Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 79
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:09
“Nếu cô nhớ không lầm, anh trai của chị dâu Cả gần đây đang bàn chuyện hôn sự, cô đưa xấp vải màu đỏ này rất thích hợp cho ngày đại hỷ đó.”
Trước đây khi hệ thống đưa cho cô xấp vải đỏ cô còn chê chẳng có tác dụng gì, giờ đây lại có tác dụng lớn lao.
Chị dâu Cả là một cô con gái đã đi lấy chồng, chưa từng nói đến việc tiếp tế cho nhà mẹ đẻ, ngược lại còn bị nhà chồng liên lụy thường xuyên về mượn đồ.
Giờ tốt rồi, ngày tháng của nhà họ Từ tốt lên rồi, lưng cũng thẳng hơn rồi, làm sao có thể để chị dâu thiệt thòi được.
“Chị dâu, xấp vải màu xanh này chị may cho mình một bộ quần áo, còn xấp vải đỏ chị nếu chê không đẹp, quá phô trương thì tùy chị xử lý.”
Màu đỏ làm sao có thể không đẹp được?
Cô chẳng qua là cố ý nói như vậy để tránh việc chị dâu Cả gan nhỏ không biết phân chia vải thế nào.
Chị dâu Cả nghe thấy lời này bèn nhíu mày, vải đẹp thế này sao có thể chê được cơ chứ.
Chị ta ôm xấp vải về phòng, khoe với chồng:
“Em gái đưa cho em đấy, bảo em may quần áo dùng.”
Anh cả Từ nhìn thấy nhiều vải như vậy bèn mỉm cười, một người đàn ông hạnh phúc nhất có lẽ là thấy vợ và người nhà mình chung sống hòa thuận rồi.
Trước đây vợ mình bị mẹ và em gái bắt nạt anh ta đều nhìn thấy và cũng đau lòng, giờ đây mẹ và em gái ngày càng tốt lên, nếp nhăn trên trán anh cả Từ cuối cùng cũng giãn ra.
Anh ta nhìn đống vải vợ đang ôm, tò mò hỏi:
“Có phải nhiều quá không em!”
Chị dâu Cả lắc đầu:
“Xấp vải xanh em may cho mình một bộ quần áo, chỗ còn lại may cho anh cái quần, anh trai em chẳng phải sắp kết hôn sao.
Hiện giờ vải khó mua, xấp vải đỏ này em muốn mang về cho anh trai dùng, để anh ấy may cho chị dâu mới một bộ quần áo mới.”
Anh cả Từ lắc đầu:
“Anh vừa mới may bộ quần áo mới rồi anh không lấy quần đâu, em gả về nhà anh bao nhiêu năm nay rồi chưa từng được thêm bộ quần áo mới nào cả, em tự may cho mình thêm cái quần nữa đi.”
Chị dâu Cả nhận tấm lòng của anh ta, chị ta đặt vải xuống cũng không tranh cãi với chồng:
“Em ra ngoài nấu cơm đây, lát nữa ông bà nội với chú Hai chú Ba cả nhà đều tới đấy.”
Chị ta nói mà khóe miệng cong cong:
“Em gái thật giỏi, thế mà lại được đi làm ở tiệm cơm quốc doanh rồi, sau này nói ra em gái chúng ta là đầu bếp lớn rồi.”
“Anh giúp em một tay.”
Anh cả Từ nghe nói phải làm cơm cho nhiều người như vậy nên không nỡ để vợ quá vất vả.
Anh ta theo chị dâu Cả ra khỏi phòng, đi đến cửa bếp liền nhìn thấy Từ Oánh đang bận rộn, mặt đầy vẻ không nỡ nói:
“Em gái em ra ngoài đi, để anh với chị dâu em làm là được rồi.”
Chị dâu Cả cũng không muốn cô vất vả như vậy, sau này ngày nào cũng phải đi nấu cơm rồi, việc trong nhà cứ để chị ta làm là được.
Nếu không ngày nào cũng nấu cơm chẳng phải sẽ phát ngán sao.
“Anh cả, anh biết nấu cơm không?
Hay là anh giúp chúng em nhóm lửa, chị dâu chị giúp em chuẩn bị rau, để em nấu cơm cho, nếu không sau này mọi người không được thường xuyên ăn cơm em nấu đâu.
Muốn ăn thì phải đến tiệm cơm đấy, chỗ đó tốn không ít tiền đâu.”
Anh cả Từ gãi gãi đầu, anh ta thực sự không biết nấu cơm.
Chị dâu Cả cũng thèm món em gái làm, gật đầu vui vẻ quyết định.
