Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 75
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:09
“Vốn dĩ tiệm cơm của họ đã tuyển người, cô gái này tay nghề nấu nướng lợi hại ngang ngửa đầu bếp họ Cát, ông ta đã nảy sinh ý định mời người, không ngờ bác sĩ Cố lại đích thân mở lời.”
Chà, cô gái này đúng là một ngôi sao may mắn, có thể khiến bác sĩ Cố nợ mình một ân tình, nói lớn ra thì đây chính là ân tình cứu mạng đấy.
Từ Oánh vẫn tiếp tục bận rộn trong bếp, cha Cố liền vội vàng đi vào bếp:
“Oánh Oánh, nấu cơm xong theo chú ra phía trước một chuyến, chú đã nói khéo với chủ nhiệm Hồng của tiệm cơm quốc doanh rồi, để cháu ngày kia đi làm.”
Từ Oánh nghe thấy lời này liền lộ rõ vẻ vui mừng, cảm kích nói:
“Cảm ơn chú Cố ạ.”
Ngày nay công việc khó tìm thế nào trong lòng cô rất rõ, càng không nói đến công việc cao hơn người khác một bậc lại có nhiều bổng lộc như tiệm cơm quốc doanh.
“Vậy chú đi trước đây!”
Cha Cố nói.
Từ Oánh làm xong món cuối cùng, bỏ mũ ra rồi vội vàng đi đến tiệc r-ượu.
“Oánh Oánh, ở đây này!”
Cha Cố gọi một tiếng.
Từ Oánh nghe thấy tiếng vội vàng chạy đến bên cạnh cha Cố, nhìn người đàn ông trung niên đang cười híp mắt bên cạnh, cô cười gọi:
“Chú Cố, vị này chính là chủ nhiệm Hồng của tiệm cơm quốc doanh đúng không ạ.
Hôm nay được gặp quả nhiên là một vị lãnh đạo hiền hậu vì dân vì nước ạ.”
Chủ nhiệm Hồng nghe thấy lời này, bất kể thật giả, ai mà chẳng thích được khen, cười hớn hở không khép được miệng nói:
“Cháu chính là vị đầu bếp làm món ăn này à.
Tuổi còn nhỏ mà thật giỏi, quả nhiên hậu sinh khả úy, vậy ngày kia cháu đến báo danh, chính thức đi làm.”
Chương 59 Cáo già
Cha Cố cũng là một kẻ tinh ranh, lập tức nhận ra sự quý trọng nhân tài của chủ nhiệm Hồng đối với Từ Oánh, khóe miệng khẽ giật giật, cảm giác nếu lúc nãy ông không nói, chủ nhiệm Hồng chắc chắn cũng sẽ đi tìm Oánh Oánh thôi, đúng là cáo già.
Chủ nhiệm Hồng mặt dày, bị ánh mắt như d.a.o của cha Cố chằm chằm nhìn cũng không hề thấy áy náy.
Nhìn Từ Oánh vô cùng hài lòng, chỉ là tuổi tác nhỏ như vậy, lại g-ầy như thế, có nhấc nổi xẻng xào nấu không?
Từ Oánh như nhìn thấu nỗi lo của ông ta, ưỡn ng-ực nói:
“Chủ nhiệm Hồng yên tâm, cháu nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, đừng thấy cháu tuổi còn nhỏ, lại g-ầy.
Nhưng cháu có sức khỏe, nấu ăn cháu cũng tuyệt đối giỏi, chắc chắn sẽ không làm chủ nhiệm Hồng mất mặt đâu.”
Chủ nhiệm Hồng nghe thấy lời này trong lòng vô cùng hài lòng, cô gái này được đấy, hiểu chuyện lại biết phép tắc.
“Vậy ngày kia chúng ta không gặp không về nhé.”
Cùng với món “Canh Cút Xéo” cuối cùng, cũng chính là canh trứng hoa được đưa lên, những người trong tiệc r-ượu đều lần lượt rời khỏi chỗ ngồi.
Tiệc r-ượu thời nay không giống như trước, tuy nói những người đến đều có điều kiện tốt, nhưng cũng chỉ là tướng ăn tốt hơn một chút thôi, chứ thức ăn cần ăn thì không bỏ sót món nào.
Đừng nói là gói mang về, đồ trong đĩa sạch bách luôn.
Từng người ăn bụng căng tròn, l-iếm khóe miệng, hài lòng rời đi.
Cố Phúc Anh có thời gian rảnh liền vội vàng đi tìm Từ Oánh, Từ Oánh nhìn thấy cô cũng vô cùng phấn khích, hai người khoác tay nhau đi vào trong phòng.
Vào đến trong phòng, Từ Oánh nhìn thấy mẹ Cố thì ánh mắt lóe lên.
Cô tìm được cơ hội liền kể chuyện đối tượng của Cố Phúc Anh tìm Vương Lợi Khánh cho bà nghe.
