc bí mật của Từ Oánh và Đổng Văn Trung mỗi khi hẹn gặp.
Cô ta vẻ mặt đầy mừng rỡ chạy ra khỏi phòng, đến trước cửa phòng Đổng Văn Trung:
“Thanh niên trí thức Đổng, tôi là Trần Yên Nhiên, tôi tìm anh có chút chuyện."
Đổng Văn Trung nghe tiếng cô ta, vội vàng xỏ giày đi ra.
Anh ta hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt đố kỵ của những người trong phòng.
“Yên Nhiên, cô tìm tôi có việc gì?"
Đổng Văn Trung vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Trần Yên Nhiên vẻ mặt đầy bí hiểm nói:
“Tôi vừa nghe thấy tiếng của Từ Oánh, cô ấy đang bắt chước tiếng chim cuốc gọi ở bên ngoài kìa."
Đổng Văn Trung nghe thấy vậy thì mặt mày rạng rỡ:
“Thật sao?"
Trần Yên Nhiên có chút ghen tị siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, không cam lòng gật đầu.
Đổng Văn Trung lập tức cảm thấy cả người sảng khoái, hớn hở bước ra khỏi sân.
Anh ta biết ngay Từ Oánh chẳng qua chỉ là khẩu thị tâm phi thôi, cô ta yêu anh ta đến mức không thể dứt ra được, làm sao có thể dễ dàng không thích anh ta nữa chứ.
Con bé này thế mà đã học được chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t rồi.
Anh ta lén lút nhìn quanh quất bốn phía nhưng không thấy bóng dáng Từ Oánh đâu.
“Từ Oánh, em ở đâu?"
Đổng Văn Trung gọi nhỏ.
Đáp lại anh ta là một bầu không khí tĩnh lặng.