Trong nhà có một con gà rừng, còn có cá anh cả mua về, bữa tối cũng không tệ.
Người ở nhà cũ sau khi được anh cả gọi đã nhanh ch.óng mang đồ sang nhà.
Chú ba Từ có chút kỳ lạ, không lễ tết gì tự nhiên tụ tập ăn cơm làm gì, nhưng nghĩ đến việc nhà mình tiết kiệm được một bữa cơm, mà đã tụ tập ăn uống thì chắc chắn là đồ ngon.
Ông bèn cười hớn hở gọi vợ con sang nhà anh cả.
“Oánh Oánh, thím mang rau sang đây, còn có một cân sườn nữa, cháu xem làm được món gì không?”
Thím Hai xách thịt và rau vào bếp, bà còn định giúp nấu cơm cơ, nhưng nhìn căn bếp không còn chỗ chen chân nữa bèn tự giác bước ra ngoài.
Nhưng lúc đi ra bà cũng không để tay không, bà mang món lạc rang và nấm chiên Từ Oánh vừa làm ra ngoài.
“Thơm, thơm, Thuận ăn.”
Từ Thắng Thuận chảy nước miếng, nhìn đĩa lạc rang thím Hai bưng ra mà thèm muốn ch-ết:
“Mẹ, Thuận ăn.”
Thím Hai nhìn con trai mình như vậy có chút lúng túng.
Cha Từ chẳng hề để ý, nhìn Từ Thắng Thuận với ánh mắt đầy yêu thương:
“Ha, bác cả cho Thuận ăn này.
Thạch Đầu, con vào bếp lấy cho chú họ của con một cái bát với đôi đũa.”
Thạch Đầu nghe thấy vậy cũng không màng chơi với chú ba nữa, đứng dậy chạy vào bếp, còn hiểu chuyện múc cho chú họ rất nhiều lạc rang.
“Chú họ chú ăn trước đi, lát nữa cháu lại ra thăm chú.”
Từ Thắng Thuận nhận lấy bát, cầm đũa ăn ngon lành.
Thím Hai thấy cảnh này bèn đỏ cả mắt:
“Mau ăn đi, lớn bằng này rồi mà vẫn chẳng hiểu chuyện gì cả.”
Ông nội Từ nghe thấy vậy bèn sa sầm mặt nói:
“Nói xằng bậy cái gì thế, Thắng Thuận muốn như vậy sao, chị nói như vậy quá làm tổn thương con trẻ rồi.”
Vốn dĩ là chuyện đại hỷ, bị chuyện này quấy rầy, bầu không khí trong sân có chút u ám.
“Cha mẹ, mọi người đều ở đây à.”
Chú ba Từ bước những bước chân lảo đảo đi vào sân.
Ông nội Từ nhìn thấy con trai thứ ba là lửa giận bốc lên, đen mặt nói:
“Anh tới làm gì?
Ngày đại hỷ thấy anh đúng là mất hứng.”
Chú ba Từ nghe thấy vậy chẳng hề d.a.o động, cha ông mắng ông những lời khó nghe hơn nhiều rồi.
Ông mặt dày cười một tiếng, quay đầu nhìn cha Từ hỏi:
“Anh cả, có chuyện gì vui thế ạ, em từ xa đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức rồi, thèm ch-ết em rồi.”
“Oánh Oánh ngày kia sẽ đi làm ở tiệm cơm quốc doanh.”
Cha Từ nói.
Chú ba Từ đang vịn ghế chuẩn bị đặt m-ông xuống, chân ông bủn rủn, bịch một cái ngã xuống đất:
“A, anh cả, anh không đùa đấy chứ?
Oánh Oánh sao có thể đi làm ở tiệm cơm quốc doanh được, chỗ đó khó vào lắm, con bé là một đứa con gái nhỏ sao có thể chứ.”
“Chú Ba tới rồi à, vào đây nhóm lửa giúp cháu.”
Tiếng nói lớn của Từ Oánh vọng ra từ bếp.
Ông nội Từ còn tưởng con trai út sẽ không đi, vừa định giáo huấn ông vài câu bèn thấy con trai út nhanh nhẹn bò dậy khỏi mặt đất rồi đi vào trong nhà.
Ông nội Từ dụi dụi mắt, đây có phải là thằng Ba không vậy.
Bà nội Từ cũng có chút kinh ngạc.
“Oánh Oánh, cháu nói thật cho chú Ba nghe đi, làm sao cháu vào được tiệm cơm quốc doanh làm việc vậy?”
Chú ba Từ mặt đầy vẻ nghiêm trọng, mấy ngày trước ông còn hùng hồn đ-ánh cược với đứa cháu gái này cơ mà.
