Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 647
Cập nhật lúc: 30/03/2026 16:32
Chu tam cữu mấp máy môi cuối cùng vẫn không nói ra được, ông đỡ con gái mình vào phòng:
“Chuyện này sẽ không kết thúc như vậy đâu, cha sẽ báo thù cho con.
Con ở nhà cho ngoan, đừng làm ông bà nội giận, cha đi tìm Ngô Mỹ Nam, đuổi đám người đó ra ngoài."
Chu Như gật đầu, nghe đến tên mẹ mình là mặt đầy vẻ chán ghét, trong não bộ tức thì nghĩ đến khoảnh khắc cô chạy ra ngoài rồi sau đó phải chịu nhục nhã, cô siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm cho đến khi đầu ngón tay bị móng tay đ-âm đến chảy m-áu cô mới rệu rã tựa vào thành giường.
Chu tam cữu hầm hầm rời khỏi nhà, đi thẳng về căn nhà trước kia.
Lúc này cả gia đình Ngô Mỹ Nam đều đang ở trong nhà, nhìn thấy Chu tam cữu, Ngô mẫu lập tức ngẩn người, sắc mặt có chút không tự nhiên.
Ngược lại là Ngô Mỹ Nam, nhìn thấy Chu tam cữu thì mặt đầy vẻ kiêu căng:
“Anh chạy tới đây làm cái gì, cái đồ phụ lòng như anh mà cũng dám đến chỗ tôi à.
Giờ căn nhà này là của tôi rồi, tôi muốn cho ai ở thì người đó ở."
Bà ta tự hào ngẩng cao đầu, Ngô mẫu vốn dĩ còn có chút lo lắng lập tức có thêm tự tin:
“Đúng thế, hai người đã ly hôn rồi, nhà cũng nói cho con gái tôi rồi, vậy thì nó là của con gái tôi.
Tôi là mẹ đẻ, con gái muốn hiếu kính tôi nên đón tôi tới, tôi xem ai dám đuổi tôi đi."
Ngô tiểu đệ càng thêm hống hách lườm Chu tam cữu, định động tay động chân:
“Anh đúng là loại Trần Thế Mỹ, chị tôi theo anh nửa đời người rồi, giờ cha mẹ anh quay về, nhà họ Chu các người giờ phất lên rồi là anh bắt đầu chê bai chị tôi, xì, anh còn là quân nhân nữa, nhân phẩm tệ quá.
Tôi thấy loại người như anh sớm muộn gì cũng gặp báo ứng, không chừng ngày nào đó lên chiến trường là mất mạng luôn đấy."
Chu tam cữu tức đến mức trực tiếp giáng một cú đ-ấm vào người Ngô tiểu đệ, trước đây ông nhẫn nhịn là vì nể mặt vợ mình, nhưng giờ hai người đã ly hôn rồi, ông chẳng còn bận tâm gì nữa.
Ngô tiểu đệ đột ngột bị đ-ấm một cái, lập tức tức đến đỏ mặt tía tai, hét lên một tiếng rồi vung nắm đ-ấm về phía Chu tam cữu.
Chu tam cữu giơ tay bắt lấy nắm đ-ấm của Ngô tiểu đệ, siết c.h.ặ.t trong tay, hơi dùng lực một cái, kèm theo một tiếng rắc.
Ngô tiểu đệ đau đến kêu oai oái:
“Á á á!
Đau đau đau, anh buông tôi ra, đồ khốn nạn, mau buông tay cho tôi.
Chị, chị mau quản anh ta đi, tay em gãy rồi."
Ngô mẫu nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con trai thì xót xa vô cùng, bà vội vàng vơ lấy cái chổi phi tới, trực tiếp quật một chổi lên người Chu tam cữu, Chu tam cữu giơ lòng bàn tay nhanh ch.óng đỡ lấy cái chổi Ngô mẫu quật tới, khẽ dùng sức một cái, cái chổi lập tức gãy làm hai đoạn.
Ngô mẫu giật nảy mình, gào toáng lên:
“Đ-ánh người rồi, mọi người mau tới cứu chúng tôi với!
Làm quân nhân mà lại ra tay đ-ánh người đây này, mọi người mau tới xem đi!
Thằng đàn ông này chính là Trần Thế Mỹ, trước đây nhà họ gặp chuyện, người nhà bị hạ phóng, con gái tôi đã luôn ở bên cạnh hắn.
Sau này người nhà họ quay về, ngày tháng khá lên rồi là cái gã Trần Thế Mỹ này ly hôn với con gái tôi."
Tiếng hét lớn của Ngô mẫu đã thu hút không ít người tới xem.