Mẹ Cố vốn dĩ đã không hài lòng với đối tượng kia của con gái, giờ nghe thấy lời Từ Oánh nói càng cau mày hơn.
“Oánh Oánh, dì cảm ơn cháu, nhưng tính tình Phúc Anh quá bướng bỉnh, chuyện đã quyết định thì mười con trâu cũng không kéo lại được.
Trước đây dì và chú Cố đã thấy thằng nhóc Ngô Vũ đó tâm thuật bất chính, điều kiện gia đình cũng không xứng với Phúc Anh nhà chúng ta.
Nhưng con nhỏ ch-ết tiệt đó cứ khăng khăng không chịu chia tay với thằng nhóc đó, hiện giờ thằng nhóc đó cũng quá độc ác, muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra đi, bày đặt làm cái trò này làm gì.”
Mẹ Cố tức đến mức toàn thân phát run, bà vốn dĩ nghĩ con gái thích Ngô Vũ, nếu thằng nhóc này có chí khí, cùng lắm bà và chồng sẽ giúp Ngô Vũ sắp xếp một con đường ra.
Nhưng không ngờ thằng nhóc này trực tiếp qua cầu rút ván, bên này vừa mới giúp hắn bắt liên lạc, để hắn đến bộ phận nhân sự của xưởng dệt làm việc, bên kia hắn đã mồi chài con gái của chủ nhiệm bộ phận nhân sự rồi, quả là thủ đoạn giỏi thật.
“Nhưng nhờ có cháu, đã nhắc nhở cho chúng dì một câu, nếu không Phúc Anh nhà dì vẫn còn bị bịt mắt đấy!
Chuyện này dì và cha nó sẽ suy nghĩ kỹ đối sách, ngày kia cháu phải đến tiệm cơm quốc doanh đi làm, lúc đó có chuyện gì cứ nói với dì và chú Cố.
Đừng khách khí với chúng dì, cô bé này, dì và chú Cố đều rất thích, dì chú coi cháu như con gái ruột vậy, có chuyện gì đừng khách sáo.”
Lời này của mẹ Cố là thật lòng thật dạ.
Bà hiện giờ ngày càng thích cô bé Oánh Oánh này, hiểu chuyện, biết phép tắc, lại còn biết ơn, chỉ cần cháu giúp con bé một lần, con bé nhất định sẽ báo đáp gấp bội.
Người như vậy tốt hơn nhiều so với loại người ích kỷ lợi mình.
Hơn nữa con gái mình không có tâm cơ, vô tư lự, nói nhẹ nhàng là vô tâm vô tính, nói không hay thì chính là không có não.
Có Oánh Oánh ở đây, bà cũng yên tâm hơn nhiều.
Từ Oánh có thể nhận ra đáy mắt bà không hề pha lẫn một chút giả dối nào, vội vàng gật đầu cười nói:
“Cháu biết rồi dì Cố, vậy cháu xin phép về trước ạ, để thu xếp đồ đạc chuẩn bị ngày kia đi làm.”
Mẹ Cố nghe thấy lời này, vội vàng lấy số tiền đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, nhét vào túi áo Từ Oánh:
“Về đi, trên đường đi cẩn thận nhé.”
“Vậy cháu đi đây!”
Từ Oánh quay người rời đi, Cố Phúc Anh vội vàng đuổi theo:
“Oánh Oánh, cậu nói gì với mẹ tớ thế?”
Từ Oánh cười nói:
“Nói chuyện ngày kia tớ đi làm ở tiệm cơm quốc doanh, lúc đó cậu có thể đến tìm tớ ăn cơm, cậu đến tớ sẽ quan tâm cậu nhiều hơn một chút, múc cho cậu nhiều cơm hơn.”
Cố Phúc Anh nghe thấy tin tốt này thì reo hò một tiếng:
“Oánh Oánh, cậu thật sự đi làm ở tiệm cơm quốc doanh à!
Tuyệt quá, sau này tớ ngày nào cũng được ăn món ngon cậu làm rồi.”
Mắt cô cười cong cong, giây phút này cô đã từng mong đợi cả trong mơ, giờ cuối cùng cũng thực hiện được rồi.
Từ Oánh vốn dĩ định rời đi, nhưng Cố Phúc Anh không đồng ý, khó khăn lắm cô em gái thân thiết của mình mới lên huyện một chuyến, còn chưa nói được mấy câu, làm sao có thể để người đi được?
“Em gái tốt của chị, em về phòng chúng mình nói chuyện phiếm đi.”
Cố Phúc Anh nũng nịu nói, cô trông có vẻ hơi giống Từ Oánh, Từ Oánh là đáng yêu pha lẫn sự bình tĩnh sáng suốt.
Cố Phúc Anh chính là kiểu ngốc nghếch ngọt ngào, trông có vẻ ngây ngô ngốc nghếch, lại thêm điệu nũng nịu nữa thì càng đáng yêu hơn, Từ Oánh trực tiếp không chịu nổi mà thỏa hiệp:
“Được được được, nói chuyện với cậu.”
