Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 81
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:10
“Cô nhìn cả gia đình đang trò chuyện vui vẻ, đứng dậy đi ra ngoài sân.”
Mới đi được vài bước cô đã gặp Hoắc Thần đang cõng bà nội Hoắc.
“Hoắc Thần, bà nội Hoắc sao vậy?”
“Bị cảm rồi, đã tiêm và uống thu-ốc rồi không sao nữa.”
Hoắc Thần ngẩng đầu nói, anh đang giữ lấy cánh tay bà nội Hoắc, cơ bắp cuồn cuộn, đôi tay có lực, bước chân vững chãi.
Từ Oánh gật đầu, nghĩ đến giá trị thiện cảm được nhân đôi trước đó, cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Thần, cười có chút vồn vã:
“Hoắc Thần, anh chắc chưa ăn tối đâu nhỉ, để tôi vào làm cho anh nhé.”
Hoắc Thần sững người, chưa kịp từ chối bèn thấy Từ Oánh đi về phía nhà mình.
Từ Oánh chân không dài bằng Hoắc Thần, đi nhanh thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ vài bước là bị anh đuổi kịp.
Nhưng Hoắc Thần không từ chối, lần trước ăn cơm Từ Oánh làm anh vẫn còn nhớ rõ.
“Từ Oánh, cô sắp đi làm ở tiệm cơm quốc doanh rồi à?”
Hoắc Thần cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ trước mặt hỏi.
Từ Oánh gật đầu:
“Vâng, ngày kia là đi làm rồi ạ.”
Hoắc Thần nghe xong, một tia gợn sóng nổi lên trong lòng bèn biến mất.
“Cô hiện giờ khá tốt đấy.”
Một làn gió thổi qua, Từ Oánh không nghe rõ lời anh nói:
“Cái gì?
Anh nói gì cơ?”
“Tôi nói lát nữa cô giúp tôi nấu cơm, tôi sẽ trả thù lao cho cô.”
“Không cần khách sáo thế đâu, anh đã cứu mạng tôi, tôi nấu cơm cho anh cũng là việc nên làm mà.”
Từ Oánh miệng thì nói không khách sáo, nhưng lúc đi cũng chẳng lấy ít đồ đâu.
Cô đến cửa nhà họ Hoắc, Lão Hôi đã ngửi thấy hơi thở của cô rồi, trực tiếp từ trên tường nhảy xuống, chạy nhanh đến trước mặt Từ Oánh, thè cái lưỡi lớn l-iếm Từ Oánh.
Người không biết còn tưởng đây là một con ch.ó xám lớn cơ.
Từ Oánh xoa xoa đầu nó, biết cái tên này đã bị viên thu-ốc tẩy tủy của mình chinh phục rồi.
Hoắc Thần nhìn bộ dạng của Lão Hôi bèn mỉm cười, đây là lần đầu tiên Lão Hôi thân thiết với người khác như vậy.
Nhưng thấy Lão Hôi cứ quấn lấy Từ Oánh mà l-iếm, anh bèn không vui nói:
“Lão Hôi, về đi.”
Lão Hôi đáng thương nhìn Hoắc Thần một cái rồi lưu luyến không rời chạy đi.
Từ Oánh khá thích Lão Hôi, thấy nó đi rồi còn có chút không nỡ, nhưng cô không quên việc chính hôm nay, đứng dậy đi vào bếp nhà họ Hoắc.
“Ôi trời!”
Từ Oánh vào bếp, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Ai ở đó nói nhăng nói cuội, bảo nhà họ Hoắc là nhà nghèo nhất làng Từ Gia?
Nhìn xem nguyên liệu trong bếp nhà người ta cái gì cũng có.
Thế này mà còn nghèo, còn tốt hơn cả nhà mình nữa ấy chứ.
Quả nhiên nghe đồn là đáng sợ nhất.
Từ Oánh nhìn thấy gà rừng và thỏ rừng đang treo bên cạnh bếp, cô lấy mỗi thứ một con.
“Hoắc Thần, anh cũng biết nấu cơm à?”
Từ Oánh thò cái đầu nhỏ ra hỏi.
Hoắc Thần nhìn bộ dạng này của cô thấy vô cùng đáng yêu, trong lòng thầm nghĩ nếu có thể b.úng một cái thì tốt rồi.
Chương 64 Nấu cơm cho Hoắc Thần
Anh vừa nghĩ bèn giơ ngón tay ra, b.úng một cái vào trán Từ Oánh.
Từ Oánh đau đến mức ôm đầu:
“Hoắc Thần, anh làm gì thế.”
Hoắc Thần nhận ra mình vừa làm chuyện gì bèn lúng túng xin lỗi:
“Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu.”
Từ Oánh lườm anh một cái, không nói gì, quay người vào bếp, xắn tay áo bắt đầu bận rộn.
