Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 61
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:06
“Anh ta dùng một loại ánh mắt đầy tổn thương nhìn Từ Oánh.
Đổng Văn Trung thực sự hết cách rồi, dạo gần đây không có sự quan tâm của Từ Oánh, anh ta ở ngoài đồng khổ không nói nên lời.
Anh ta giống như thường lệ, dùng đôi mắt đẹp đẽ của mình nhìn Từ Oánh, tưởng rằng cô sẽ không nỡ mà chạy ra chỗ mình.
Ai ngờ Từ Oánh ngay cả một cái nhìn thẳng cũng chẳng thèm cho anh ta, sải bước dài theo con đường nhỏ rời đi luôn.”
Sắc mặt Đổng Văn Trung trắng bệch, giận dữ nắm c.h.ặ.t hai tay nhưng lại đau nhói một cái, anh ta mở hai bàn tay ra, chỉ thấy rìa hai bàn tay đỏ rực, ngón tay cũng mọc mấy cái m-ụn nước.
Đây là nỗi khổ mà anh ta chưa từng phải chịu trước đây.
Vừa đến điểm thanh niên, anh ta đã được Từ Oánh để mắt tới, trong lúc mọi người khổ sở lao động ngoài đồng thì anh ta lại được cha Từ sắp xếp cho công việc nhẹ nhàng nhất.
Kể từ sau khi Từ Oánh rơi xuống nước, cô chưa từng đến thăm anh ta lấy một lần, công việc nhẹ nhàng trước đây của anh ta cũng bị cha Từ thu hồi lại.
Bây giờ làm việc giống hệt mọi người, toàn là những việc nặng nhọc vất vả.
Trong lòng anh ta đầy giận dữ, chẳng qua là ỷ vào mình là đội trưởng nên mới lấy thân phận ra bắt nạt người khác.
Nhìn bóng lưng Từ Oánh ngày càng xa, Đổng Văn Trung cuối cùng cũng không nhịn được mà cúi đầu trước quyền uy.
“Từ Oánh, cô đợi một lát.”
Từ Oánh chẳng thèm để ý đến anh ta.
Đổng Văn Trung không cam tâm đuổi theo, trực tiếp chặn đường Từ Oánh, anh ta chất vấn:
“Từ Oánh, dù cha cô có là đội trưởng thì cũng không thể công báo tư thù chứ.”
Từ Oánh nghe thấy thế thì mặt đầy sương lạnh:
“Cha tôi công báo tư thù chỗ nào, có ép anh làm cái gì không?”
Đổng Văn Trung tưởng cô xót xa cho mình, lập tức chính khí lẫm liệt nói:
“Cha cô vậy mà bắt tôi phải xuống đồng làm việc!”
Từ Oánh nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc:
“Anh không xuống đồng làm việc thì anh đi đâu làm việc?”
Đổng Văn Trung nói:
“Trước đây tôi vẫn luôn làm việc tính điểm ở trong căn nhà gỗ nhỏ.
Bây giờ công việc đó dựa vào cái gì mà đưa cho chị dâu cô làm, các người đây chính là công báo tư thù.”
Từ Oánh cười lạnh một tiếng:
“Thanh niên Đổng, anh đúng là một kẻ bạc bẽo mà.”
Đổng Văn Trung bị mắng như vậy sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Từ Oánh tiếp tục nói:
“Công việc đó vốn dĩ là của chị dâu tôi, ban đầu chẳng qua là thấy thanh niên Đổng và thanh niên Trần thân hình yếu ớt, nhất thời không thích nghi được.
Lúc đó mới nghĩ đến việc để các người làm công việc này, tôi lại không ngờ cho các người làm một thời gian mà anh lại tưởng công việc đó là của riêng mình rồi đấy.
Nếu anh không phục có thể lên công xã tìm lãnh đạo, nhưng tôi nói trước cho anh biết, việc tính điểm là công việc chính thức, cái đó luôn là của chị dâu tôi.”
Chương 48 Hối lỗi với chị dâu
Cũng tại Từ Oánh da mặt dày, nhà họ Từ lại cưng chiều cô nên mới để cô làm loạn đòi công việc tính điểm của chị dâu cho Đổng Văn Trung.
Cũng là do chị dâu cả Từ tính tình tốt, chứ đổi lại là chị dâu nhà khác thì đã chẳng tát cho cô vài cái mới lạ.
Từ Oánh cũng thấy mình kiếp trước rất vô liêm sỉ.
Lén liếc nhìn chị dâu cả, Từ Oánh thấy rất chột dạ, cô dự định lúc nào rảnh sẽ lên huyện một chuyến, mua cho chị dâu ít đồ.
