Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 48
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:04
Nếu bọn họ cũng được học tập, đến lúc thi cử thực hiện nghiêm túc, bọn họ không đỗ thì đó là do năng lực kém."
Trần Yên Nhiên và Từ Oánh đi đến khu thanh niên tri thức mà đầu óc vẫn còn hơi m-ông lung, ả không ngờ Từ Oánh lại dễ nói chuyện như vậy, vốn dĩ ả đã nghĩ ra mấy kế hoạch để phá hoại danh tiếng của Từ Oánh, giờ thì hoàn toàn không thi triển được cái nào.
Lại còn tạo cơ hội cho Từ Oánh lấy lòng mọi người.
“Các anh chị thanh niên tri thức, đây là sách tiểu học và trung học cơ sở mà em tìm được cho mọi người, nhà em cũng chỉ dư ra một bộ này thôi, suất giáo viên của công xã Ngọc Sơn rất quý giá, em chỉ có thể giúp được đến đây thôi.
Hy vọng mọi người chăm chỉ học tập, nỗ lực giành lấy suất giáo viên, sau này dạy dỗ các em nhỏ thật tốt.
Học sinh chính là mầm non của tổ quốc, là tương lai của đất nước, trọng trách bồi dưỡng nhân tài cho tổ quốc xin giao lại cho mọi người..."
Từ Oánh nói một bài diễn văn vô cùng hùng hồn, khiến các thanh niên tri thức trong khu cảm thấy sục sôi nhiệt huyết.
“Từ Oánh cảm ơn cô, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức."
“Đúng vậy, Từ Oánh cảm ơn cô nhé."
Mọi người thi nhau nói lời cảm ơn, Từ Oánh hài lòng bước ra khỏi khu thanh niên tri thức, bánh vẽ thì cô đã vẽ rồi, còn việc có hoàn thành được hay không là chuyện của họ.
Nếu không hoàn thành được cũng không trách được cô, đều là tại họ không chịu học tập t.ử tế mà thôi.
Trần Yên Nhiên thấy Từ Oánh ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm để lại cho mình đã ra khỏi khu thanh niên tri thức, tức đến mức móng tay găm sâu vào da thịt.
Khi Từ Oánh quay về, chị dâu cả nhà họ Từ đã nấu cơm xong, đang đợi cô về ăn cơm.
“Cô em, ăn cơm thôi."
Chị dâu cả từ khi con trai và cô em chồng có quan hệ tốt hơn, thái độ đối với Từ Oánh vô cùng nhiệt tình, trước kia cũng rất tốt nhưng khi đó là bị mẹ chồng ép buộc, còn bây giờ hoàn toàn là xuất phát từ đáy lòng.
“Chị dâu, em mang xe trả cho bà nội trước đã, chị nói với mẹ một tiếng nhé."
Từ Oánh đứng trước cửa đạp xe đi luôn.
Khi gần đến cửa nhà bà nội, thấy xung quanh không có ai, cô lén lút lấy từ trong không gian ra mấy cân thịt lợn:
“Bà ơi, con về trả xe cho bà đây."
Tiếng gọi to rõ của Từ Oánh vang lên, cô dắt xe vào trong sân.
“Bà nội, đây là thịt lợn con mua cho bà, còn có một túi nhỏ bột mì tinh nữa, bột này bà bảo chị dâu cả mỗi ngày làm cho bà với ông nội một ít, hai người giờ lớn tuổi rồi nên ăn mấy thứ dễ tiêu hóa."
Bà nội Từ nghe thấy lời này, một người vốn kiên cường như bà, bỗng chốc đỏ hoe đôi mắt.
“Làm gì mà bày vẽ thế này, ta với ông nội con đều già cả rồi, ăn mấy thứ tốt này làm gì, chẳng phải cũng đi ra hết sao.
Con mang về đi, cho con với mấy đứa cháu con ăn để còn lớn."
Từ Oánh đâu có lạ gì cái tính tiếc của của bà lão này, cô cười nói:
“Bà nội, con sắp có việc làm rồi, sau này kiếm được tiền, ngày nào con cũng mua bột mì tinh cho bà."
Bà nội Từ có chút không tin, với cái tính lười của cháu gái mình thì tìm được việc gì chứ, chắc không phải bốc phét đấy chứ.
Nhưng những lời hiếu thảo này nghe vào tai bà nội Từ thấy sướng râm ran.