Đối với Hoắc Thần cô chẳng hề khách sáo chút nào:
“Lại đây, c.h.ặ.t con thỏ này thành từng miếng nhỏ cho tôi.”
Hoắc Thần biết mình sai bèn vội vàng chạy vào, loáng một cái đã c.h.ặ.t xong con thỏ nặng bốn năm cân, sau đó anh nhìn Từ Oánh hỏi:
“Còn cần tôi giúp gì nữa không.”
“Nhóm lửa cho tôi.”
Từ Oánh chỉ huy.
Hoắc Thần nghe thấy vậy bèn vội vàng lấy diêm châm lửa bếp.
Từ Oánh đặt nồi lên bếp, khi dầu nóng già, gia vị được cô cho vào nồi, sau đó thịt thỏ được cho vào, trong không khí toàn là mùi ớt nồng nặc cay xè mũi.
“Hắt xì, hắt xì, hắt xì.”
Hoắc Thần bị mùi cay làm cho hắt xì liên tục, quay đầu nhìn Từ Oánh đang như không có chuyện gì, trong lòng tràn đầy kính phục:
“Cô không thấy cay mũi sao?”
Từ Oánh đắc ý cười một tiếng:
“Anh đừng quên tôi làm nghề gì nhé.”
Hoắc Thần không hiểu, cho dù là đầu bếp thì cũng không nên không sợ mùi cay chứ nhỉ.
Từ Oánh sướng rơn, hệ thống quả nhiên vẫn có tác dụng, trực tiếp mở chế độ rào chắn cho cô, hoàn toàn không ngửi thấy một chút mùi ớt nào cả.
Còn Hoắc Thần thì hết cái hắt xì này đến cái hắt xì khác, chỉ một lát sau khuôn mặt màu lúa mạch khỏe mạnh đã trở nên đỏ bừng.
Từ Oánh thấy hả dạ vô cùng.
Cùng với mùi thơm nồng nặc trong không khí tỏa ra, bà nội Hoắc tỉnh dậy trên giường, theo mùi thơm mà bước ra ngoài:
“Hoắc Thần, làm món gì ngon thế?
Sao mà thơm thế nhỉ?
Làm bà già này thèm đến mức không ngủ được nữa rồi!”
Hoắc Thần mím môi, nhìn bộ dạng không có tiền đồ của bà nội mình mà thực sự không muốn nói chuyện.
“Ồ, đây chẳng phải là con gái nhà đội trưởng sao, sao lại chạy đến nhà chúng ta thế này?”
Bà nội Hoắc thấy lạ hỏi.
Đôi mắt trong veo như nước của Từ Oánh nhìn bà nội Hoắc:
“Bà nội Hoắc tỉnh rồi ạ, bà không sao rồi chứ.”
Bà nội Hoắc cười sảng khoái:
“Có chuyện gì được chứ, chẳng qua là cảm mạo nhẹ thôi, nhịn chút là qua ấy mà, thằng nhóc này cứ khăng khăng đòi đưa bà đi bác sĩ.
Thế này chẳng phải là tốn tiền sao!
Ôi trời, cũng nhờ thằng nhóc này hiếu thảo đấy!”
Bà nội Hoắc nói mà nhìn đứa cháu nội của mình với vẻ đầy tự hào.
Lúc đầu bà nhặt được Hoắc Thần, mọi người ai nấy đều cười nhạo bà, giữ lấy con trai không muốn lại đi nuôi một con sói con.
Mọi người đều nói sói là loài súc sinh m-áu lạnh không có tình cảm, Hoắc Thần lớn lên cùng Lão Hôi thì chắc chắn cũng là một con sói mắt trắng.
Nhưng giờ đây bà nội Hoắc chỉ thấy mắt nhìn của mình thật tốt mà.
Thằng nhóc này so với mấy đứa con trai của bà thì hiếu thảo hơn nhiều.
Từ Oánh làm sao không nhận ra ý tứ khoe khoang của bà, nhưng Hoắc Thần đúng là một đứa trẻ hiếu thảo, cô cũng khen theo:
“Chẳng thế sao ạ?
Cả làng chúng ta ai mà nỡ bỏ tiền đi khám bệnh đâu.
Đều là nhịn cho qua thôi, cũng là Hoắc Thần thương bà đấy ạ.”
Bà nội Hoắc thích nhất là nghe lời khen ngợi cháu trai, lúc này cười không khép được miệng, khóe môi ngậm cười nhìn Từ Oánh:
“Con gái nhà họ Từ, sao cháu lại đến nhà bà thế?”
“Lúc trước Hoắc Thần đã cứu cháu, hôm nay cháu thấy bà bị ốm, muộn thế này chắc chắn là không có thời gian nấu cơm tối nên cháu đến giúp nấu bữa tối ạ.”
“Bà nội Hoắc thích ăn món gì ạ?
Cháu làm thêm vài món nữa nhé.”
Cô hỏi với nụ cười thân thiện.