Chị dâu cả Từ vẫn chưa biết mình bị Từ Oánh để mắt tới, chị chỉ thấy cô em chồng cứ nhìn chằm chằm vào mình, chị cũng không dám quay đầu lại nhìn.
Chỉ đành kéo kéo vạt áo người đàn ông bên cạnh:
“Sao thế?”
Anh cả Từ không hiểu hỏi lại.
Tiếng oang oang của anh làm chị dâu cả giật b-ắn mình, chị lườm chồng một cái rồi không nói gì nữa.
Từ Oánh cũng bị giật mình theo:
“Anh cả, anh làm em giật mình đấy.”
Chị dâu cả càng thấy không ổn, em chồng bị giật mình chắc chắn là đang nghĩ chuyện gì đó.
Cô ấy nhìn mình nghĩ chuyện gì được chứ, không lẽ lại muốn lấy lại công việc tính điểm lần nữa sao.
Nếu là trước đây chắc chắn chị trong lòng không cam tâm, nhưng bây giờ em chồng đối xử với chị rất tốt, với con trai chị cũng tốt, thích thì cứ đưa thôi.
“Oánh Oánh, em nhìn chị làm gì, có phải muốn lấy lại việc tính điểm không, nếu em muốn thì chị đưa cho em.”
Chị dâu cả rộng lượng nói.
Từ Oánh ngẩn người một lát, nhanh ch.óng phản ứng lại, lập tức lắc đầu:
“Dạ không, không cần đâu ạ, đầu tháng sau em phải đi nấu cơm cho nhà người ta rồi nên không rảnh ra đồng đâu.
Em đang nghĩ là em có mấy tấm phiếu vải, định bụng mua ít vải về may quần áo cho chị.”
Chị dâu cả nghe thấy thế thì kinh ngạc đến mức được chiều mà sợ:
“May quần áo cho chị á?
Em chồng ơi chị không cần đâu, quần áo này chị mặc vẫn ổn mà, vả lại chị làm đồng mặc quần áo mới nhanh bẩn lắm.
Em xinh đẹp lại còn trẻ, mặc quần áo mới chắc chắn đẹp lắm, em cứ giữ lại cho mình đi.”
“Em có quần áo mới rồi, chị dâu ơi chị bao nhiêu năm nay về nhà mình vẫn chưa sắm sửa quần áo mới, vải này cứ để may cho chị đi.”
Từ Oánh nói xong chạy đi rửa mặt.
Mẹ Từ đứng đó nhìn cảnh này cũng không nói gì, nói cho cùng nhà họ Từ quả thực nợ vợ thằng cả không ít, cứ nói riêng cái việc tính điểm này thôi đã thấy vậy rồi.
Từ Oánh rửa mặt xong liền chạy vào phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau Từ Oánh bị tiếng oang oang của nhà hàng xóm làm cho tỉnh giấc, cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngáp một cái liền nghe thấy tiếng bên kia.
“Ngày lành gì đâu ạ, chỉ là ăn bữa thịt thôi mà, sao bì được với nhà đội trưởng chứ, mấy ngày nay toàn ngửi thấy mùi thịt thơm nức, làm chúng tôi thèm ch-ết đi được.”
Chị vợ nhà hàng xóm vừa nói vừa bưng bát, trong mắt đầy vẻ khoe khoang.
Mẹ Từ nghe thấy thế vội vàng giải thích:
“Làm gì có chuyện ngày nào cũng ăn thịt chứ, mỗi bữa cũng chỉ có một tí tẹo thôi, chả là con gái tôi mấy ngày trước đi nấu cơm cho lãnh đạo, kiếm được chút tiền nên mới mua mấy cân thịt.
Chúng tôi mỗi bữa chỉ cho vào một ít, con gái tôi nấu ăn ngon nên mới làm các bác ngửi thấy mùi thơm đấy!”
Hàng xóm nghe thấy thế thì mặt đầy vẻ chê bai, bà ta liền nghĩ bà già này làm sao mà hào phóng thế được, hóa ra là một cân thịt chia thành mấy phần để ăn à.
Lúc này bà ta càng đắc ý hơn, cầm cái đùi gà lớn trong bát gặm một cách thơm phức.
Mẹ Từ nhìn thấy cảnh này cười lạnh một tiếng, quay vào sân nói:
“Mẹ thấy nhà hàng xóm sớm muộn gì cũng gặp họa lớn.
Ăn miếng thịt mà cứ hận không thể rêu rao cho cả thế giới biết, người ta không ghen tị với bà ta, không kiếm chuyện với bà ta mới là lạ.”
Nói ra cũng lạ, chồng nhà hàng xóm làm việc ở trên thị trấn nhưng mỗi tháng lương cũng chẳng được bao nhiêu.”