Bà kéo dài giọng nói:
“Bọn trẻ con ăn là được rồi, ta với ông nội con đã ngần này tuổi rồi, cũng chẳng lớn thêm được nữa, ăn tốt thế làm gì."
Ông nội Từ mặt mày hầm hố đi ra khỏi phòng, trong lòng ông ngọt như mật:
“Đồ con cháu biếu, bà từ chối lòng hiếu thảo của nó làm gì."
“Ông nội, đồ ông cứ cầm lấy đi, con về đây!"
Từ Oánh đặt đồ xuống, quay người chạy đi.
Bà nội Từ nhìn cháu gái rời đi, lườm chồng một cái nói:
“Ông đã ngần này tuổi rồi mà còn ham ăn, đồ tốt thế này để cho mấy đứa nhỏ ăn chẳng tốt hơn sao."
Ông nội Từ không cho là đúng:
“Tôi nuôi mấy đứa nhỏ này khôn lớn, chúng nó hiếu thảo với tôi một chút chẳng lẽ không nên sao?
Hơn nữa, tôi cũng có phải ngày nào cũng đòi hỏi đâu, lâu lâu một lần cũng không quá đáng mà!
Bà không nhận con bé nó lại thấy buồn trong lòng, bà không thấy cháu gái mình quyết tâm tặng đồ cho chúng ta sao?"
Bà nội Từ hừ lạnh một tiếng nói:
“Tôi cũng quyết tâm không muốn nhận mấy thứ này."
“Đúng là vô lý."
Ông nội Từ nói xong, phất tay áo đi ra khỏi sân.
Nhanh ch.óng đã đến ngày Từ Oánh chính thức xuống bếp, sáng sớm cô đã đến nhà cũ mượn xe đạp.
Đạp xe như bay đến huyện.
Vì là ngày đầu tiên đi làm, Từ Oánh yêu cầu rất khắt khe đối với cách ăn mặc, thay đổi phong cách váy vóc trước đây, cô mặc một bộ quần dài áo dài tay.
“Chào buổi sáng chủ nhiệm Trần."
“Tiểu Từ cháu đến rồi à, không sớm đâu không sớm đâu, cháu mau vào bếp xem còn cần thêm nguyên liệu gì không."
Chủ nhiệm Trần sốt ruột nói.
Sắp đến giờ trưa rồi, giờ mới nấu thì có kịp không đây?
Chuẩn bị rau củ thái lát mất cả tiếng đồng hồ, lại còn nấu nữa, thì mất bao lâu chứ?
Từ Oánh nhếch môi nhìn thời gian, chín giờ rưỡi, vẫn còn vừa kịp.
Cô sải bước vào bếp, xem qua nguyên liệu trong bếp, gật đầu, không khác gì so với những món cô đã báo trước.
Từ Oánh xắn tay áo, bắt đầu chỉ huy người khác rửa rau thái rau.
Mấy bà thím này sớm đã bị tay nghề của Từ Oánh chinh phục, hớn hở chạy đi rửa rau:
“Tiểu Từ, nấu xong nhớ để lại cho mọi người một ít nhé.
Theo thím thấy thì cái tay nghề này của cháu đi làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh cũng chẳng thành vấn đề đâu."
“Chứ còn gì nữa!
Trước đây tôi có dịp đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa, đầu bếp ở đó nấu ngon thì có ngon thật nhưng so với Tiểu Từ thì vẫn còn kém một chút."
Từ Oánh cảm thấy không nên khen mình quá đà nữa, nếu không cô sẽ bay lên tận trời mất.
Phải nói rằng hệ thống thực sự có ích, sau khi những kỹ năng nấu nướng mới được mở khóa, cô cảm thấy mình nấu ăn ngon hơn trước rất nhiều.
“Các thím, các bác cứ nói quá, làm gì được như mọi người nói."
Từ Oánh bề ngoài khiêm tốn, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ tiệm cơm quốc doanh đúng là một nơi tốt.
Nếu cô vào đó làm việc thì điểm thiện cảm chẳng phải tăng vù vù sao.
Mấy bà thím rửa rau thái rau xong, Từ Oánh bắt đầu đứng trước bếp lửa bận rộn.
Cô xắn tay áo lên, đôi cổ tay trắng trẻo nõn nà như ngó sen cầm muôi múa may trong nồi.
Từ Oánh khi không cười trông vô cùng nghiêm túc, tỏa ra luồng khí khiến người ta phải kính nể, không thể coi thường.