Ánh mắt quần chúng vốn dĩ sáng suốt, huống hồ mọi người đều sống ở khu này nên hiểu rõ nhất về Ngô Mỹ Nam, đám đông nghe lời Ngô mẫu thì bĩu môi khinh bỉ, ai nấy đều không tin.
Ngược lại còn nhìn Ngô mẫu bằng ánh mắt giễu cợt:
“Bà già này da mặt cũng dày thật đấy, đổi trắng thay đen bà cũng giỏi quá cơ.
Cứ nhìn tính nết con gái bà đi, người ở khu này ai mà chẳng biết, bá đạo ngang ngược không hiểu lý lẽ.
Cũng may mà Chu quân trưởng không chê bai, còn ở bên con gái bà lâu như thế.
Theo tôi thấy ai là Trần Thế Mỹ, con gái bà mới đúng chứ.
Suốt ngày tiêu tiền của người ta, lại còn hở ra là làm mình làm mẩy, mắng c.h.ử.i gia cảnh người ta liên lụy đến mình."
“Đúng thế, chúng ta sống ở đây bao nhiêu năm rồi, tư cách của Tiểu Chu chúng tôi rõ nhất.
Đối xử với con gái bà tốt biết bao, ngược lại là cái người làm mẹ như bà đúng là không biết xấu hổ, hễ không có việc gì là lại tới ăn chực nằm chờ.
Nghe nói con gái bà trước đây còn đòi tiền Chu quân trưởng, nói lương một tháng của ông ấy không đủ tiêu.
Ai mà chẳng biết cấp bậc của Chu quân trưởng giờ không nhỏ, lương một tháng phải hơn 100 tệ rồi.
Tôi thấy nhà họ cũng chẳng phải bữa nào cũng ăn thịt, số tiền đó sao lại không đủ được.
Chẳng biết con gái bà cầm số tiền đó đi tiêu cho ai rồi."
“Đúng thế, chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như vậy."
“Quá t.ử tế rồi còn gì, ly hôn còn nhường nhà cho các người, cả nhà già trẻ lớn bé các người đều dọn vào, đúng là mặt dày."
Những người xung quanh bàn tán xôn xao về gia đình họ Ngô, mặt Ngô mẫu ngượng chín đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
“Các người câm miệng hết đi, con gái tôi sinh con đẻ cái cho nhà họ Chu, vất vả nửa đời người, tiêu tí tiền thì sao.
Với lại căn nhà này đã chia cho chúng tôi rồi, tại sao hắn lại tới nhà chúng tôi gây chuyện, chuyện này kiểu gì cũng là hắn sai rồi."
Ngô mẫu tức tối nói.
Nhắc đến chuyện này Chu tam cữu lập tức đầy vẻ giận dữ, lườm Ngô Mỹ Nam:
“Hôm đó tại sao cô lại đuổi Chu Như ra ngoài.
Nếu cô không muốn nuôi nó thì cứ giao Như Như cho tôi, cô có biết cô đã hại ch-ết nó rồi không."
Ngô Mỹ Nam kinh hãi thất sắc:
“Như Như ch-ết rồi?"
Ngô mẫu sợ đến gần ch-ết, chỉ sợ chuyện này sẽ liên lụy đến trách nhiệm của mình, lập tức nói:
“Nó ch-ết thì liên quan gì đến chúng tôi.
Ai bảo bản thân nó không hiểu chuyện, cứ nhất quyết chạy ra ngoài, người lớn nhường ấy rồi, làm tí việc thì sao?
Kiểu cách quá cơ."
Ngô Mỹ Nam quả thực mặt đầy vẻ thẫn thờ, tuy bà ta nghe lời mẹ mình nhưng đó cũng là con gái ruột của bà ta.
“Sao có thể, Như Như sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, anh lừa tôi đúng không?"
Chu tam cữu nhìn bà ta chất vấn.
“Như Như chưa ch-ết, nhưng bị cô hại cũng chẳng kém là bao.
Nếu cô còn coi nó là con gái cô thì cô hãy đuổi mẹ cô và cả nhà họ ra ngoài đi.
Nếu cô thấy mẹ cô quan trọng hơn Như Như, không nỡ đuổi mẹ cô đi thì tôi sẽ tự tay làm."
Ngô mẫu nghe vậy liền ngồi bệt xuống đất giở trò vô lại, vừa vỗ đùi vừa gào thét lớn tiếng:
“Ối trời cao đất dày ơi, có cái nhà con rể cũ nào xúi giục con gái mình đuổi mẹ ruột đi không cơ chứ.
Đúng là đồ bất hiếu mà, ngay cả người ngoài cũng không ai làm cái trò đó đâu."
